Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lại trải qua vô số lần nếm thử, tuy lần nào cũng thất bại, ngay cả một miếng thịt Cảnh Lưu Phải cũng không để cho tôi nhìn thấy.

Tôi vô cùng tức giận, tay ngứa ngáy, ngón chân cũng ngọ ngậy ngứa ngáy, cái mông ngứa ngáy, vẫn không tìm ra cách nào dùng được.

Hơn nữa sát vách còn có một thặng nữ kiêm hũ nữ thâm niên không có việc gì thì cứ chưng ra cái vẻ mặt tươi cười sáng lạng như hoa cúc, thân thiết gọi tôi một tiếng nhóc con, thật sự là làm cho tôi tức giận không chịu nỗi.

Đau khổ, khó nhịn đến đau khổ.

Vì vậy, mỗi ngày tôi chỉ có thể lấy việc hành hạ Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) mà sống.

Cả ngày chỉ ăn uống..., uống rồi ngủ, ngủ lại ăn nữa, tôi phát hiện ra thịt trên người tôi tăng ngày càng nhanh.

Đây cũng không phải là dấu hiệu tốt, tôi hiểu được điều này, tôi lập tức kéo Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) chạy xung quanh núi vài vòng.

Khi trở về, Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) mệt mỏi ngay đến dưa chuột cũng rũ ở trên đất, mà khắp người tôi đều bốc mùi hôi.

Thật sự không chịu nổi được mùi này, tôi trực tiếp vọt vào phòng tắm, thành thạo cởi xuống quần áo, vọt vào chiến đấu với bồn tắm.

Sau khi tắm xong mới phát hiện vừa rồi đi vào quá vội vàng, đừng tới lấy quàn áo thay, ngay cả khăn tắm cũng quên cầm vào.

Do dự ba giây đồng hồ, tôi liền để trống trơn như thế mà đi ra khỏi phòng tắm.

Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) đang uể oải nhìn thấy cơ thể tôi, mí mắt giơ lên, lại rũ xuống lần nữa.

Vậy mà không có chút phản ứng ngạc nhiên nào, thật sự là một con chó không có năng lực thưởng thức.

Tôi nổi giận trên môi nở một nụ cười lạnh lẽo, nhìn về phía Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) nói: "Chưa được cho phép đã nhìn cơ thể của tao, phạt mày nhịn ăn một ngày coi như trừng phạt."

Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn): ( nước mắt chảy dài ) Trời ơi đầu năm nay là năm gì vậy? Ông trời ơi, hãy bắt người phụ nữ này lại đi!

Tôi nhớ được khăn tắm ở hộc tủ tầng dưới cùng, liền khom lưng xoa xoa cái mông đi tìm.

Ai ngờ đang ở lúc tôi đang khỏa thân ngẩng đầu nhìn trời thì tôi nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở ra cùng với giọng nói của Cảnh Lưu Phái: "Hôm nay anh làm thịt bò cho em. . . . . ."

Tôi thấy trong tình cảnh này chắc phải có môt câu nói “Đi ra ngoài” vang lên , chỉ là mắt thấy dáng vẻ tôi đang khỏa thân, cái câu “Đi ra ngoài” cũng tự động mà từ nuốt trở về rồi.

Cúc hoa của tôi mềm ra, cứ như vậy bị xem sạch bách rồi.

Tôi nắm quyền, phẫn nộ.

Quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Cảnh Lưu Phái yên lặng đứng ở trước cửa phòng, sóng mắt đang xoay chuyển.

Đôi mắt hắn, từ trước đến giờ là như bờ đê Dương Liễu tháng ba, bốn bề yên tĩnh, hơi nước âm ấm, xa xa tĩnh lặng.

Mà giờ phút này, trong nháy mắt lại như ngày mùa hè, nhiều loại hoa nhấp nháy, tràn đầy màu sắc, bên trong nồng đậm tình cảm.

Tôi liếc mắt nhìn Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn) một cái, ý muốn nói với nó: học hỏi một chút, đây mới chính xác là vẻ mặt cần có.

Tảo Hoàng (càn quét tệ nạn): ( nước mắt đóng thành dòng ) thôi, ông trời, tin rằng ngài cũng không đấu lại với người phụ nữ này, hay ngài vẫn nên bắt tôi về đi.

Thật ra thì tôi rất không cam tâm.

Mấy bạn thử nghĩ xem, tôi khổ sở bận rộn lâu như thế, ngay cả một miếng thịt của Cảnh Lưu Phái tôi vẫn còn chưa thấy qua.

Ai ngờ thế mà hắn lại có thể dễ dàng nhìn thấy hết mấy chục ký thịt trên người tôi như vậy.

Nhưng mà bây giờ không phải là thời điểm công bằng hay không công bằng, hiện tại quan trọng nhất là làm thế nào để hóa giải tình cảnh lúng túng này.

Thấy bộ dáng này của Cảnh Lưu Phái chắc cũng là lần đầu tiên gặp chuyện như vậy, không có kinh nghiệm giải quyết.

Không làm sao được, chỉ có thể để tôi tiếp tục hy sinh.

Hít sâu một hơi, tôi đưa đôi tay ra, làm động tác lượn sóng vài cái sang bên trái, cả người cũng thuận theo bước sang trái, sau đó, lại đổi hướng, tay làm vài động tác lượn sóng sang bên phải, cả người cũng thuận theo bước sang bên phải.

Không sai, đúng là tôi đang học theo động tác múa của mấy cô nàng Hawai.

Vừa múa, còn vừa hát ca khúc《bây giờ đánh chim ngói rồi kìm lông 》sơn ca đại danh đỉnh đỉnh.

"( nam ) mặt trời lên hồng Đâu Đâu, tôi có một ổ chim ngói nhỏ, miệng con chim ngói này tham nhất, chuyên ăn em vợ con cá trạch."

"( nữ ) chàng trai trẻ nói vậy làm tôi xấu hổ, anh nói có tổ chim ngói nhỏ, coi chừng em gái tôi đây bắt được anh, lần lượt nhổ sạch lông trên người anh."

Mặc dù trên đầu tôi không có vòn hoa, trên người không có áo ngực, trên cổ không có vòng hoa, nhưng ít ra ở phía dưới tôi có chíp bông.

Mặc dù hơi ngắn một chút, ít nhất nó có một chút giống váy cỏ bị ném tung bay.

Nhảy xong hát xong bỏ mọi thứ ở phía sau, Cảnh Lưu Phái sửng sốt ước chừng ba phút, cuối cùng đưa tay nắm thành quyền, cười đến đứng thẳng lên không được.

Thật sự là quá không nể mặt tôi rồi ! 

Lửa giận, lửa dục, hỗn tạp cháy chung một chỗ, tùy thời có thể như Tiểu Vũ Trụ đốt cho tôi cháy rụi.

Thôi, từ trước đến nay Bát Hoan tôi đây tin tưởng và chấp hành nam bắt nữ, còn giả bộ thuần khiết cái gì đây.

Lùi về phía sau lấy đà, tôi bước chân chạy thẳng về phía trước.

Bởi vì không có mặc áo ngực, cộng thêm hai bầu ngực phía trước tương đối hùng vĩ, chạy giống như là cái túi chứa đầy nước biển, có chút khó khăn.

Đây là lần đầu tiên tui thấy may mắn khi nó không phải là cúp H, nếu không khi chạy đó chính là hai quả cầu sắc, như muốn rớt xuống 100m, mặt cũng bị đập thành lòng chảo rồi.

Chạy vội tới trước mặt Cảnh Lưu Phái tôi đột nhiên đứng lại, sau đó ở tại chỗ nhảy lên, tay chân cố gắng ôm chặt người hắn.

Tôi là gấu Koala, hắn là cây.

Hôm nay Cảnh Lưu Phái mặc áo T shirt tay ngắn, vừa đúng cánh tay trần trụi chen chúc ở giữa hai bàu tuyết trắng của tôi, cảm giác đó, tuyệt đối là mất hồn.

"Mau xuống đây, anh làm thịt cho em." giọng của Cảnh Lưu Phái vẫn là dịu dàng như bình thường, chỉ là nhiệt độ hơi cao nóng rực.

Đoán chừng giống như tôi, không chịu đựng được nữa rồi.

Đừng chính trực nữa, ông xã, chúng ta chơi trò nam rượt nữ chạy như điên thôi.

"Hôm nay em không ăn thịt, em muốn ăn anh." Miệng tôi thổi hơi thở như lan ở bên tai hắn, muốn bỏ thêm củi vào lửa dục cho người ta.

Tôi cảm thấy sự quyến rũ của mình rất thành công, bởi vì bắp đùi của tôi đang theo sát đã cảm nhận được động tĩnh dưa chuột của hắn rồi.

Nhưng cũng không có như tôi dự đoán, trong nháy mắt hắn biến thành Kim Cương, ném tôi lên trên giường, đấm ngực gầm thét lên rồi muốn làm gì thì làm.

Trên thực tế, Cảnh Lưu Phái vững vàng đặt tôi xuống đất, dịu dàng mà nghiêm túc nói: "Bất Hoan, chỉ đến khi em đã yêu một người nào đó thì em mới có thể cùng hắn làm chuyện đó."

"Em yêu anh." Tôi bật thốt lên, không có chút do dự nào, giọng nói tự nhiên lại chân thật đến khiến tự bản thân tôi cũng lấy làm kinh hãi.

"Bất Hoan, cái câu này, chừng nào xác định rõ ràng rồi mới được nói ra." Giọng nói của Cảnh Lưu Phái rất nhẹ nhàng, giống như là đang khuyên một đứa bé không hiểu chuyện.

Nhưng tôi đã không phải là đứa bé nữa rồi.

"Em yêu anh." Tôi trực tiếp nghênh đón ánh mắt của hắn: "Em yêu anh vì anh mang thịt bò tới cho em, em yêu anh vì anh đối tốt với không vì bất cứ lý do gì, em yêu anh vì anh đã không để ý đến an nguy của mình mà lao đến cứu em khi bị rớt xuống biển. . . . . . Đúng vậy, em yêu anh."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...