Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh tay Hà Truân siết chặt cổ tôi, không khí chỉ có thể đi vào cơ thể thông qua kẽ hở nhỏ, không bao lâu sau tôi đã đỏ mặt nổi gân.

Cảm giác này thật sự không đâu vào đâu mà .

Vì mạng sống, tôi chỉ có thể đè nhỏ giọng giải thích: "Tôi mắc tiểu gấp, ra đây đi toilet."

Đáp án này cũng không đâu vào đâu, cho nên Hà Truân bắt đầu tra hỏi tôi.

“Cần phải đánh ngất thủ hạ hộ tống của em sao?”

"Tôi sợ bọn họ nhìn lén."

"Cần phải chạy xa như vậy sao?"

"Bởi vì tôi thích cây."

"Cho nên?"

"Cho nên tôi muốn tưới cho chúng nó."

". . . . . ."

Tôi không nghĩ là anh ta không tin, vì cánh tay ngọc ngà trên cổ kia đã có dấu hiệu buông ra.

Ngay lúc tôi cảm thấy khuôn mặt của mình sắp chuyển sang trạng thái bầm tím thì Hà Truân buông cổ tôi ra, chuyển sang giữ chặt tay tôi, kéo tôi một mạch về phía trước.

Tôi không có cách nào phản kháng, chỉ có thể mặc anh ta kéo đi.

Màn đêm đen kịt, bốn bề núi rừng yên tĩnh, chim chóc, côn trùng kêu râm ran, mọi vật đều bị bao phủ bởi một lớp màn đen.

Nhưng ở phía trước, lại có một khoảng màu sắc đậm và rực rỡ, dù chìm sâu trong màn đêm hơn nữa cũng không thể giấu đi vẻ đẹp của nó.

Chính là vùng hoa đỏ tội ác tuyệt đẹp – cây anh túc.

Duyên dáng mà hung ác, mỗi một phiến lá, mỗi một cánh hoa đều có thể khiến mắt người xem bị mê hoặc đến mù quáng.

Bây giờ, tôi chỉ muốn hỏi: "Người nước ngoài lông lá kia còn đang đợi, có phải chúng ta nên mau chóng trở về một chút không?"

Tôi không hiểu sao Hà Truân lại muốn đưa tôi đến đây, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng anh ta rất nguy hiểm, phải cố hết sức tránh ở một mình cùng anh ta.

Bây giờ, tôi mới biết người nước ngoài lông lá kia quan trọng với tôi như thế.

Đáng tiếc, trong mắt Hà Truân ông ta không quan trọng như vậy – Xem ra Hà Truân không định quay về.

"Rất nhiều người hận nó." Hà Truân nhìn đám hoa anh túc chìm trong màn đêm trước mặt, nói: "Nhưng tôi thích nó, nó không chỉ mang đến tiền tài vô tận, quan trọng hơn nữa là, nó đủ đẹp, duyên dáng khác với những loài hoa bình thường."

Trong lúc chờ đợi câu kết của quá trình, tôi cố gắng tránh xa anh ta, nhưng nội tâm tuy lớn, tiếc rằng sức lực không đủ dùng.

Dù sao cũng không chạy trốn được, chỉ có thể bình tĩnh lại, suy nghĩ lại những gì anh ta vừa nói, cuối cùng bừng tỉnh: "Ý của anh là, tôi cũng giống như hoa này, khác người, cho nên anh mới thích tôi?"

Tôi tin chắc vào đáp án này.

Có điều thật đáng tiếc, ánh mắt của Hà Truân chỉ có thể dùng một câu để biểu thị: em suy nghĩ nhiều quá rồi.

"Vậy sao chúng ta lại đến đây?" Tôi không hiểu.

Một giây sau, Hà Truân dùng hành động cho tôi biế đáp án: anh ta trực tiếp đẩy tôi một cái ngã vào biển hoa anh túc, rồi đè lên người tôi.

Lưng của tôi là màu đen của bùn đất, bầu trời của tôi là biển máu đỏ tươi, thế giới đen và hồng, mỹ cảm cực cao.

"Tôi không thích lừa gạt." Hà Truân nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sáng lóe lên trong bóng tối.

"Tôi không hiểu anh có ý gì." Tôi sắp chết vẫn còn mạnh miệng.

Bác sĩ con vịt, thật xin lỗi, lại làm anh hắt xì!.

"Tôi sẽ giết chết em." Hà Truân nói, giọng nói đều đều nhưng lại khiến tôi có cảm giác nguy hiểm giống như đặt mình vào trước cửa Địa Ngục.

"Có thể cứu vãn không?" Tôi thừa nhận mình là người nhát gan, tôi sợ chết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...