Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tín vật trên người Hà Truân thật ra là một tờ giấy thông hành, đã được đóng dấu cho phép của Hà Truân.

Con đường đó là con đường vận chuyển Heroin vô cùng quan trọng, là con đường sinh mạng của bọn chúng, cho nên, nếu không có giấy thông hành đã được đóng dấu của Hà Truân thì một con ruồi cũng không thể bay qua được.

Mà con dấu này, đương nhiên là được Hà Truân mang theo bên người.

Mới nghĩ đến đó tôi đã hối hận rồi - - Lúc đầu học được bản lĩnh mở khóa siêu việt sao lại quên không học bản lĩnh khắc con dấu chứ?

Hối hận vẫn là hối hận, đành phải trộm con dấu đó thôi.

Chỉ có điều, bác sĩ con vịt nói thì dễ mà tôi làm thì lại khó khăn quá!

Kinh nghiệm bản thân đã chứng minh rằng, muốn cởi một chiếc quần, áo … trên người Hà Truân còn khó đến nỗi có thể mất mạng chứ đừng nói đến ăn trộm tín vật quan trọng trên người anh ta.

Tôi đứng trên ban công, ngón cái và ngón trỏ trên bàn tay trái cầm một xiên thịt lợn, vừa nghĩ vừa ăn, như đang hút thuốc lá vậy.

Đang khổ cực suy nghĩ tới gần như bị táo bón thì Tào * tới.

“Nghe nói gần đây cô hay nói những chuyện không nên nói.” Hà Truân vừa đi vừa nói mang theo một loại khí thể bễ nghễ thiên hạ (nhìn đời bằng nửa con mắt – Lieulieu2015), anh ta ngồi xuống ghế trúc, lông mày nhíu lại.

Tôi đã lãnh giáo qua sức nặng toàn thân bắp thịt của Hà Truân rồi, ngay cả cái ghế chắc chắn đến thế cũng bị đè tới nỗi phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.

Tôi xoay người, dang hai tay, lưng tựa vào lan can bằng gỗ, nhướng mày khiêu khích nói: “Tôi lại cảm thấy mình không nói nhảm câu nào.”

Anh ta đong đưa cái ghế, đôi chân rắn chắc, thẳng tắp như ẩn như hiện trong chiếc quần quân đội khiến người khác cảm giác được một nguồn sức mạnh tiềm ẩn bên trong.

Đột nhiên, tôi nhớ lại khoảnh khắc cả hai chúng tôi làm chuyện kia một cách táo bạo và mạnh mẽ trên mặt đất, đôi chân dài, thẳng tắp, màu đồng, rắn chắc, dùng sức kẹp chặt lấy tôi…..

Có thể nhớ một cách rõ ràng như vậy, cho thấy, ngày đó công phu của anh ta cũng không tệ lắm.

Chẳng qua, anh ta là loại người cơ bắp nên về mặt kỹ thuật còn thua kém nhiều lắm.

Đầu óc tôi bị những ý nghĩ không trong sáng lấp đầy, chỉ có thể nghe thấy Hà Truân nói câu cuối cùng: “……… Chắc cô cũng không cần lưỡi của mình nữa rồi.”

Cố xua đi những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, đoán là anh ta tới để cảnh cáo tôi không được nhắc lại chuyện kỹ thuật trên giường của anh ra không được tốt, nếu không sẽ cắt đứt đầu lưỡi của tôi.

“Vâng, vâng, vâng.” Tôi đáp một cách qua loa.

Dù sao cũng là diễn viên nghiệp dư, kĩ thuật diễn không tốt, bị Hà Truân phát hiện ra tôi không tập trung, mắt thú của anh ta lạnh lùng nhìn tôi,

chuẩn bị phát tác, may nhờ có người gõ cửa đúng lúc.

Là Trần Quốc – mặt giống như tên, tôi phải cảm ơn anh ta, đồng thời quyết định sau khi chết sẽ giúp anh ta khẩn cầu Diêm Vương, sau khi đầu thai sẽ có một khuôn mặt to tròn giống như quả chùy.

“Hà tiên sinh, hôm nay có một nhóm hàng muốn xuất.” Trần Quốc cung kính đưa lên giấy thông hành trong truyền thuyết, xin dấu của Hà Truân.

Tôi nhìn thấy rõ ràng, Hà Truân lấy từ trong túi ra một con dấu, đóng xuống một cách thành thạo.

Hai người còn bàn về mấy chuyện khác nữa.

“ Gần đây những người kia điều tra chúng ta tương đối chặt chẽ, mọi việc phải cẩn thận, phái thêm nhiều người ở trên đường.”

“ Vâng đã phái thêm hai đội rồi, có tình huống gì họ sẽ báo cáo ngay lập tức.”

Nơi nào có người thì nơi đó có nhiều chuyện đồn đại, bởi có một cặp lỗ tai tốt nên từ số lượng lớn binh sĩ tôi biết được, gần đây chính phủ đang chuẩn bị tiến hành vây quét Hà Truân, tạo nên tác dụng uy hiếp.

Nhìn kĩ thấy con dấu này của Hà Truân rất khác biệt, tuy đầu hơi nhỏ nhưng khí lại lớn, là loại đá băng lạnh màu xanh lá cây, màu sắc dịu dàng, là loại Trân Phẩm khó có được.

Sợ bị phát hiện ra đầu mối, chỉ liếc mắt nhìn qua một cái, tôi tiếp tục đứng ngắm hoa, ngắm trăng, thưởng thức hương vị của mùa thu.

Trần Quốc – mặt như tên – cũng là kẻ thức thời, làm xong việc lập tức đi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.

Tôi cố tập trung suy nghĩ xem làm cách nào mới có thể ăn trộm được con dấu này của Hà Truân.

Nghĩ như sau:

Một, con dấu được cất ở túi quần Hà Truân.

Hai, muốn lấy được con dấu thì nhất định phải cởi được quần của anh ta ra.

Ba, cởi quần phải có một lý do chính đáng để không bị nghi ngờ.

Giờ phút này, muốn cởi quần của một người đàn ông ra mà không bị nghi ngờ thì chỉ có một lý do.

Mặc dù, tôi không thật sự muốn, nhưng vì con dấu, vì tự do, quan trọng hơn là, vì những bữa thịt thật ngon đủ cả hương lẫn vị, bản đầu bài liều mạng!!!!

Xoay người, cả khuôn mặt và ánh mắt đều mang ý cười nói với Hà Truân:

“Anh có mệt không, tôi xả nước cho anh tắm rửa nhé?”

Tôi không tin là anh ta có thể không cởi quần mà đi tắm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...