Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 136

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không dây dưa với tôi lâu, lúc chạng vạng tối, Hà Truân liền đi tham gia hội của bọn trùm

buôn lậu ma túy mỗi năm tổ chức một lần.

Đúng thời gian đã hẹn, bác sĩ con vịt tới gặp tôi.

Cách ra ngoài vô cùng đơn giản – đánh ngất một tên thủ vệ, thay quần áo

của anh ta, tôi cúi thấp đầu xuống đi ra ngoài cùng với bác sĩ con vịt.

Rời khỏi nơi đóng quân của quân đội Hà Truân tầm một km, có thể nhìn thấy

ngay một chiếc xe quân đội đỗ ở ven đường mà bác sĩ con vịt đã chuẩn bị

sẵn từ trước.

Ngay cả xe quân dụng mà cũng lấy được thì quả thật bác sĩ con vịt là một nhân tài hiếm có.

Hắn là tài xế, ta là hành khách, theo xe phát động, quay đầu lại nhìn càng

cách càng xa nơi đóng quân, ta một khỏa hắc tiêu tiêu lòng của bắt đầu

nhảy lên nhảy giường.

Anh ta là tài xế, tôi là khách, xe chạy,

quay đầu lại nhìn, thấy càng ngày càng cách xa nơi đóng quân của quân

đội Hà Truân , trái tim tôi bắt đầu đập dồn dập, hồi hộp, phấn khích…

Cuối cùng thì tôi cũng sắp thoát ra ngoài rồi! ! !

“Không bỏ được hả?” Thấy tôi quay đầu lại nhìn, bác sĩ con vịt cười cười hỏi.

Hơn nữa, nụ cười đó lại hết sức đáng ghét, đáng ăn đòn!

Không bỏ được Hà Truân sao? Tôi vội vàng lắc đầu.

Khẩu vị của Hà Bất Hoan tôi đây cũng không quá nặng.

“Nói thật, tôi không phải nhớ tới cô cùng với anh ta ….” Đừng nghĩ bác sĩ

con vịt rất nhu nhược, phong cách lái xe cũng vô cùng hào phóng, dùng

một tay để lái xe làm xe chạy như con quay, tôi không thể không kéo thật chặt dây an toàn để khỏi bị văng ra ngoài.

“Ngàn vạn lần đừng

nói cho tôi biết là anh đang nghen nhé!” Có thể bình tĩnh xem hết cảnh

nóng cấm trẻ em của tôi và Hà Truân trong đầm nước ngày ấy mà sẽ nghen

sao? Dù là quỷ đại gia, quỷ tổ tông cũng chẳng tin.

“Cũng không

phải là nghen, chẳng qua Hà Truân thật sự là người khó khống chế, nếu

như bị cô nạp vào hậu cung thì anh ta sẽ đem lại cho tôi không ít phiền

phức.” Đang nói chuyện, phía trước có một cái ngã ba, bác sĩ con vịt bất ngờ chuyển tay lái, tốc độ quá nhanh làm cho thịt ở trên mặt tôi đều bị ly tâm rồi.

“Nếu như tôi và anh ta thật sự có chuyện gì đó, anh

cho rằng anh ta còn có thể giữ lại cái mạng nhỏ của anh sao?” Dù là ai

thì cũng sẽ không tin tưởng Hà Truân là người lương thiện như vậy.

Anh ta là một người kiêu hùng nhất, chính là version 1 của người mà “thà

phụ người trong thiên hạ chứ không cho phép thiên hạ phụ ta”.

Dùng ngón chân nghĩ cũng biết, Hà Truân cho rằng anh ta có quyền có vô số

phụ nữ nhưng tôi chỉ có thể có một người đàn ông duy nhất là anh ta.

Loại ý nghĩ này, trong xã hội tư bản thật vô cùng lãng phí, thật sự không thể thực hiện được.

“Sau khi anh ta đối phó với kẻ gian phu là tôi xong thì tôi hiểu rõ rằng anh ta cũng chẳng tốt hơn cái rắm là bao.” Bác sĩ con vịt cũng là người

hiểu rõ Hà Truân.

Càng về đêm, cách trạm kiểm soát một khoảng nhất định, đoạn đường này hết sức vắng vẻ, tâm trạng của tôi có chút phức tạp.

Đầu tiên là được giao nhiệm vụ làm thích khách, ai ngờ lại ám sát không

thành công, lại còn bị thất thân mấy lần, đúng là lỗ to rồi!

Hơn

nữa, nói thật, kể từ lúc xảy ra quan hệ với Hà Truân trở đi, dù có cho

tôi cơ hội giết anh ta thì tôi cũng không thể ra tay được.

Dù sao cũng đều là những đồng chí cùng làm cách mạng, sao có thể nói giết một người xa lạ là có thể giết ngay được chứ?

Có câu nói rất đúng: “Mua bán không thành nhân nghĩa tại.”

Tục ngữ còn có câu: “Nhất dạ phu thể bách nhật ân.”

Dĩ nhiên, đây cũng là một trong những nguyên nhân tôi muốn liều mạng trốn

thoát khỏi nơi này – nhiệm vụ không thể hoàn thành thì còn ở đây làm gì

nữa chứ?

Bác sĩ con vịt không chỉ lái xe nhanh mà nói nhảm cũng

rất nhiều, anh ta nói một cách mập mờ: “Ngày đó, cô đi cùng Hà Truân tới hồ nước thật làm cho tôi bất ngờ phát hiện ra cô cũng có một mặt mềm

mại đáng yêu như vậy.”

“Quá khen.” Tôi hừ hừ, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhưng bác sĩ con vịt lại kề sát mặt vào tôi, đưa ….ướt át, trơn mềm liếm liếm chỗ nhạy cảm sau tai tôi.

Nói thật, bác sĩ con vịt quả nhiên lợi hại, trong nháy mắt đó, xương tủy

của tôi hóa thành nước hết, lay đông, nghiêng ngả theo xe.

Tôi

cũng không so đo, nhưng anh ta lại còn dám kéo một tay của tôi đặt lên

con vịt nhỏ của anh ta, mặt mày sáng chói mê ly nói: “Cô có thể dịu dàng với tôi một lần như vậy không?”

Nhìn một tay còn lại đang điều khiển xe của anh ta, tôi hốt hoảng sợ hãi đến nỗi nghẹt thở.

Xe hư người chết đấy, coi như anh ta không quý trọng mạng sống của anh ta thì tôi vẫn còn muốn giữ gìn mạng sống của mình lắm!!!

Tôi phản xạ có điều kiện, nghiến răng kèn kẹt, muốn bóp vỡ viên tròn tròn của anh ta.

Nhưng từ kinh nghiệm quý báu, đau nhức tới mất hồn lần trước, bác sĩ con vịt

đã có thể đoán được chiêu thức trừng phạt của tôi – anh ta nắm cổ tay

của tôi thật chặt.

Cứ như vậy, năm ngón tay của tôi như bị hút

hết sức lực, không có cách nào có thể gây ra hành động nào thực sự uy

hiếp tới cục cưng của anh ta.

Quả thực là con vịt này quá mức

can đảm, cũng sắp ra ngoài được rồi, số mạng chịu khổ của tôi cũng sắp

kết thúc rồi. Lý nào tôi phải dễ dàng tha thứ cho sự phách lối của anh

ta cơ chứ?

Một tay khác âm thầm chuẩn bị cho anh ta một quả đấm thật đau vào sống mũi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 136

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 136
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...