Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 119

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh môi đó tạo cảm giác ấm áp như đang ngâm mình trong suối nước nóng, từng nơi từng nơi trên làn da của tôi đều chìm vào ấm áp, thấp thoáng như đang chìm vào dòng nước ấm áp, dễ chịu đáng quên đi hết tất cả.

Hơi cồn của rượu cũng bắt đầu phát huy tác dụng của nó, nhưng làn hơi đó bắt đầu gấp gáp len lõi vào từng tế bào, xua tan đi cảm giác khó chịu, thay vào đó là cảm xúc hưng phấn.

Tôi như thoát khỏi tam giơi, vượt qua mọi thứ không phải cũng chẳng phải tiên.

Đã chẳng còn điều cấm kỵ gì.

Quần áo ẩm ướt dính chặt vào cơ thể, thấy vướng víu, tôi muốn lột bỏ hết tất cả đi.

Một đôi tay vươn đến giúp đỡ tôi, cởi hết mọi thứ ra, tôi như con rắn đang lột da, toàn thân khoan khoái vô cùng.

Dòng nước nóng như bao trùm lên toàn thân tôi, tôi thả lỏng người.

"Em là người đặc biệt." Có giọng nói vang lên ở bên tai tôi: "Hãy tin tưởng anh, em có thể tạo ra thành tựu to lớn."

"Tôi không cần làm ra thành tựu gì." Tôi nhắm hai mắt, đã chẳng rõ mình đang ở hiện thật hay đang trong mộng: "Tôi chỉ muốn. . . . . Muốn thịt."

"Có thành tựu mới có thịt, thịt nhiều đến ăn không hết." Dường như bác sĩ con vịt đang tô vẽ bên tai tôi, hơi nóng ấm áp.

"Không chỉ có thịt, con có vật khác." Tôi lẩm bẩm: "Còn có tình yêu, rất nhiều rất nhiều tình yêu."

"Em sẽ có tất cả." Môi hắn di chuyển xuống phần cổ tôi, lời nói của hắn giống như đang thì thầm chuyện bí mật, thông qua từng lỗ chân lông thấm vào cơ thể tôi: "Sẽ có rất nhiều người yêu em."

"Sẽ là ai?" Tôi bật cười: "Người đàn ông đầu tiên tôi yêu bởi vì sợ nên không dám yêu tôi, người đàn ông thứ hai lại vì bạn bè nên chia tay, người đàn ông thứ ba tôi yêu lại vì tôi phản bội đã bỏ đi biệt tích."

Trong những cuộc yếu đó, có người tổn thương tôi, cũng có người bị tôi làm tổn thương.

"Sẽ xuất hiện một người đàn ông khác thật lòng yêu em." Giọng nói của hắn làm cho sống lưng tôi chợt run run.

"Thật không?" Tôi vùi mặt vào trong gối, gối rất mềm mại, giống như một đám mât vậy.

"Thật." Hắn nói.

Môi của hắn làm nhiệt độ cơ thể tôi tăng lên, khiến cho hơi rượu trong người tôi dân lên càng cao.

Tay của hắn di chuyển từ eo tôi, dần dần chuyển lên tới ngực, cử chỉ nhẹ nhàng vỗ về trêu chọc vô cùng nhuần nhuyễn.

Phải chạy trốn chặng đường dai, tôi mệt mỏi, uống rất nhiều rượu, tôi say rồi.

Thật ra tất cả chẳng qua chỉ là cái cớ, nguyên nhân chính đó là cơ thể tôi chấp nhạn hắn.

Tôi buông thả mình, bắt đầu đón nhận cuộc chơi này.

Hắn tách hai chân tôi ra, dùng ngón tay trêu đùa nơi nhạy cảm của tôi, muốn cơ thể tôi chuẩn bị sẵn sàng.

Ở trong cuộc chơi này, thứ hai người nhận được đó là sự vui vẻ.

Cơ thể của tôi rất hợp tác, nó giang ra nghênh đón vật kia của hắn.

Tên Tưởng Bản Nhai này, tôi không hề cảm thấy xa lạ, hai chúng tôi kết hợp rất hài hòa.

Mặt của tôi từ đầu đến cuối đều vùi sâu trong gối, hít thở có chút khó khắn, đặc biệt vào thời khắc kịch liệt nhất, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.

Chính nhờ như thế, cơ thể của tôi mới có thể cảm nhận được đầy đủ khoái cảm trận sung sướng này.

Mỗi một tất da thịt đều nhận sự cực khoái, đến cả lỗ chân cũng đều giãn ra hết, mỗi một sợ dây thần kinh đều ghi nhận chuyện đang xảy ra.

Đỉnh cao nhất của khoái cảm cũng đã tới, tôi và hắn đều rên lên một tiếng thỏa mãn.

Sau trận vận động dữ dội, chính là sự yên tĩnh, hắn thả lỏng người đè lên trên người tôi, hai cái thân thể thối tha ôm chặt lấy mà sưởi ấm cho nhau.

Bên ngoài mưa vẫn rơi tí tách không ngừng, không khi lại lạnh hơn, tôi chẳng lấy gì che người nên hai cánh tay để bên ngoài dần cảm thấy lạnh, nhưng tấm lại rất ấm áp -- đó là nhờ hơi ấm từ lồng ngực của hắn.

Chúng tôi giống như hai người bạn quen biết đa lâu, được tụ hợp lại với nhau lần nữa.

Phải thừa nhận, làm loại chuyện này với hắn, tôi cảm thấy rất thoải mái.

Đồng thời cũng phải công nhận, kỹ thuật của hắn rất tốt.

Mấy ngụm rượu tôi mới uống vừa rồi đều bốc hơi theo từng giọt mồ hôi, giờ phút này, hai người nằm trên giường đều tỉnh táo.

Đã đến lúc nói chuyện.

"Tôi sẽ không cần anh chịu trách nhiệm." Tôi lấy câu nói này làm lời mở đầu.

Thật ra thì câu tôi muốn nói đó là: "Tôi sẽ không chịu trách nhiệm với anh."

Nhưng suy nghĩ kỹ, cảm thấy nói vậy có chút vô tình, lời vừa ra đến miệng liền đổi lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...