Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian thấm thoát thoi đưa, nhanh một cách đáng kinh ngạc, trái đất thoắt cái quay một vòng quanh mặt trời, chẳng mấy chốc đã tới ngày tôi chạy trốn cùng bác sĩ con vịt.

Tôi muốn vĩnh biệt nơi biến tôi từ cường công thành tiểu thụ, nơi trọng lượng thịt tôi được ăn luôn ít hơn những nơi khác, nơi tôi bị ép buộc làm vận động mạnh. Chỉ nghĩ thôi tôi cũng muốn vĩnh biệt nơi này rồi.

Mới nghĩ như vậy thôi mà tôi đã kích động tới nỗi mũi lệch mắt lác, tim đập thình thịch, thận chua xót.

Tuy rằng, bác sĩ con vịt bị tôi đánh lén, nhưng anh ta vẫn lấy đại cục làm trọng, cùng tôi bàn bạc kĩ lưỡng kế hoạch chạy trốn.

Chờ tới khi trời tối, anh ta sẽ cải trang thành người đưa cơm tới cứu tôi.

Đúng vậy, vì buổi tối mới hành động nên ban ngày tôi muốn nghỉ ngơi thật tốt.

Đi ngủ là thượng sách.

Nói được làm được, buổi trưa ăn hết cơm một cách nhanh nhất, tôi lập tức nằm vật xuống giường đi ngủ.

Nhưng do quá khẩn trương cộng thêm buổi tối hôm trước tôi ngủ thực sự ngon nên nằm cả buổi chiều mà vẫn không thể nào ngủ được.

Đang do dự không biết có nên dậy khởi động để lát nữa chạy trốn dễ dàng hơn hay không thì cửa bị ai đó đẩy ra kêu “ken két”.

Nghe thấy tiếng động này, chắc chắn người đi vào là Hà Truân.

Nghĩ tới đây, trong lồng ngực nhất thời hỗn loạn, tê dại.

Lần này thì hỏng bét, căn cứ vào điều tra của bác sĩ con vịt, tối nay Hà Truân đáng lẽ nên đi tham gia hội nghị của bọn trùm buôn lậu ma túy mỗi năm tổ chức một lần mới phải, đây chính là một trong những nguyên nhân mà chúng tôi lựa chọn chạy trốn vào tối nay – Chỉ cần Hà Truân không có ở đây, dựa vào năng lực của tôi và bác sĩ con vịt, chắc chắn sẽ chạy trốn thành công.

Nhưng sao hôm nay Hà Truân lại nhàn nhã xuất hiện ở đây? Như vậy, chẳng lẽ hội nghị đã bị hủy bỏ?

Con bà nó, đừng nói với tôi là đêm nay lại không đi được nhé!

Tuy trong đầu trăm ngàn suy nghĩ nhanh chóng lướt qua, nhưng không thể biểu hiện ra bên ngoài. Vì vậy, tôi chỉ có thể giả vờ ngủ, yên lặng theo dõi tất cả biến hóa.

Tiếng bước chân quen thuộc đi tới bên giường. Sau đó, một bên giường bị lún xuống – Hà Truân ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi không động đậy cũng không mở mắt, chờ xem anh ta muốn làm cái gì.

Tuy Hà Truân hoàn toàn không làm bất cứ hành động gì tiếp theo nhưng làn da quanh cơ thể tôi đang dần nóng lên, tê dại.

Tôi hiểu rõ, đó là ánh mắt uy lực.

Ánh mắt của anh ta như là máy quét bắn phá cơ thể của tôi, từ đôi chân hơi co lại, đến eo, rồi đến ngực, bởi vì những nơi này, từng tấc từng tấc theo thứ tự nóng dần lên.

Cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt của tôi.

Anh ta đang quan sát tôi.

Cảm giác như vậy thật sự không dễ chịu, tôi cảm thấy được mặt của mình giống như là kính bị lau axit Sunfuric, chết lặng, không phải là của tôi nữa.

Chỉ một cái liếc mắt đã có thể giết chết người, Hà Truân đúng là một nhân tài mà.

Trong lúc tôi đang than thở, Hà Truân có hành động.

Bàn tay to của anh ta xoa xoa chân của tôi, theo độ cong của chân xoa lên trên, từ mắt cá chân đến bắp chân mảnh khảnh, qua đầu gối trắng nõn rồi đến thẳng bắp đùi vuốt ve, đùa giỡn.

Không thể không nói anh ta dùng sức vừa phải khiến cho trên đùi của tôi như có dải lụa màu hồng phấn lướt qua.

Vì đã muốn đi nên tôi không muốn lại bị ăn một lần nữa, kết quả là, bỏ qua hấp dẫn, tiếp tục giả vờ ngủ.

Tôi hy vọng Hà Truân đối với người đang ngủ say như tôi sẽ không có hứng thú, nhưng thật không ngờ tôi lại đánh giá quá cao khẩu vị của anh ta – Anh ta không chỉ đối với bộ dạng ngủ say của tôi có hứng thú mà hơn thế nữa anh ta còn hứng thú với bộ phận - đối với tôi mà nói là rất nguy hiểm.

Chỉ là anh ta nghiễm nhiên đưa tay ra, cầm quần của tôi, kéo xuống.

Phần phía dưới cơ thể tôi đã trống trơn.

Điều này cũng không tính là gì, dù sao ở trước mắt anh ta, tôi không phải khỏa thân một hai lần, phải liều mạng mà làm theo, tiếp đó, bàn tay to của anh ta lại theo khe mông của tôi trượt xuống phía dưới, hướng về đóa hoa duy nhất trên thế gian mà tới.

Ngay lập tức, trong lòng một hồi chuông cảnh báo mãnh liệt vang lên, hoa cúc tươi mới, non mềm của nhà tôi đang gặp nguy hiểm!!!

Thật may là phản ứng nhanh, xoay tròn 90 độ, tôi thành công đem cái mông đặt ở trên nệm.

Muốn cướp thánh vật của giáo phái chúng tôi?Trừ phi anh ta đem nhấc cả tôi với chiếc giường lên.

Nhưng tôi lại đánh giá Hà Truân quá thấp, người ta nói mục đích căn bản không ở đây, bởi vì sau khi tôi làm ra một ít động tác anh ta lập tức nhận ra, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai tôi: “Thế nào? Không tiếp tục giả vờ ngủ nữa hả?”

Kẻ trộm giỏi là kẻ mạnh nhất mà, thì ra ngay từ đầu Hà Truân đại nhân đã biết rồi.

Rất tốt, tôi không sao vui mừng nổi. Rốt cuộc, tôi lại bị đùa giỡn một cách triệt để như vậy.

Chuyện này làm cho ý định chạy trốn của tôi càng thêm mãnh liệt.

Phải biết quý trọng mạng sống của mình, cách Hà Truân càng xa càng tốt.

Mặc dù, trong lòng đối với Hà Truân là vừa hận vừa sợ nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ bình tĩnh, không có việc gì.

“Sao anh lại đến đây?” Tôi hỏi.

“Đây là phòng của tôi.” Anh ta nói.

“Tối nay, anh lại ở lại đây cùng với tôi sao?” Tôi chạm nhẹ bàn tay nhỏ nhắn của mình lên lồng ngực anh ta, nếu như không phải bị ngăn cách bởi lớp áo tôi thực sự muốn túm mấy sợi lông ngực của anh ta xuống thổi chơi.

“Cô hy vọng tôi ở lại à?” Hà Truân cúi đầu nhìn tôi, anh ta cũng không bị động tác trêu đùa của tôi làm cho mất hồn, vẻ mặt đó, vẫn làm người khác sợ hãi như cũ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...