Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Câu trả lời của bác sĩ con vịt vẫn mạnh mẽ như cũ: "Em cho rằng bây giờ còn cần thiết nói câu đó sao?"

Đúng là không cần.

Khi mói quan hệ giữa chúng tôi còn trong sáng, hắn cũng sống chết đòi theo tôi, giờ thì đã không còn trong sáng, tôi càng trốn không thoát.

Chẳng qua, Hà Bất Hoan tôi hưởng thụ cũng hưởng rồi, sao lại có thể không nhận trách nhiệm đây?

Làm người phải biết chịu trách nhiệm.

Giống như tôi ăn vi cá thượng hạng của người ta, vậy nhất định phải trả tiền, không thể ăn giựt.

"Được, chờ tôi có tiền nhất định sẽ nuôi anh." Giống như đại đa số loại đàn ông kia, sau khi làm xong tôi đưa ra loại hứa hẹn.

"Dù sao chúng ta cũng phải làm rõ ràng ý nghĩa cái từ 'nuôi' này." Bác sĩ con vịt tiếp tục chèn ép tôi: "Ý nuôi tôi ở đây đó là em đi làm kiếm tiền về đưa hết cho tôi giữ."

Tôi chậm chậm chạp lập lại cái ý trong câu nói của hắn: "Nói cách khác, tôi cực khổ chém giết ở bên ngoài, cả người đẫm máu mới lếch được về nhà, mà tất cả tiền kiếm được đều phải đưa hết cho anh tiêu xài?"

"Anh sẽ cho em ăn thịt thoải mái." bác sĩ con vịt bổ sung.

Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, dù sao mục dích kiếm tiền của tôi là để ăn thịt, ý kiến này nghe cũng không tệ.

Hơn nữa, tôi thật sự không quá tin tưởng mình sẽ trở thành người có tiền.

Tạm thời cứ nhận lời.

"Thật ra thì tôi có rất nhiều ưu điểm." Bác sĩ con vịt dựa vào trên người tôi tiếp tục đem mình ra chào hàng.

Có điều kỹ thuật nằm sắp trên người tôi của hắn so với Hà Truân thì tốt hơn.

Dùng câu nói ý nghãi khác mà nói, đó là: Có đè đến thế nào tôi cũng thật thoải mái.

"Có ưu điểm gì?" Tôi hỏi cho có lệ.

"Có quá nhiều ưu điểm, trong một lúc không nói hết được, những ưu điểm lớn nhất là tôi sẽ không ngăn cản em thu thêm trai bao." Bác sĩ con vịt vừa nói xong lại hạ xuống một nụ hôn ở bên vai tôi tạo cảm giác nhồn nhột.

"Tôi không phải bà hoàng, không có khả năng nuôi trai bao." Hiện giờ nuôi mình hắn đã đủ làm cho tôi sức cùng lực kiệt, còn nuôi thêm trai bao gì?

Vịt nhiều, thức ăn gia cầm sẽ không đủ.

"Sau này em chắc chắn sẽ đủ khả năng." Đoán chừng trong mắt của bác sĩ con vịt, tôi là một người có tương lai đầy triển vọng.

"Được rồi, đến lúc đó tôi nhất định để anh đứng đầu hậu cung." Giống như hắn nói, dù sao chẳng có chuyện gì to tát, đây cũng chỉ là tờ chi phiếu khống.

Bác sĩ con vịt tựa sát ở bên tai tôi, nói một câu ý nghĩa sâu xa: "Tôi sẽ nhớ mãi những lời này của em."

Mấy năm sau, tôi sẽ rất hối hận vì chính những lời nói này của mình.

"Được rồi, tắt đèn đi ngủ." Tôi thật sự mệt mỏi, không rãnh nói chuyện tầm phào với hắn.

Lần này bác sĩ con vịt rất ngoan, lại làm theo lời tôi, đứng dậy đi tắt đèn.

Nhưng một giây sau, hắn lại kéo tôi dậy, nhỏ giọng nói: "Mặc quần áo vào."

"Muốn mặc tự mình mặc đi." Xem như số hắn còn may, tôi đã cất cục gạch vào tủ ở đầu giường, nếu không hắn đã chết trên tay tôi, đoán chừng khi đi ra ngoài thì trên đầu bác sĩ con vịt lại có thêm băng vải quấn quanh.

Tôi quyết định chẳng thèm để ý đến hắn nữa, nhưng cho tới bây giờ bác sĩ con vịt đều có thể đoán được ý định của tôi, hắn chỉ dùng một câu nói liền lầm tôi giật mình nhảy dựng lên trên giường: "Hà Truân đến."

Rón rén chạy đến bên cửa sổ, vén một góc màn cửa sổ lên nhìn ra, đúng vậy, lính đã bao vây cả căn nhà trọ này.

Tôi hối hận.

Khoảng thời gian quý giá lúc nãy, tại sao không dùng để ngủ, lại dùng để lăn lộn vậy?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...