Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 165

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Thố Lạt

Lý trí của tôi nói cho tôi biết, bản thân và Lý Bồi Cổ không nên xảy ra bất cứ chuyện gì nữa.

Cho nên tôi phản kháng, liều mạng phản kháng, giống như mèo bị cháy lông.

Nhưng từ nhỏ đến giờ, tôi có rất ít cơ hội có thể đấu lại anh.

Cho dù giờ phút này anh đang ở nhà lao, cho dù hai tay anh bị trói bằng xích sắt.

Tôi bị đè lên, bị ép chặt trên giường - Lý Bồi Cổ thích tư thế như vậy, anh thích khống chế mọi người, bao gồm khống chế chính bản thân mình.

Tôi nằm ngửa mặt, có thể thấy rõ toàn cảnh căn phòng. Không có cửa sổ, đều là tiền lạnh như băng, giống như vị trí của tôi trong trái tim người đàn ông này.

Tôi yêu anh nhiều năm như vậy, một lòng một dạ, không hề giữ lại, nhưng đổi lại là sự không can đảm của anh.

Tôi thà rằng anh không thương tôi, ít nhất chuyện này ít nhiều mà nói cũng là một sự giải thoát cho tôi.

Nhưng mà, anh thật sự không dám.

Tôi bắt đầu hận Lý Bồi Cổ.

Một khi đã có hận ý, cơ thể sẽ tự động biến hóa, giống như chuyện xưa từng nói, không biết sức lực từ đâu, tôi đẩy anh ra.

Tôi không muốn xen vào nữa, anh sống hay chết, bị thương hay tàn phế, tôi cũng không muốn xen vào nữa.

Tôi cần có cuộc sống của riêng mình, tôi cần sống cuộc sống của riêng mình.

Tôi quyết định đi, nhưng anh không buông ra.

Tay của anh, cuốn quanh vài chỗ gần như trần truồng trên cơ thể tôi.

Kim loại màu đen, giống như rắn, vờn quanh da thịt trắng nõn.

Xích sắt kia, vây cơ thể chúng tôi lại với nhau.

Chúng tôi im lặng đối kháng, anh muốn trói, tôi muốn cởi, trong nhà tù chỉ còn tiếng động “Rào rào rào” của xích sắt, ngoài ra, tất cả đều im lặng.

Trong lúc gần như yên lặng này, tôi ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi từ từ đổ ra từ những lỗ chân lông, không phân rõ nóng lạnh.

Tôi nghiến răng, tức giận nói: “Lý Bồi Cổ, buông tay.”

Anh không đáp lại ngay, mà chờ cho giọng nói của tôi bị vách tường hấp thu, chôn vùi, sau khi biến mất trong không khí, mới nói: “Bất Hoan, nghe theo anh một lần nữa, được không, một lần cuối cùng.”

Giọng nói kiểu này, anh chưa từng nói ra. Giống như dã thú hung mãnh thở sau khi đánh nhau kịch liệt, có máu chậm chạp chảy xuôi.

Tôi dao động.

Người đàn ông trước mặt tôi đây, là người đàn ông tôi từng yêu nhất.

Tôi mãi mãi nhớ rõ cậu nhóc trên gác xép kia, giống như ánh dịu dàng.

Thực ra ánh trăng vốn lạnh lùng, nhưng đối với người cô độc mà nói, chúng tôi có thể lừa gạt chính mình đó là sự ấm áp.

Đôi khi, muốn lừa gạt chính mình, cũng khá dễ dàng, chỉ cần bạn tin tưởng.

Tôi không tiếp tục phản kháng, cuối cùng, nghe theo anh một lần nữa.

Anh dùng tay nâng đùi phải của tôi lên, xích sắt trên cổ tay không hề tránh né, đụng vào da thịt nhạy cảm bên đùi, kích thích từng cơn run rẩy.

Tôi có cảm giác, giờ phút này, anh rất lạnh, rất lạnh, mà tôi lại là lò lửa duy nhất còn lại lúc này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 165
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...