Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ mới ngửi thấy mùi cháy khét, mảnh rừng rậm màu đen của Hà Truân đã bị khô héo một mảng lớn.

Nhưng anh ta đã kịp thời tránh né, nhảy cẫng lên, vì vậy Đại Điêu mới may mắn thoát nạn.

Ngay cả như vậy thì tôi cũng vui vẻ đến nỗi muốn ôm ngay ngón chân của mình mà gặm cắn.

Trong khi tôi rất vui vẻ thì Hà Truân lại đùng đùng nổi giận.

Hiện tại toàn thế giới đang kêu gọi mọi người bảo vệ môi trường, nhưng tôi lại có thể đốt cháy rừng, hơn nữa lại là đốt cháy mảnh rừng rậm màu đen của ông trùm buôn ma túy Hà Truân, cho nên lần này đúng là tôi tự mình đi tìm cái chết rồi.

Quả nhiên, toàn thân Hà Truân bây giờ - - giống như quỷ sa tăng - - bị bao phủ bởi một ngọn lửa màu đen và vị quỷ sa tăng này đang đi về phía tôi.

Mỗi một bước đi của anh ta, dù không phát ra âm thanh gì nhưng lại nặng giống như có thể giết chết vô số sinh linh.

Mùi vị chết chóc đang ùn ùn kéo đến bao phủ khắp nơi.

Trong lúc nguy cấp, đột nhiên tôi phát hiện ra một chuyện.

“Dừng lại.” Tôi đưa tay ra ngăn lại hành động của Hà Truân, vẻ mặt nghiêm túc: “Anh có phát hiện ra một chuyện?”

Anh ta dừng lại, cả người lâm vào cảnh giác, bắt đầu vểnh tai lắng nghe.

“Không phải dùng lỗ tai, dùng con mắt để nhìn thì hơn.” Tôi nói một cách khiêm nhường.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Cặp lông mày đen rậm của Hà Truân dựng lên đường cong không kiên nhẫn.

“Ở đó.” Tôi dùng ánh mắt chỉ chỉ mảnh rừng rậm đã bị thiêu trụi của Hà Truân nói: “Giống hay không giống dấu hiệu của đảng phát xít Đức (Nazi)?”

Quả thật, chỗ đó đã bị tôi đốt thành hình chữ “vạn - 卐 “, cảm ơn trời, tôi lại phát hiện ra một sở trường mới của mình rồi.

Về sau nếu có bị phá sản, tôi sẽ mở một cửa hàng đốt lông, bất kể là lông nách hay mảnh rừng rậm màu đen, muốn đốt ra bất kì hình dạng gì cũng đều có thể đáp ứng, bảo đảm khách hàng nhiều như mây, kiếm được càng nhiều hơn nữa.

Đáng tiếc, Hà Truân lại không hiểu biết gì về môn nghệ thuật này, sau khi nghe xong lời tôi nói, không khí chết chóc bao quanh người anh ta đã lập tức dâng lên như thủy triều, mấy vạn tấn nước mạnh mẽ đè xuống người của tôi.

Cơ thể của anh ta cũng đè xuống người tôi.

Tôi cảm nhận được, anh ta đang rất tức giận.

Bắp thịt của anh ta cứng lại như sắt thép, cơ thể nóng rực lên như đang bị thiêu đốt, hơi thở sắc bén như lưỡi đao.

Quần áo của tôi bị biến mất toàn bộ trong nháy mắt, thậm chí tôi còn cảm thấy, những thứ vải vóc kia là bị lửa giận nóng rực của anh ta đốt trụi.

Đôi tay của anh ta nắm thân thể tôi thật chặt, từng chỗ từng chỗ một, lòng bàn tay không hề mang theo một chút dục niệm nào mà là một loại tranh hơn thua.

Trong mắt anh ta, tôi chỉ có một bộ phận rất nhỏ là thuộc về phái nữ.

Động tác, ánh mắt và khí thế của Hà Truân đều toát lên quyết tâm phải làm như vậy.

Lần này thì tôi không thể trốn thoát được rồi.

Tôi biết rõ điều đó.

Anh ta giống như con báo, hung hăng cắn vào cổ của tôi để tôi mất đi khả năng chống cự.

Thật ra thì tôi mới ở chung với anh ta vài ngày, vẫn còn là hai người xa lạ, căn bản chưa có cái gì gọi là tình yêu nam nữ.

Quan hệ giữa chúng tôi được duy trì là do trong máu của đối phương có sự cố chấp, không chịu thua cuộc.

Ít nhất thì là như vậy, tại thời điểm này, tôi không muốn thua, nhất là không thể thua trên tay anh ta.

May mắn là tôi còn có lợi thế cuối cùng - - chủ động.

Thay vì sống sờ sờ mà bị cưỡng ép, chẳng bằng tôi chủ động đi cưỡng ép anh ta.

Vì vậy, tôi ngẩng đầu lên, hôn anh ta.

Nụ hôn này giống như là nụ hôn của người phụ nữ háo sắc (sắc nữ), hoàn toàn không có một chút dịu dàng và dè dặt nào cả, lúc môi vừa chạm môi, đầu lưỡi cuả tôi đã vội vã đưa vào trong miệng của Hà Truân mà khuấy đảo.

Nếu đều là cưỡng ép thì còn để ý gì đến cảm nhận có tốt đẹp hay không nữa, tôi dùng bộ máy nói chuyện bao quanh đầu lưỡi của anh ta.

Vừa lượn quanh vừa đếm đếm.

Một hai ba bốn năm, lên núi đánh con cọp.

Bốn năm sáu bảy tám, lúc nào mới có thể giết?

Đầu tiên, Hà Truân còn hoài nghi, nhưng sau đó thấy tôi gắng sức lượn vòng quanh như thế thì anh ta đã hiểu ra ý nghĩ của tôi.

Cưỡng ép hoặc bị cưỡng ép, đây là hai con đường trước mắt buộc chúng ta phải lựa chọn.

Tôi và Hà Truân đều thuộc một loại người, nên cả hai đều lựa chọn là người chủ động.

Nhưng đáng tiếc chính là, do vấn đề kĩ thuật, một trong hai chúng tôi nhất định phải có một người bị cưỡng ép.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...