Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù có đánh gãy chân của tôi thì tôi cũng tuyệt đối không nhường con đường thứ nhất cho anh ta - - tôi tự thề với lòng như vậy.

Dù có bị đốt trụi cả mảnh rừng rậm màu đen của mình thì tôi cũng không bao giờ bước trên con đường thứ hai – Hà Truân tự nói với lòng

Thề như vậy đó - - Dĩ nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của tôi thôi.

Thứ duy nhất có thể xác định là, không khí giữa chúng tôi đột nhiên căng

thẳng hơn. Nói một cách khoa trương thì phải là: có thể dùng sức để mở

ra được.

Trong lúc tôi đang dốc sức tấn công đôi môi của anh ta

thì Hà Truân đã vượt lên trước một bước, bắt đầu đưa tay vào khu rừng

thần bí màu đen của tôi, tìm kiếm thạch động chìm trong khe suối nhỏ

(Cái vụ nì ai cũng bít oài đúng hem? - - Lieulieu2015)

Khi anh ta đưa một ngón tay vào bên trong, cảm giác được dị vật, tinh thần của tôi phục hồi hoàn toàn.

Hà Bất Hoan ơi là Hà Bất Hoan, đầu của cô bị thiếu ôxi hả? Trong thời khắc mấu chốt này, ai chiếm được đỉnh núi của đối phương, ai cắm được cờ đỏ

bao quanh sườn núi của đối phương trước thì người đó là người chiến

thắng.

Còn để ý đùa giỡn trước làm gì, đi thẳng vào vấn đề chính mới là đúng đắn nhất!

Sau khi, tìm ra đúng đường, tôi lập tức sửa chữa sai lầm của mình, vội vàng trượt nhanh về phía sau.

Cũng vì như vậy mà ngón tay của Hà Truân tự nhiên đang chìm trong thạch động ở khe suối bị trượt ra ngoài.

Bây giờ chính là thời điểm tôi - - Ngân Cơ đã từng đứng đầu bảng ở Countess Dnacula - - phát huy năng lực.

Tôi như là cáo nhìn thấy gà, củi khô gặp lửa mạnh, sư thái gặp được đại sư, nhanh chóng cởi quần …. Của mình ra, mạnh mẽ nhào qua, giang chân ra

ngồi trên eo của Hà Truân, đưa … của tôi nhắm ngay vào …của anh ta.

Đang chuẩn bị xâu kim thì Hà Truân chợt đẩy tôi ra, đè lại trên người tôi một lần nữa.

Xem ra, chúng tôi đã không tiếng động trao đổi với nhau và thống nhất ý

kiến: ai có thể ngăn không cho người kia được như ý thì có thể khẳng

định người đó là người mạnh hơn.

Dùng tay bắt lấy hai tay của

tôi, cố dịnh trên đỉnh đầu, Hà Truân dùng cái tay còn lại đỡ Đại Điêu đã bị tôi đốt trụi lông chuẩn bị tiến vào trong thạch động.

Đúng là quá vội rồi! Nếu biết trước có ngày có thể mạnh hơn tôi, ngay từ ban

đầu, cha mẹ anh ta nên chế tạo thêm một cái tay cho anh ta.

Nhưng mà bây giờ cũng không phải là lúc để cảm khái.

Nếu như để Đại Điêu của nhà anh ta bay vào trong thạch động của tôi thì có thể coi như là tôi đã bị thua rồi.

Cố gắng giãy giụa là không hiệu quả, dù sao giữa nam và nữ cũng có sự khác biệt về thể trạng một cách rõ ràng, cho dù tôi có ăn rau chân vịt thì

cũng không thể biến thành thủy thủ Popeye được.

Nhiều nhất thì chỉ có thể biến thành cô nàng Oliver đỏng đảnh và hay sợ hãi mà thôi.

Nhìn thấy đầu Đại Điêu đã ngấp nghé ở cửa động, chuẩn bị bay vào, không kịp

suy nghĩ, tôi lập tức ngẩng đầu lên, miệng đối miệng Hà Truân lần nữa.

Tôi nghĩ, cái danh hiệu đầu bảng Ngân cơ đã bị bỏ đi trước kia không có chút tác dụng và tí tẹo dinh dưỡng gì với việc này cả.

Cho nên, tôi quyết định không dùng đầu lưỡi mà dùng hàm răng vô địch, không gì thắng nổi của mình.

Tôi thật sự cắn đầu lưỡi của anh ta, hơn nữa còn lôi ra ngoài ít nhất năm cm.

Có thể thấy được đầu lưỡi của Hà Truân có độ co giãn rất tốt.

Do đó, tôi đưa ra một kết luận: đầu lưỡi của Hà Truân có thể cùng một họ với dây chun tỷ tỷ.

Tôi nghĩ, cho dù là ai thì khi đầu lưỡi bị kéo ra khỏi khoang miệng cũng có phản ứng, Hà Truân cũng không ngoại lệ, anh ta thu đôi bàn tay đang bận rộn ở phía dưới về giải cứu đầu lưỡi.

Vì thế, hai tay của tôi được tự do.

Tôi muốn chính là điều này.

Nhân cơ hội này, vội vàng dùng hết toàn lực, đấm ngay một cú thật mạnh lên gò má của anh ta.

Một cú “Thiên mã lưu tinh quyền” đánh cho Hà Truân ngã nhào bên cạnh vũng bùn.

Thanh Đồng Thánh Đấu Sĩ rách nát là vô địch! (Chỗ nì Lieulieu2015 hông hỉu cho lém. Mong các bợn thông cảm. Hic!)

Giờ phút này, mọi thứ đều chuẩn bị xong: Hà Truân ngã xuống bùn, hạ thân

của tôi và Hà Truân đều … (Chỗ nì các tình iu tự hỉu.Tớ là tớ ngại lém!)

Quả thực là cơ hội tốt trăm năm khó gặp một lần.

Vì vậy, thú tính của tôi bùng lên, cưỡi lên người anh ta một lần nữa, đưa

cửa động của tôi, bao trùm Đại Điêu của anh ta. (Chết mất thôi. Suy nghĩ của chị Hoan thật khác thường!!!!!!!!!!!!!!)

Trong nháy mắt, sự kết hợp này làm cho tôi cảm thấy cuộc sống của mình thăng hoa hoàn toàn.

Từ đó, Hà Bất Hoan tôi đã không còn chỉ là Hà Bất Hoan bình thường mà đã trở thành Nữ Lưu Manh Tiểu Cường.

Sau này, Hà Bất Hoan tôi chỉ là Nữ Lưu Manh Tiểu Cường của ông trùm ma túy cối xay thịt Hà Truân mà thôi.

Việc này có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với tôi.

Thậm chí, tôi còn bắt đầu suy tính làm thế nào để in sự thật này lên trên

danh thiếp của tôi một cách văn vẻ và đầy uyển chuyển nữa.

Đạo

diễn kiêm nhà sản xuất phim của điện ảnh Mỹ - - Steven Spielberg đã từng nói: “Kiêu ngạo là mẹ kế của thành công …” Đừng tìm hiểu làm gì, tôi

thừa nhận những lời này là do tôi tự bịa ra, không có một lông quan hệ

nào với ông đạo diễn đó cả.

Ý của tôi là, tôi muốn kéo dài sự thật mạnh mẽ này hết sức có thể.

Tôi muốn Hà Truân vĩnh viễn nhớ, trên địa bàn của anh ta, đã từng có một

người phụ nữ tên là Hà Bất Hoan …. Tàn nhẫn, vô tình, tham lam, độc ác,

không có nhân tính cưỡng ép anh ta.

Thời gian chính là tiền bạc, là danh dự, là tất cả.

Trên cơ sở cưỡng ép Hà Truân thành công, tôi bắt đầu tiến hành vận động “lên – xuống”.

Kết quả của việc tôi ở phía trên chính là, cái kia của Hà Truân đang ở trong … của tôi ra ra vào vào.

Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, ba hai ba bốn, một lần nữa.

Tôi dùng sức lực ăn thịt của mình bắt đầu vận động, vì tranh thủ thời gian, tốc độ nhanh đến kinh người, đoán chừng ma sát thêm vài phút nữa là có

thể sinh ra tia lửa.

Thật ra thì tổng cộng mới có năm sáu lần hạ xuống, Hà Truân đã bình phục lại, hơn nữa còn ý thức được anh ta đã bị tôi gì gì.

Lần này chính là vặt lông trên mông sư tử!

Tinh thần anh ta phân đôi rồi, anh ta đi vào cõi niết bàn rồi, anh ta lạnh

nhạt rồi, anh ta bị bạo hoa cúc rồi, anh ta ôm eo của tôi, nghiêng người lật một cái đã thành công tráo đổi vị trí của chúng tôi.

Với kẻ địch, cơ thể và tinh thần đều không được buông lỏng.

Tôi nhìn anh ta, dùng cái miệng độc ác của mình nói: “Cái người tàn hoa bại liễu này, đã không có người phụ nữ nào “muốn” anh rồi, ha ha ha ha ha

ha! ! !”

Không thể không thừa nhận mấy chữ “ha ha ha” sau cùng hơi có chút khô khan, nhất định về sau nên luyện tập thật giỏi mới được.

Hà Truân không hổ danh là ông trùm ma túy, cho dù tức giận cũng sẽ không

biểu lộ ra mặt, mà dùng hành động để trừng phạt sự phách lối của tôi.

Cái gọi là hành động chính là: Anh ta ngăn chặn tôi lại và bắt đầu phản kích một cách mạnh mẽ.

Mỗi lần hạ xuống là mỗi lần anh ta dùng lực thật mạnh, hơn nữa, trời sinh

anh ta đã có thiên phú về chuyện này, quả thật là sẽ giày vò tôi đến

chết mất!

Đúng là trong mắt anh ta, tôi không phải là một người phụ nữ chân yếu tay mềm!

Đại Điêu của nhà Hà Truân là loại thượng phẩm, chỉ đáng tiếc là Đại Điêu

này lại đi theo một chủ nhân không tốt. Nếu như được sinh trưởng ở trên

người người khác, lại còn biết thêm một chút tình thú thì - - tôi dám

cam đoan, tuyệt đối có thể cướp hết khách của bác sĩ con vịt.

Trò chơi nam nữ vận động này quả thật là công việc nặng nhọc tốn sức lực,

hai chúng tôi đang không ngừng tranh giành việc cưỡng ép và bị cưỡng ép.

Trong lúc, tôi đang cưỡi anh ta, cưỡi đến sung sướng thì đột nhiên bị anh ta

đạp cho một cú, ngã xuống, anh ta phản kích lại; hoặc là; trong lúc anh

ta đang cưỡi tôi, cưỡi đến nỗi mê mẩn thì bị tôi túm được tóc, giật

ngược lại, anh ta bị ngã, tùy ý tôi phản kích.

Có thể nói, làm loại chuyện này cùng anh ta phải dùng nhiều hơn mười lần hơi sức so với người khác.

Chỉ là, hình như Hà Truân cũng đồng cảm với tôi trong chuyện này.

Bởi vì, sau khi kết thúc thì cả hai chúng tôi đều nằm trên mặt đất, thở hổn hển, chờ đợi thể lực hồi phục.

Hơi mở mắt ra, cái tôi nhìn thấy chính là ánh mặt trời lấp ló trong các kẽ lá dày đặc, tạo thành quầng sáng màu vàng.

Trong lúc yên tĩnh tuyệt đẹp này, một chú chim vỗ cánh bay khỏi tổ, để lại vài chiếc lông và tiếng ma sát trong không khí.

Xong rồi, con chim đó khẳng định là mới rình xem màn trình diễn của hai chúng tôi.

Đồ không có đạo đức!

Xem ra, chuyện tôi quyết định nướng con của nàng ta ăn là không sai. (Cái

vụ định nướng trứng chim trên tổ để ăn mà chưa kịp thực hiện ý –

Lieulieu2015)

Thể lực mới khôi phục được ba phần đã nghe thấy âm

thanh của Hà Truân truyền tới: “Chưa từng gặp được người phụ nữ nào

hoang dã như cô!”

Đây tuyệt đối không phải là những lời khen tặng, hơn nữa lại còn mang theo ý là tham lam “gà trống”.

Thôi, gà trống cũng là thịt, cho nên tôi trả lời là: “Chưa từng gặp được người đàn ông nào có con gà lớn như vậy.”

Con gà con là gì, anh ta biết, tôi biết, mọi người đều biết.

Trong sáng đều không phải là đức tính của những em bé ngoan!

Bất cứ người đàn ông nào cũng thích được nghe khen ngợi cái …của mình,

Hà Truân cũng là đàn ông, cũng thích.

Không đợi anh ta vui mừng lâu, tôi tiếp tục bổ sung: “Đồng thời, cũng chưa từng gặp người nào có kỹ thuật tệ như vậy.”

Hà Truân ơi Hà Truân, anh có gà trống, tôi còn có gà mái biết bay cơ!!!!!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...