Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 106

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bất Hoan tôi đây luôn phóng túng mình, hành động tùy ý, nghĩ cái gì sẽ làm cái đó, dĩ nhiên, loại tính cách này còn được gọi là ích kỷ.

Nhiều khi, tôi chỉ nghĩ đến niềm vui của mình, chưa bao giờ nghĩ đến người bị tổn thương là anh.

Trước khi tôi và Lý Bồi Cổ xảy ra quan hệ, tôi đã biết chuyện này đối với Lý Lý Cát mà nói là khó có thể chấp nhận được.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục làm.

Nếu đã dám làm chuyện sai lầm, vậy phải có lá gan gánh chịu.

Tôi quyết định gánh chịu sai lầm này.

"Để cho tôi và anh ấy nói chuyện một chút." Tôi nhìn Hồng thiếu nhu, thỉnh cầu hắn.

Hắn không có cự tuyệt, lúc rời đi, nhân tiện giúp chúng ta khép cửa.

Giờ phút này, bên trong gian phòng chỉ còn lại tôi và Lý Lý Cát.

Gian phòng này cũng không nhỏ, vậy mà tôi lại cảm thấy đè nén, giống như là vách tường từ bốn phía đang từ từ chen lấn tiến về phía tôi.

Tôi chợt nhớ tới cái đêm sinh nhật mười tám tuổi của tôi, khi Lý Lý Cát biết được tôi quyến rũ anh chỉ vì muốn quyến rũ Lý Bồi Cổ mà làm ra một cuộc luyện tập thì thái độ của anh .

Đó là cực kỳ tức giận, ánh mắt của anh giống như là nung đỏ bàn ủi, hận không thể đem tôi đốt trọi toàn thân, tâm tình của anh giống như là mưa to gió lớn mãnh liệt, tức giận đánh thẳng vào mặt tôi, làm cho người ta vừa nhìn liền sinh lòng sợ hãi.

Anh đã vì chuyện đó mà cư xử với tôi rất lạnh nhạt, đến giờ phút này một lần nữa tôi lại nhìn thấy nét mặt này của anh.

Lúc này Lý Lý Cát cũng không có cái loại cảm xúc tươi mới như thường ngày, anh rất an tĩnh, là một loại im lặng mệt mỏi, kiểu vẻ mặt kia để cho lòng của tôi như một mảnh lạc diệp nhanh chóng cuộn lại tới khô vàng.

Ánh mặt trời rất tốt, vàng rất ấm áp, đang cùng gió thổi vào nâng rèm cửa lên tạo thành khe hở ở giữa lẻn vào gian phòng.

“Là thật sao?”. Rốt cuộc anh cũng mở miệng hỏi thăm.

Giấu giếm chỉ làm tội lỗi càng thêm sâu nặng, điều tôi có thể làm chỉ có thừa nhận: “Lý Lý Cát, thật xin lỗi.”

Anh cắn chặt răng, vì vậy đường cong cằm cứng chắc rất nhiều: “Nói cho anh biết, vậy chuyện đó chuyện đã xảy ra lúc nào?”.

Tôi trầm mặc, nhưng đã bắt đầu, thì đã không có lý do gì để rút lui nữa rồi.

Lý Lý Cát có quyền biết đáp án, anh có quyền lựa chọn dùng loại phương thức nào trừng phạt tôi.

“Ba ngày trước khi anh quay về.” Tôi thật thành trả lời.

Nghe vậy, anh lại cười, chỉ là nụ cười đó giống như là hoa giấy đón lấy ánh mặt trời, đạm bạc tái nhợt.

“Biết không? Hồng Thiếu Nhu tính toán rất chính xác, khi đó anh xác thực là ở trong bệnh viện •••••• bọn họ coi chừng anh rất chặc chẽ, anh ra không được, nhưng anh nghĩ, anh nhất định phải nhìn thấy em, cho nên anh quyết định tuyệt thực.” Lý Lý Cát tiếp tục dùng cái giọng bình thản hiếm thấy nói: “Ba ngày ba đêm, anh giọt nước cũng không uống, nhưng khi anh nằm ở trên giường bệnh thì em lại cùng Bồi Cổ ở chung một chỗ.”

Mỗi một câu nói của Lý Lý Cát, tất cả giống như con dao sắc bén nhất trên đời này, từng dao từng dao, cắt trái tim của tôi.

Nhưng hôm nay chịu đau đớn hơn nữa cũng không cách nào đền bù những lỗi lầm kia.

Tôi thậm chí cảm thấy được trái tim tôi đau cũng chỉ là dối trá.

“Tại sao là anh ta?” Lý Lý Cát nhẹ giọng chất vấn: “Anh luôn nổ lực yêu em như vậy, nhưng em vẫn không thể quên anh ta. Trước kia anh có thể an ủi mình, nói bởi vì thái độ anh đối với em, là bởi vì em không biết tình cảm của anh, cho nên em mới yêu say đắm Bồi Cổ, cho nên em chẳng thèm ngó tới anh. Nhưng bây giờ •••••• Anh còn có thể nói cái gì, còn có thể vì mình tìm chút lý do gì?”.

Anh không thể nói gì, không thể vì mình tìm lý do, tôi cũng như vậy.

Tôi làm chuyện sai lầm, tôi hoàn toàn làm tổn thương Lý Lý Cát, tôi không có lý do để được tha thứ.

Vàng nhạt rèm cửa sổ bám vào trên cửa, hiện ra khung cửa sổ bằng gỗ, giống như da thịt bao bọc xương cốt.

“Chúng ta còn có thể sống chung nữa không?” Tôi hỏi.

Lý Lý Cát dần dần thả lỏng, giống như cảnh ngộ tình cảm phức tạp vô cùng tức giận sau cùng là yên tĩnh, mỗi một tấc da thịt đều có được giãy giụa mệt mỏi: “Bất Hoan, anh không biết.”

“Anh •••••• muốn rời xa em sao?”. Tôi hình như đoán được chuyện sắp xảy ra.

“Anh phải đi, ít nhất là hiện tại, anh không thể nhìn thấy em.” Anh nói.

“Anh sẽ trở lại chứ?” Tôi hỏi.

“ Anh không biết, Bất Hoan, anh thật sự không biết.” Anh nói.

Anh nhìn sâu vào mắt tôi, ánh mắt rất trơn nhẵn, giống như ánh mặt trời mê mang, nhưng hiện trên mặt tôi, lại làm cho tôi cảm thấy được thịt của mình ở từng điểm một bị khoét đi.

Không dư thừa ngữ ngôn nữa, Lý Lý Cát xoay người rời đi.

Tôi muốn đuổi theo, nhưng chân không cách nào di chuyển, cuối cùng chỉ có thể ngồi liệt ở trên giường.

Chẳng biết lúc nào, Hồng Thiếu Nhu đi vào, anh đứng ở cửa, nhẹ giọng hỏi: “ Em không sao chứ?”.

Tôi lắc đầu một cái, đầu của tôi rất nặng, cho nên động tác này biên độ cũng không lớn, ở trong mắt của anh, chỉ sợ là qua loa và do dự.

“ Em hận anh sao?” Một hồi lâu, anh lần nữa đặt câu hỏi.

Tôi không muốn nói chuyện, chỉ lắc đầu, ít nhất động tác này là chân thật .

Cảnh Lưu Phái bỏ đi, tôi có thể đổ lỗi cho Bạch Triển Cơ, nhưng Lý Lý Cát rời khỏi, bị cáo không ai khác là người ngồi trên chiếu là tôi.

Tôi nhớ khi còn bé dì Bích tìm đến một ông cụ râu bạc dạy tôi viết chữ, ông quy định ta mỗi ngày phải nộp ba bài văn, mà tôi chưa bao giờ có thể làm được, ông rất tức giận, luôn dùng cây thước đánh vào bàn tay tôi để trừng phạt, cho nên thời gian đó, lòng bàn tay của tôi luôn sưng đỏ .

Nhưng tôi chưa từng trách ông, vẫn cũng không cảm thấy uất ức, bởi vì này đều tự tôi tạo thành, là do tôi ham chơi mà ra nên tôi chấp nhận.

Lần này cũng giống như vậy.

Trong lúc cùng Lý Bồi Cổ phát sinh chuyện kia thì đã cho tôi nhận rõ bản tính của mình.

Lúc tôi sinh ra, không ai yêu thương tôi, lúc đó thứ tôi cần nhất là tình thương, nhưng thứ tôi nhận được chỉ là lạnh nhạt.

Tôi xem như không có gì lo lắng vẫn khỏe mạnh lớn lên, nhưng dòng máu bên trong của tôi cũng tràn đầy khát khao được yêu thương.

Tôi giống như là một người cực kì khát nước, điên cuồng hấp thụ lấy yêu say đắm người khác, giống như là một con đĩa lớn nhìn thấy máu, xông đến hút lấy, tư thế tham lam tà ác.

Tôi cũng không phải là không hiểu được yêu, nhưng kiểu yêu của tôi, là chỉ biết tổn thương người khác, tôi không cách nào khống chế mình khát khao được yêu, tôi không cách nào làm một phụ nữ bình thường toàn tâm toàn ý yêu người khác được.

Cho nên tôi làm tổn thương Lý Lý Cát.

Là lỗi của tôi, không thể đổ lỗi cho ai cả.

Sự kiện kia, Lý Lý Cát chắc chắn sẽ biết, chỉ là chuyện sớm muộn.

‘‘Hôm nay, sự xuất hiện của anh ta ngoài kế hoạch của anh’’. Hồng Thiếu Nhu giải thích.

Tôi gật đầu một cái, bày tỏ đã biết được.

Tôi tin tưởng hắn, nếu như Hồng Thiếu Nhu ngay lúc đầu muốn nói cho Lý Lý Cát, nếu vậy đã nói ra lúc ở chợ bán thức ăn rồi, không cần phải tốn nhiều thời gian và công sức như vậy.

Nói cho cùng, Hồng Thiếu Nhu muốn ép tôi cùng chơi một trò chơi với hắn, mấu chốt là Lý Lý Cát, mất anh, trò chơi này cũng không cách nào tiếp tục được nữa.

Vậy là người nào đã cởi trói Lý Lý Cát, là ai làm anh tỉnh dậy để cho anh chạy tới.

Tôi không muốn điều tra, bởi vì đã không còn quan trọng nữa.

Chỉ có một chuyện quan trọng là—— Lý Lý Cát rời đi.

Bên trong gian phòng không gian tĩnh lặng, nhiệt độ bên ngoài không vào được bên trong.

‘‘Cùng anh trở về đi thôi.’’ Hồng Thiếu Nhu nói, lần đầu tiên không mang giọng điệu đùa giỡn, mà lại mang theo thái độ nghiêm túc: ‘‘Ở bên cạnh anh, em đã rất thoải mái, mà quan trọng nhất là, anh sẽ không rời bỏ em.’’

Rất hấp dẫn, nhưng câu trả lời của tôi là: ‘‘ không’’.

‘‘Tại sao?’’ Hắn hỏi.

Tại sao?

Bởi vì tôi muốn quá nhiều thứ, hắn không cho được.

Bởi vì tôi rất hiếu thắng, hắn không áp chế nổi.

Bởi vì tôi khát vọng tự do, hắn không khống chế được.

Tôi phải nói sao cho Hồng Thiếu Nhu hiểu đây.

Hồng Thiếu Nhu hỏi một vấn đề: ‘‘Đàn ông không ít em yêu người, nhưng tại sao lại không thể yêu anh?’’.

Hắn nói không sai, tôi thật sự yêu không ít đàn ông, Lý Bồi Cổ, Cảnh Lưu Phái, Lý Lý Cát, tuy là nếu chơi mạt chược thì còn thiếu một người, nhưng ít ra cũng có thể xưng bá Tam Quốc Diễn Nghĩa rồi.

Nhưng tôi yêu cũng không hề rẻ, tôi thật sự yêu bọn họ.

Tôi cho Hồng thiếu nhu đáp án: ‘‘Là anh trước giờ không yêu tôi, tôi có thể nhìn thấy với anh tôi chỉ là một trò chơi, anh dường như cảm giác anh có được mãi mãi chỉ là theo đuổi niềm vui lạ, mặc dù thỉnh thoảng cũng có thể cho tôi một chút hư vinh, nhưng cuối cùng đó không phải là thứ tôi muốn. Có lẽ một ngày nào đó, khi anh nghiêm túc yêu tôi thì tôi sẽ yêu anh. Nên nhớ, phụ nữ cũng không phải là trời sinh yếu đuối, khi anh coi tôi như đồ chơi thì tôi cũng sẽ đối với anh như vậy.’’

Tôi mở tủ lạnh trong phòng ra, lấy ra vài viên nước đá, đổ vào trong ly rượu, đung đưa, một hơi uống cạn sạch ly rượu.

Rượu cũng đã uống hết rồi, cũng đến lúc tôi nên rời đi.

Tôi đi tới không rõ sắc mặt Hồng Thiếu Nhu trước mặt, vươn tay, nắm cằm của hắn, cằm hơi bén nhọn, trong lòng bàn tay tôi có cảm giác trơn nhẵn.

Tôi hôn lên gương mặt của hắn, tư thế nắm tay trong tay, lấy thế chủ động, dùng ánh mắt để lừa hắn, còn suy nghĩ đến trò đùa quái đản——tay phải của tôi đưa vào quần của hắn, đem toàn bộ khối băng ở trong tay đã giấu từ trước nhắm ngay bộ phận quan trọng của hắn bỏ vào.

Em trai bé nhỏ, em cho là cả ngày núp ở trong quần thì sẽ an toàn sao? Cho dù em đắp lều thì chị cũng làm theo hay là em muốn bị mưa đá đập! ! !

Khi Hồng Thiếu Nhu cúi người xuống thì tôi đã đi ra ngoài.

Tôi không có nói dối, tôi không có trách Hồng Thiếu Nhu, hành động vừa rồi chỉ là đe dọa uy hiếp hắn một chút, trừng phạt nho nhỏ, tôi tin hắn và em trai bé nhỏ của hắn tuyệt đối có thể hiểu.

Sau đó, tôi trở lại căn hộ tôi đã thuê, Lý Lý Cát đã đem tất cả đồ đạc của mình đi, trên mặt đất có đoạn dây thừng bị dao cắt, giống như lột da trên người xuống.

Tìm thật lâu, rốt cuộc cũng tìm được đồ vật của Lý Lý Cát bỏ quên—— tìm được một cái quần lót mà anh đã dùng qua.

Bất Hoan tôi rất khó trong một lúc mà bình thường trở lại được, lại một người nữa chỉ còn trong kí ức.

Như tôi đã nói qua, trong thâm tâm của tôi, mãi mãi dành một góc trong tim để nhớ về anh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...