Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xem ra Lý Lý Cát cũng không thưởng thức được văn hóa của tôi, hắn giận đến đỉnh đầu bốc khói. Tay hắn nâng cao, nhanh chóng hướng tát vào mặt tôi.

Lần này, tôi cũng không tránh né, bởi vì có Lý Bồi Cổ ở đây thì Lý Lý Cát là không thể đánh được tôi.

Quả nhiên, Lý Bồi Cổ ngăn trước mặt của tôi, cản bàn tay của em trai hắn lại.

"Đối với bé gái, không nên dùng vũ lực." Lý Bồi Cổ thủ thỉ thù thì giáo dục Lý Lý Cát, hắn hình như chưa tức giận bao giờ.

"Bất luận nó có làm chuyện gì?" Lý Lý Cát hỏi.

"Bất luận bé ấy có làm chuyện gì." Lý Bồi Cổ xác định lại quan điểm của mình.

"Cho dù là, " Lý Lý Cát thấp xuống mắt, đưa ánh mắt về phía tôi: " Nó đang nhìn cảnh tượng phía dưới của anh?"

Lý Bồi Cổ cúi đầu, vừa đúng nhìn thấy tôi thừa dịp hắn không phòng bị, thân thể dán chặt mặt đất lần nữa, cái mông nhếch lên. Tôi đây hận không thể moi con ngươi ném vào trong cái khăn tắm kia.

Lại một lần, tôi bị Lý Bồi Cổ cho nhấc cổ áo lên, ném vào gian phòng mình, rồi bị khóa cả đêm.

Nhưng tôi cảm thấy đáng giá, bởi vì, cái nên nhìn, tôi đều nhìn thấy.

Dưa chuột, đã hoàn thiện, hơn nữa, là loại hàng thượng hạng cao cấp.

Một ngày đó, tôi kiên định hơn với ý tưởng muốn ăn khối thịt cao cấp này của Lý Bồi Cổ.

Nói cách khác, tôi thèm thuồng khối này thịt. Đến nay, đã qua tám năm rồi, nước miếng này của tôi đoán chừng cũng đủ đầy bồn tắm rồi.

Nhưng Lý Bồi Cổ đối với tôi hình như cũng không có cái ý tưởng nam nữ gì. Mặc dù thỉnh thoảng hắn cũng sẽ hôn tôi, nhưng chỉ giới hạn trong viêc hôn trán của tôi – hắn vẫn không nâng cao hơn được, đến một cái rắm hứng thú cũng không có.

Vậy mà vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của tôi chuyện này có mới tiến triển.

Tôi chưa bao giờ muốn nói sinh nhật của tôi cho người khác biết. Bởi vì tôi cảm thấy, đó là điềm xấu, người thân của tôi đều ly kỳ mà chết đi vào ngày đó.

Thật ra thì, tôi đã muốn quên đi sinh nhật của mình, nhưng việc này hình như bó tay -- bởi vì ngày này, cũng là sinh nhật Lý Lý Cát.

Mỗi một năm, hắn thổi cây nến thì tôi đều sẽ nhớ lại một sự thật không quá vui vẻ -- tôi là cô nhi.

Vì thế, tôi có chút hận Lý Lý Cát.

Cho nên nói, chúng tôi trời sinh là kẻ thù của nhau.

Ngày này, Lý Lý Cát bước qua tuổi hai mươi mốt, mà tôi thì tròn mười tám tuổi. Như cũ, chúng tôi lại chỉ đứng giữa chiến trường.

Bởi vì đó là tôi đưa quà tặng cho hắn.

Trước kia mỗi lần sinh nhật hắn, tôi đều không có tặng quà, cho tới nay, hắn cũng không có gì khác thường. Cho đến năm ngoái ngày nào đó trong lúc vô tình nhìn thấy tôi đưa quà sinh nhật cho Lý Bồi Cổ -- khăn quàng cổ tự tay tôi đan.

Lúc ấy, dường như hắn giống như là lần đầu có kinh, lửa giận rất lớn, mặt âm trầm, trực tiếp kéo tôi từ phòng khách tới bên bể bơi. Sau đó, hắn ở trong thời tiết tháng mười hai, không khách khí chút nào đạp tôi xuống.

Vì thế, tôi lại bị cảm một tuần lễ.

Cho nên năm nay, vì để tránh cho đánh nhau vô ý nghĩa, tôi quyết định bỏ tiền mua món quà tặng cho hắn.

Khi tôi đặt hộp quà ở trước mặt Lý Lý Cát thì hình như trong mắt hắn có lóe lên ánh sáng thoáng qua. Nhưng ngay sau đó, hắn liền quay đầu, làm bộ như chẳng thèm ngó tới, không mặn không nhạt hỏi: "Đây là cái gì?"

"Quà sinh nhật của anh." Tôi cảm thấy được Lý Lý Cát hỏi có chút dư thừa, nhưng vì hòa bình, tôi vẫn trả lời câu hỏi của hắn.

Đôi mắt đen nhánh của Lý Lý Cát nghiêng mắt nhìn tôi một cái, nói: "Có phải năm ngoái cô tặng món quà sinh nhật quý giá cho anh Bồi Cổ không?"

Tôi rất nghiêm túc gật đầu.

Đương nhiên là có, năm ngoái cái chiếc khăn quàng cổ kia, bất luận sợi lên hay cây đan len, đều là lấy trong nhà, không tốn tôi một xu. Nhưng quà tặng hôm nay tôi đưa cho hắn là dùng tiêu vặt của tôi mua.

Lý Lý Cát hài lòng, khóe miệng hình như muốn nhếch lên, nhưng lại hết sức nhịn xuống: "Cô đưa tôi cũng không lạ gì, chờ ngày nào tôi rãnh rỗi, lại mở ra thôi."

Nói thì nói như thế, nhưng tôi phát hiện, sau một phút hắn ăn xong cơm tối, liền cầm quà tặng của tôi, vội vàng chạy trở về phòng.

Chẳng lẽ hắn đã sớm nhìn ra tôi đưa cái gì, cho nên không kịp chờ đợi chạy đi dùng thử rồi hả?

Tôi một bên nghĩ như vậy, một bên lại muốn phần thịt bò bít tết.

Nhưng không đợi thịt bò bít tết bưng lên tới bàn, phòng của Lý Lý Cát trên lầu truyền đến tiếng vang tương tự núi lửa phun trào. Ngay sau đó, Lý Lý Cát mang theo lửa giận khắp người lao tới chỗ tôi.

"Nhóc ăn xin thối, đây là cái gì? !" Lý Lý Cát cơ hồ là rống giận vứt quà tặng xuống mặt tôi.

Tôi xoa xoa sống mũi bị đập đau, nhặt lên cái chai dài nhỏ đó vốn tặng Lý Lý Cát dùng thông hậu môn, cũng đọc lên bảng hướng dẫn sau cái hộp nói rõ: "Thuốc xổ, thành phần chính của sản phẩm này là glycerol, ngăn chặn vi khuẩn; sản phẩm này được sử dụng điều trị táo bón ở trẻ em và người cao tuổi yếu, Sản phẩm này có thể bôi trơn và kích thích thành ruột, làm mềm phân, làm cho nó dễ dàng để xả, để sử dụng bạn chỉ cần mở nắp, chai được phủ một lớp dầu, từ từ chèn qua cửa đường hậu môn ¯, và sau đó bóp thuốc vào trong trực tràng, một chai cho người lớn, nữa chai cho trẻ em."

"Cô! Đưa! Tôi! Cái! Này! Là! Có! Ý! Gì!" Lý Lý Cát hình như muốn cắn nát hàm răng.

"Bởi vì mỗi ngày tính khí anh cũng rất dễ nỗi nóng, tôi nghĩ, nguyên nhân rất có thể là táo bón. Có bệnh phải mua thuốc trị, là rất bình thường. Nếu như chính anh nhét vào không lọt, tôi có thể tới giúp anh nhét vào." Trong một khắc kia, tôi quên trước đó chúng tôi chuẩn bị cho hắn điều bất ngờ.

Nhưng Lý Lý Cát của tôi đấy, cũng là Kiếm Liễu sắc bén-- hắn truy sát tôi một giờ, chung quanh ở trên người tôi đâm sáu vết thương.

Tôi bắt đầu vì tính lương thiện của mình mà cảm thấy xấu hổ.

Buổi tối, ở trong phòng, dì Bích bôi thuốc lên vết thương cho tôi.

"Con không nên buông lỏng cảnh giác, cư nhiên không mang cục gạch theo bên cạnh." Tôi bắt đầu tổng kết nguyên nhân thất bại trận chiến này.

Nhưng cảm giác hứng thú của dì Bích cũng không phải cái này.

"Sinh nhật mười tám tuổi, chẳng lẽ cứ yên lặng trôi qua như vậy sao?" Dì hỏi.

Tôi không kinh ngạc, dù sao, bằng bản lĩnh của dì Bích, trong bụng tôi có mấy con giun đũa dì đều có thể biết, huống chi là sinh nhật không còn gì lạ?

"Có muốn cái gì không?" dì Bích hỏi.

Đáp án của tôi vĩnh viễn là như vậy tiêu chuẩn mà thống nhất: "Thịt."

Dì Bích: ". . . . . ."

"Trừ thịt ra?" Dì hỏi tiếp.

Tôi không lên tiếng: trừ thịt, chính là thân thể Lý Bồi Cổ.

Tâm tư của tôi căn bản đã bị nhìn thấu trong mắt dì Bích: "Tối nay là ngày trưởng thành của con, muốn ăn thịt, thì đi phòng bếp, muốn ăn người nào, thì đi phòng của người đó."

Trong đầu của tôi nhất thời hiện ra một hình ảnh: đôi tay hai chân Lý Bồi Cổ bị trói buộc ở trên giường, không cách nào nhúc nhích. Mà lỗ mũi tôi thì mở lớn, bộ mặt co rút vì kích động, giạng chân ngồi ở trên eo hắn, đẩy mạnh thuyền hắn vào huyệt động của tôi.

Kế tiếp, đang chuẩn bị hưởng thụ, thuyền Lý Bồi Cổ vừa vào hoa động của tôi một cm, liền lập tức chạy vào, trượt ra ra khỏi huyệt động của tôi.

Lửa dục y hệt nham thạch nóng chảy vẩy khắp toàn thân của tôi. Tôi bị cháy sạch chỉ còn lại bộ xương vụn nát, gió vừa thổi, bụi đều bay hết không còn gì.

Cho nên, tôi hướng về phía dì Bích kiên định lắc đầu: "Miễn cưỡng không có hạnh phúc và tính phúc ."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...