Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 135

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ta như một vị vua đang nhìn chăm chú nhìn vào thứ mà trời sinh đã thuộc về anh ta, thứ mà trời sinh nên thần phục anh ta.

Đây tuyệt đối là một cái bẫy.

Đến bây giờ tôi vẫn không thể hiểu rõ suy nghĩ của anh ta, nhưng tôi hiểu được, vấn đề này rất nguy hiểm.

Nếu như mà tôi nói hy vọng, anh ta chắc chắn sẽ nghi ngờ lời ngon tiếng ngọt của tôi, nhất định sẽ có chuẩn bị.

Nếu như mà tôi nói không hy vọng, anh ta chắc chắn sẽ nghi ngờ sự phản

kháng quyết liệt của tôi, nhất định giống nhau sẽ có chuẩn bị trước.

Im lặng một lát, tôi trả lời: “Nếu như anh phải ở lại, nhớ mang số thịt bị thiếu tối hôm qua tới, từ xưa tới nay, bất luận là trong hay ngoài

nước, đặc biệt các ngành nghề sản xuất đều không có quy định được phép

kí sổ.”

Sau khi nói xong, tôi nửa bi ai nửa tự hào phát hiện ra, tôi đúng là đã trở thành người bán thịt rồi.

Nghe vậy, Hà Truân không những không giận mà sắc mặt còn giãn ra một chút,

cổ họng lên xuống chốc lát, hình như đang cười khẽ nên dẫn tới rung

rung: “Yên tâm, hơn mười đầu bếp đang được máy bay chở tới đây rồi”.

Những lời nói này của anh ta có lực sát thương tương đối lớn, tôi phải tiêu hóa đến hai lần.

Tiêu hóa lần thứ nhất: “Máy bay? Anh bắt cóc đầu bếp sao?”

“Tôi không thích đi bắt cóc người khác, hơn nữa dùng lương cao thuê bọn họ không phải dễ dàng hơn sao?” Hà Truân nói.

Tiêu hóa lần thứ hai: “Hơn mười đầu bếp? Anh xác định cần nhiều người như vậy sao?”

“Bọn họ đều có sở trường riêng, mỗi người khi trổ tài đều có thể làm ra vị

thịt ngon nhất của từng quốc gia … Cá nhân tôi mặc dù đối với thức ăn

không đặc biệt yêu thích nhưng đã hứa thì phải giữ lời.”

Tôi thừa nhận, trong khoảnh khắc đó, tôi nghĩ mình sẽ mãi mãi ở đây thưởng thức

hương vị thịt do hơn mười đầu bếp cao cấp này làm ra.

“Tính toán

thời gian, khoảng sáng ngày mai là bọn họ sẽ tới, cho nên chỉ cần cô cố

chịu đựng qua tối nay, về sau mỗi ngày muốn ăn bao nhiêu thịt tùy

thích.” Trong mắt Hà Truân, tôi là người mơ hồ nhất, đơn thuần nhất.

Tuy không hiểu vẻ mặt của anh ta nhưng lời nói của anh ta đã trực tiếp kéo tôi từ trong cám dỗ ra.

Đúng, nếu như ở lại đây, sau này muốn ăn bao nhiêu thịt thì ăn bấy nhiêu,

đồng thời, Hà Truân cũng có thể tùy lúc mà ăn thịt – tôi.

Tuy tôi vui mừng vì được ăn thịt nhưng cũng không bằng lòng vô duyên vô cớ bị người khác ăn.

Từ trên tổng hợp lại, tôi vẫn phải đi.

“Cần gì phải chịu đựng nữa?” Tôi giả vờ một cách ngượng ngạo, ngón tay vòng

quanh dưới cằm anh ta, đuôi mắt xếch lên: “Nếu anh ở cùng với tôi thì

không phải thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn sao?”

Gặp dịp thì chơi, chỉ là gặp dịp thì chơi, tôi xin thề.

Sự hy sinh của tôi đổi lại lời nói như thiên âm của Hà Truân: “Tối nay tôi phải đi tham gia một hội nghị, cho nên cô chỉ có thể đợi một mình rồi.”

Trong lòng tôi kích động giống như hàng vạn con vật đang chạy như điên, nhưng trên mặt lại không biểu lộ gì, chỉ nhún nhún vai nói: “Được rồi.”

“Hãy kiên nhẫn chờ đợi.” Anh ta đặt tay sau gáy của tôi, nhẹ nhàng bóp một

cái: “Qua đêm nay chỉ cần cô an toàn, cô sẽ có được tất cả những gì mình muốn.”

Tôi tán thành cả hai chân lẫn hai tay.

Chỉ cần an toàn qua đêm nay, tôi sẽ có được những thứ tôi muốn – thịt với tự do.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...