Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 154

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Thố Lạt

Thật ra thì, tôi vẫn còn rất có lương tâm, rời đi trước, tôi vẫn nhớ rõ con vịt vì tôi mà đổ máu, chảy mồ hôi thậm chí còn hi sinh nhan sắc.

Tôi quyết định sẽ dẫn con vịt đi, nhưng mà, Mã Lạp Dư không đồng ý, anh ta cho rằng không đủ thời gian, hơn nữa có lẽ con vịt đã sớm rời khỏi nơi này, trở về là tăng thêm hệ số nguy hiểm.

Trong bụng tôi vừa mới chuẩn bị một đống lời lẽ lớn, muốn căn cứ vào đạo lí để bảo vệ quyền lợi của mình, nhưng Mã Lạp Dư đã nói một câu chặn họng tôi trước: “Hoặc là bây giờ theo tôi đi, hoặc là ở lại tìm anh ta, đến lúc đó hai người tự lo đi.”

Không do dự dù chỉ một giây, tôi chọn Mã Lạp Dư.

Tôi tin, con vịt không chết được.

Mà Lạp Dư mới thật sự lợi hại, không chỉ có xe đua, còn có giấy thông hành thật, chúng tôi không gặp trở ngại, một mạch đi qua chỗ vận chuyển thuốc phiện, đồng thời cũng rời khỏi con đường này.

Có lẽ duyên phận của tôi với hà Truân chỉ có thể kéo dài một thời gian ngắn như vậy, anh ta là một người ngoài ý muốn trong sinh mệnh của tôi, cũng không phải là một người ngoài ý muốn quá xấu.

Còn có Lưu Phái, vừa rồi nghe ý của bác sĩ cảnh sát đưa tới, nói rằng xem qua tình hình vết thương, Lưu Phái không quá nguy hiểm, đó cũng là nguyên nhân tôi đồng ý rời đi.

Điều tôi muốn, chính là đứng ở một góc khác trên thế giới, bình tĩnh thấy Lưu Phái sống hạnh phúc.

Như vậy là tốt rồi.

Xe đua nhanh chóng đi qua vùng núi gập ghềnh, cửa sổ mở ra, hơi nóng ùa vào, bao trùm khuôn mặt, có chút cảm giác khó thở.

Tôi hơi bị lệch quá, cúi dầu thở dài.

“... Còn đang nghĩ về anh ta?” Mã Lạp Dư vốn trầm mặc bỗng nhiên thốt ra những lời này.

“Ai?” Tôi hỏi.

Không phải giả bộ, mà là... nhanh nhẹn dũng cảm mà nói, ăn nằm với quá nhiều đàn ông, từ “anh ta” này quả thật khó xác định.

“Cảnh Lưu Phái.” Mã Lạp Dư nói rõ hơn một chút.

“Ừ.” Đây là sự thật.

“Cảnh Lưu Phái và Lý Lý Cát, cô đều yêu sao?” Anh ta tiếp tục hỏi.

Bây giờ tôi mới tin, xe đường dài đúng là có thể khiến người ta thần kinh, không thể tin được, Mã Lạp Dư luôn nổi tiếng lạnh lùng không ngờ cũng bà tám như vậy.

Quả thật thần kì.

Nhưng mà dù sao cũng không có việc gì, rảnh rỗi không có gì làm, mọi người cùng nói chuyện phiếm đi: “Đúng vậy, đều yêu.”

“Con người làm sao có thể cùng lúc yêu hai người.” Hình như anh ta không thừa nhận việc này, ngay cả dẫm chân ga cũng dẫm mạnh hơn.

“Bởi vì tôi yêu họ ở những thời gian khác nhau.” Ngồi mệt mỏi, đổi tư thế, tôi gập hai chân lại, ôm lấy, cằm hơi hạ một chút tựa lên đầu gối: “Trước đây yêu, là Cảnh Lưu Phái, nhưng ông trời không ưa, khiến chúng tôi chia tay, sau này, lại yêu Lý Lý Cát, nhưng tình yêu với người trước Cảnh Lưu Phái cũng sẽ không biến mất, cho nên tôi cùng lúc yêu hai người bọn họ.”

Thật ra thì đáp án này nghe qua đúng là có chút hỗn loạn, cho nên Mã lạp Dư có coi thường chuyện này tôi cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Nhưng anh ta lại im lặng lần nữa, không đồng ý, cũng không phản đối, chỉ im lặng lái xe.

Một người điên điên, cộng thêm mệt mỏi và đau đớn, tôi tự nhiên cứ như vậy ngủ thiếp đi.

Lại bị mùi thơm của đồ ăn làm cho tỉnh, trợn mắt, phát hiện trước mặt bày rất nhiều thịt chín, không nói hai lời, liển cầm lên mạnh mẽ gặm.

Sau khi ăn được hơn phân nửa, phát hiện tay phải bị thương của mình, đã được ai đó dùng vải băng băng bó cẩn thận.

Trong xe chỉ có hai người tôi và Mã Lạp Dư, là ai bắt chước Lôi Phong [1] làm chuyện tốt này đáp án hẳn là rất rõ ràng.

“Tôi ngủ bao lâu rồi?” Trên xe không có khăn tay, tôi trực tiếp lau tay lên quần áo trên người.

Chạy trốn bên ngoài, không để ý chuyện nhỏ.

“Bảy tiếng” Giọng nói của mã Lạp Dư vẫn điềm đạm mà lạnh lẽo như cũ, dừng lại một chút, anh ta tiếp tục giải thích: “Trên đường đi qua một thị trấn nhỏ, tôi xuống mua chút đồ ăn.”

Tốt lắm, có tiến bộ, nói chuyện không hề tích chữ như vàng.

Như vậy ** cũng là mua lúc đó. (Ở đây mình để nguyên tác, ý của tác giải là băng gạc)

Tôi giơ tay phải lên, dối mặt với trời, băng vải lông mềm này như muốm màu vàng kim.

“Là cha nuôi phái anh đến đón tôi sao?” Tôi hỏi.

Mã Lạp Dư không trả lời.

Quả nhiên, giống như tôi đoán, anh ta giấu Lỗ Gia Thành tới cứu tôi.

Tôi ám sát Hà Truân thất bại, Lỗ Gia Thành không phái người đến giết người diệt khẩu là may rồi, sao lại muốn cứu viện?

Hơn nữa, dưa vào hiểu biết của tôi về Lỗ Gia Thành, nếu Mã Lạp Dư tự ý dẫn người đến cứu viện, sau khi trở về nhất định sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Quan trọng nhất là... dì Bích.

Nghĩ vậy, tôi vội vàng hỏi: “Dì Bích ở đâu?”

“Đi trước rồi, tôi đã thu xếp cho dì ấy một nơi an toàn.”

Mã Lạp Dư hiểu tôi đang muốn nói gì.

Không ngoài dự đoán, hành động này của Mã Lạp Dư chứng minh anh ta đã trở mặt với Lỗ Gia Thành.

Không đáng giá, anh ta không cần vì cứu tôi mà làm vậy.

Lời nói không thể giấu trong lòng, tôi nói thẳng: “Thật ra tôi hoàn toàn có năng lực tự thoát ra ngoài, anh đâu cần phải đến đây.”

Được rồi, tôi thừa nhận, nghi ngờ mình hơi mạnh miệng một chút.

Nghe vậy, Mã Lạp Dư im lặng, đôi mắt xanh lóe lên, lúc sáng lúc tắt.

Ừ, xem ra là tức giận, tôi chuẩn bị đi ngủ lần nữa.

Nhưng vừa nhắm mắt lại, giọng nói ấm nóng truyền đến: “Vì sao cô nhất định phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy? Đôi lúc yếu đuối sẽ không mang lại tổn thương cho cô.”

Tôi giống như bị người ta biết được điểm chết, lại có chút hốt hoảng.

Hoảng loạn, giọng nói cũng lạnh lùng, thái độ cũng cứng rắn: Đừng làm như rất hiểu tôi.”

Lời nói ra, trong xe yên tĩnh, chỉ còn cơn gió nóng, vẫn không ngừng cuồn cuộn đập vào trong cửa kính.

Sau hai câu nói, Mã Lạp Dư bỗng dừng tay.

Tốc độ quá nhanh, nếu không thắt dây an toàn, dưới tác dụng của quán tính, cả người tôi chắc chắn sẽ bay ra ngoài cửa sổ.

Mở mắt ra, đang muốn chửi rủa Mã Lạp Dư kĩ thuật dừng xe quá kém, nhưng bị anh ta đánh đòn phủ đầu - Mã Lạp Dư trực tiếp đè tôi xuống, nặng nề hôn tôi.

Tôi thật sự khiếp sợ, sợ đến nỗi răng môi đều quên khép lại.

Nhưng Mã Lạp Dư không hề dùng lưỡi, anh ta chỉ dùng môi hung hăng ép môi tôi.

Như phát tiết tình cảm gì đó.

Nụ hôn này cũng không có kéo dài bao lâu, sau khi làm như vậy, anh ta quả quyết rời khỏi môi tôi, trở về làm tài xế, khởi động xe đua, tiếp tục lái đi.

Dáng vẻ lạnh lùng này, giống như vửa rồi ngay cả ảo giác cũng không có xảy ra.

Bản lĩnh ăn không nhận tội của đứa trẻ này còn mạnh hơn tôi.

Quả nhiên núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi cũng có người giỏi hơn.

Tôi hiểu, mình đã gặp được cao thủ rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...