Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cảm thấy việc mình đã gây ra không có gì to tát cả, nhưng Hà Truân lại không nghĩ như vậy.

Cũng dễ hiểu thôi, hoa anh túc này chính là công cụ hái ra tiền của Hà

Truân, làm sao anh ta có thể để cho tôi phá hoại một cách dễ dàng cơ

chứ?

Đợi cho đến ngày quả bom khí của tôi tan biến hoàn toàn, Hà Truân mới trở lại phòng của anh ta.

Lúc đó, tôi đang say sưa ca hát trên ban công, không biết súng của “đứa bé

xui xẻo” nào bị bóp cò, bắn thẳng về phía mặt của tôi.

Tôi nhanh

nhẹn, cúi thấp người xuống, mặc dù viên đạn này “không có mắt” nhưng

theo tôi, viên đạn này đã “thay trời hành đạo”, cứ như vậy lao thẳng tới Hà Truân – người đang đứng phía sau tôi.

Nói thì chậm nhưng xảy

ra thì thật là nhanh, viên đạn nhanh như tia chớp bắn thẳng vào lồng

ngực của Hà Truân, máu phun ra xung quanh. Anh ta không dám tin mà nhìn

vào lồng ngực của chính mình, cơ thể lung lay mấy lần, rồi ngã rầm một

cái xuống đất. Một ông trùm buôn lậu ma túy lại bỏ mạng một cách lãng

xẹt như vậy đấy!

Dĩ nhiên, nếu như chuyện thật sự xảy ra như vậy thì sau này cũng không có những chuyện ngoài ý muốn khác.

Sự thật là: nếu như tôi có thể tránh thoát viên đạn kia thì Hà Truân cũng có thể tránh thoát.

Viên đạn kia bắn vào phần đầu giường được kê sát tường, kết quả là mãi mãi tạo ra một cái lỗ trên mặt bức tường.

Tất nhiên, số mạng của chủ nhân viên đạn lạc đó có phần bi thảm - - bị bắt

giải tới pháp trường, cởi hết quần áo, bị đánh một trăm cái bằng roi tẩm nước muối.

Hà Truân tức giận không phải vì tôi, lý do mà chủ

nhân viên đạn lạc đó bị hành hình là vì anh ta dám bất kính với ngôi nhà gỗ của Hà Truân.

Một người khác ác ý nói, tôi còn không đáng tiền bằng một mẩu gỗ ở trong phòng này.

Tôi đang định mỉa mai Hà Truân rằng anh ta nên quản lý thủ hạ của mình cho

tốt, tránh cho việc những khẩu súng đó lại bị cướp cò một lần nữa.

Không ngờ, lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Hà Truân đã đánh đòn phủ đầu,

anh ta rút ngay một con dao găm phát ra ánh sáng lạnh ở trong giày ra kề vào cổ tôi, ánh mắt đen thâm thúy nhìn tôi chằm chằm, gằn từng chữ,

từng câu: “Lần sau, nếu cô còn dám hát nữa, tôi sẽ cắt đứt lưỡi của cô.”

Anh ta nói một cách nhẹ nhàng, thong thả, giống như âm thanh của biển cả.

Cho dù, có nói chuyện này vào một ngày đẹp trời, khi anh ta bình tĩnh và dịu dàng thì cũng không một ai dám nghi ngờ sức mạnh của nó.

“Nghe rõ không?” Thấy tôi không trả lời, anh ta hỏi lại.

Tôi rũ mắt xuống nhìn con dao găm ở trên cổ, do dự một lúc, cuối cùng vẫn

hỏi ra vấn đề vẫn quanh quẩn trong lòng từ nãy tới giờ: “Đại ca à, xin

hỏi anh có bị bệnh phù chân không?”

Hà Truân: “ …………….”

Thật ra tôi cảm thấy vấn đề mình hỏi rất có ý nghĩa và có nội hàm.

Đàn ông có ai không bị hôi chân cơ chứ? Con dao găm này cũng không biết nằm trong giày bao nhiêu lâu rồi, bị hôi cũng không sao nhưng nếu bị dính

nấm chân … Ôi! Cái cổ xinh đẹp, mảnh mai của tôi có phải là sắp gặp

chuyện bi thảm rồi không?

Hà Truân thu dao găm, bỏ lại trong giày, nói: “Nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy cũng đủ rồi chứ?”

Cảm thấy còn hơi nóng ở cổ, tôi đưa tay lên sờ, phát hiện có sợi tơ máu - - là con dao găm lúc nãy cắt phải.

Mới hơi nhè nhẹ kề vào cổ mà đã có thể làm rách da thịt, thật đúng là con dao găm của cối xay thịt có khác.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Hà Truân đúng là kẻ không hiểu bốn chữ “thương hương tiếc ngọc” viết như thế nào.

Vì vậy, nghe xong câu hỏi của Hà Truân tôi biết ngay mình sẽ gặp bi kịch.

Quả nhiên, anh ta dẫn tôi tới một chỗ sâu trong rừng, chỉ vào rừng rậm ở phía trước mà nói:

“Cho cô mười phút, chạy trốn càng xa càng tốt.”

“Sau mười phút, chuyện gì sẽ xảy ra?” Tôi hỏi.

‘Tôi sẽ truy đuổi cô.” Hà Truân cầm lấy súng mà thủ hạ đem tới, đưa họng

súng về phía xa, nhưng tôi lại cảm thấy đôi mắt anh ta cứ nhìn tôi chằm

chằm.

Coi như tôi đã hiểu, bình thường đại ca Hà Truân săn thỏ, săn hươu, nai đã chán ngấy nên hôm nay muốn săn người sống là tôi đây.

Đúng là quá thông minh! Xem ra đã uống không ít rượu.

Nhìn đường núi gập ghềnh, rừng rậm không thấy bầu trời, sờ vết thương trên

cổ, lại ngắm lại cây súng có sức mạnh cực lớn đó, tôi hạ quyết tâm.

“Đại ca, anh nhìn xem, gió thật sự lạnh, cũng không phải mùa thu, cũng chẳng thấy phong cảnh có chút xíu gì gọi là đẹp. Hay là chúng ta hãy trở về

phòng mà làm chút chuyện vận động trên giường được không? Tôi thề! Lần

này tôi tuyệt đối sẽ phối hợp, sẽ làm cho anh thỏa mãn, sung sướng vô

cùng.” Tôi cầu xin.

Dì Bích đã từng dạy tôi, vì mạng sống của mình, trinh tiết cũng có thể đánh đổi.

Hơn nữa, chuyện nam nữ cũng chỉ là một quan niệm mà thôi. Anh ta ở trên hay tôi ở trên, thật ra thì đều là một chuyện.

Nhưng Hà Truân không thiếu phụ nữ, cái anh ta thiếu là một món đồ chơi nho nhỏ, một trò chơi thú vị.

Vì thế, câu trả lời của anh ta là: “Bắt đầu tính giờ từ bây giờ, một giây, hai giây, ba giây ….”

“Nếu không thì tôi sẽ ở trên, một mình vận động, anh không cần làm gì cả,

chỉ cần hưởng thụ là tốt rồi. Như vậy có được hay không?” Vì mạng sống

của mình, tôi không những là tiểu thụ yếu đuối, mà độ hèn hạ còn tăng

luôn hai cấp.

Dù vậy, nòng súng của Hà Truân cũng không có biểu

hiện gì là thông cảm cho nỗi khổ tâm của tôi, mắt vẫn nhìn về phía núi

xa xa, anh ta thầm đếm:

“Bốn giây, năm giây, sáu giây …….”

Dù đã tự mình chìm đắm trong trụy lạc nhưng sao tôi vẫn không gặp may vậy?

Thực sự tức giận, đặt mông ngồi thẳng lên đầu xe, vắt chân chữ ngũ, khoe ra

dáng vẻ kinh điển của một Nữ Lưu Manh và thái độ “chưa thấy quan tài

chưa nhỏ lệ” (Lợn chết không sợ phỏng nước sôi – lời tác giả), tôi nói:

“Hôm nay, chị đây nhất định không chạy, xem anh có thể làm gì được tôi?”

Thêm nữa, lúc đó, ánh mắt của tôi còn vừa liếc xéo, vừa uy hiếp vừa bủa vây anh ta.

Đúng vậy, nếu trò chơi mà chỉ có một mình anh ta chơi còn tôi không tham gia, xem anh ta chơi như thế nào?

Nhưng Hà Truân là ai kia chứ? Anh ta chính là cối xay thịt khổng lồ và mạnh mẽ trong truyền thuyết cơ mà.

Nhẹ nhàng liếc tôi một cái, bình tĩnh chĩa nòng súng về phía chân của tôi,

anh ta bắn phằng phằng phằng …. liên tiếp hơn mười phát súng.

Tốc độ bắn súng của anh ta cực nhanh, khi tôi cúi đầu xuống xem thì chỉ

thấy hình dáng bàn chân của tôi được vẽ bằng những viên đạn vừa được bắn ra, mỗi viên đạn chỉ cách chân một centimet.

Thu súng về, anh

ta cũng học theo liếc xéo tôi một cái rồi nói: “Tôi lại đếm đến ba, nếu

cô không chạy thì chân của cô cũng không cần dùng đến nữa.”

Tôi hít một hơi thật sâu – chóp mũi đầy mùi vị của thuốc súng.

Không đợi anh ta đếm, tôi chạy thật nhanh vào trong rừng rậm.

Hà Truân, tiên sư nhà anh, tôi không thể trêu vào anh thì tôi nẩn trốn vậy.

Đế vương công cối xay thịt đúng là khéo chọn thời gian, lúc này là giữa

trưa, mặc dù có cành lá che lấp, tránh được bị ánh nắng mặt trời thiêu

đốt thì nhiệt độ lại quá cao. Tôi giống như là đang ngồi trong phòng tắm hơi, dù không động đậy thì mồ hôi cũng ra đầy người chứ đừng nói đến

việc đang chạy thục mạng.

Sao có thể không chạy cơ chứ?

Hà Truân đã nói trước, lát nữa anh ta sẽ mang súng tới bắn chết tôi đó.

Nhiệt độ trong rừng không chỉ cao, không khí ẩm thấp, còn có rất nhiều loại

côn trùng không biết tên. Cho dù đã hết sức tránh né nhưng tôi cũng bị

cắn hơn mười chỗ, ngứa không thể chịu được.

Nhưng tôi không có thời gian để gãi vì giờ phút này việc có thể làm chỉ là chạy, chạy thật nhanh.

Chạy đến nỗi chân mỏi nhừ, cổ họng khát khô, mồ hôi ngấm vào mắt mà vẫn không dám dừng lại nghỉ.

Đến khi không thể chạy được nữa mới dám dừng lại, tựa vào một cái cây to mà thở gấp.

Tim đập như muốn vỡ ra, cơ thể rung rung, mắt cũng như muốn rơi ra ngoài.

Cơ thể từ từ trượt xuống, ngồi trên mặt đất. Trong lúc vô tình, nghiêng

đầu, từ vũng nước bùn bên cạnh nhìn thấy một con đỉa to bằng ngón tay

cái toàn thân béo tròn, đầy máu đang hăng say hút máu từ trên cổ của tôi - chỗ bị Hà Truân dùng dao găm cứa rách.

Tôi gỡ con đỉa kia xuống, đang định vứt đi, nhưng nghĩ lại, sao có thể để cho nó hút máu tôi một cách uổng phí như vậy được?

Vì thế, đập cho nó choáng váng, nhét vào trong túi, chuẩn bị tìm nơi nào

đó có đầy đủ ánh nắng mặt trời phơi chín thành đồ ăn vặt.

Con đỉa này tuy nhỏ nhưng cũng là thịt mà.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...