Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cho nên chỉ cần cô cố gắng chịu đựng qua tối nay thì sau này muốn có bao nhiêu thịt để ăn đều được.”

Đến bây giờ thì tôi đã hiểu rõ nội hàm trong lời mà Hà Truân đã nói với tôi tối hôm nay rồi.

Thì ra ngay từ đầu anh ta đã biết tôi muốn chạy trốn cùng bác sĩ con vịt.

Anh ta đã từ từ quan sát kĩ từng hành động của tôi, tôi giống như con ba ba bị anh ta bỏ vào trong bình gốm.

Hà Truân đứng trước xe quân dụng, lưng dựa vào đầu xe, chân co lên, đạp vào chiếc xe.

Tay cầm gậy gỗ, quanh người tỏa ra một loại khí thế kiêu ngạo, bễ nghễ nhìn mọi người.

Qua lớp áo quân trang, bắp thịt thật chặt, cuồn cuộn nổi lên như muốn phun trào ra một loại sâu trầm, cuồng dã đặc biệt.

Anh ta nhìn tôi, cặp mắt thú sắc bén liếc tới: “Cô lừa tôi.”

Đúng ra anh ta phải tức giận, nhưng lúc này tôi càng tức giận hơn, thò cổ ra ngoài giận dữ hét to: “Anh lại có thể không tin tôi?”

“Là chính cô làm cho tôi không thể tin tưởng được trước.” Hà Truân đổ lỗi cho tôi.

Nhưng tôi không đồng ý: “Không, nếu anh tin tôi thì làm sao anh có thể phát hiện ra tôi lừa anh? Chỉ có anh không tin tôi trước thì anh mới phát hiện ra được tôi lừa gạt anh, lỗi là ở anh!”

Logic của tôi làm cho mọi người xung quanh ngạc nhiên trợn trắng mắt.

Hà Truân là người đầu tiên từ trong đám sương mù Logic này thoát ra ngoài: “Xuống xe, trở về với tôi.”

“Anh sẽ đối xử với tôi như thế nào?” Tất nhiên, tôi biết chờ đợi tôi sẽ không phải là hoa và thịt tươi ngon.

“Sau này cô sẽ biết.” Hà Truân nói một cách lạnh nhạt, vừa nói vừa đem cây gậy gỗ bỏ xuống dưới chân.

Ủng quân nhân bước trên mặt đất phát ra âm thanh rất nhỏ, da thuộc và xi măng va chạm vào nhau.

“Vậy, anh sẽ xử lý anh ta như thế nào?” Tôi chỉ chỉ bác sĩ con vịt ở bên cạnh.

Khóe miệng Hà Truân khẽ nhếch lên làm cho hai đầu lông mày cũng động theo, nhìn qua cũng không giống như là đang cười: “Cô cho rằng anh ta có cơ hội sống tiếp hay sao?”

Quả nhiên là tôi đã đoán đúng, đối với tôi tình cảm của Hà Truân cũng không hẳn là sâu đậm nhưng cái danh hiệu cối xay thịt cũng không phải tự nhiên mà có.

Một người đàn ông dám dẫn người đàn bà của Hà Truân chạy trốn nhất định sẽ bị anh ta xử lý rất thảm.

Quả đúng là vậy, những binh lính còn lại nhất loạt chĩa họng súng vào bác sĩ con vịt.

Bác sĩ con vịt là bạn cùng chia sẻ hoạn nạn với tôi, hơn nữa còn 419 cùng tôi một lần.

Về tình, về lý tôi đều muốn bảo vệ anh ta.

Vì vậy, tôi chắn trước mặt bác sĩ con vịt, nói với Hà Truân: “Anh không thể giết anh ta.”

Tôi nghĩ, giờ phút này hào khí phụ nữ nhất định đang tràn đầy giữa lông mày của tôi.

“Không nên nói với tôi là cô muốn nói “Nếu như muốn giết chết anh ta thì trước hết giết chết tôi đi.””

Hà Truân đưa ra đôi tay mang theo bao tay màu đen, cúi đầu xuống, sửa sang lại đôi bao tay đó, giọng điệu có chút tùy ý: “Nếu cô đã nói như vậy thì tôi sẽ thành toàn cho cô.”

Tôi nghe xong một cách bình tĩnh, kiên định lắc đầu, lùi về ghế lái phụ rồi ngồi xuống, kiên quyết nói: “Ý của tôi là, giết anh ta thì rất đáng tiếc, giữ anh ta lại làm nam quân kĩ, giúp các an hem giải buồn cũng tốt mà.”

Nghe vậy, ánh mắt Hà Truân cũng dịu đi. Mấy tên lính gần đó nghe được cũng xao động.

Bác sĩ con vịt nghe xong ánh mắt như đao kiếm giấu vào trong áo vải bông.

Tôi nắm tay anh ta một cách lặng lẽ, cũng dùng ánh mắt nói cho anh ta biết: “Cậu bé, anh không cần phải cảm tạ tôi quá đâu.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...