Vung tay một cái, vạn thanh kiếm gỗ đào lao về phía Thi Vương: "Mày tưởng mày là gái khuê các làm giá đấy à? Mời ba lần bốn lượt không thèm ra mặt, vừa lòi mặt ra đã đ.â.m lén người ta một nhát."
"Cậy mình được bảo quản tốt, một cục thịt cương thi mà còn làm màu hơn cả mấy thằng 'tiểu thịt tươi' chính hiệu."
"Làm màu đúng không? Bà đây cho mày làm màu này!"
Kiếm gỗ đào bị Thi Vương chặn lại trước người, không thể tiến thêm. Chúc Ương cũng chẳng buồn cố, nàng biết niệm lực của hắn không hề yếu.
Trận giao phong ở địa ngục cối xay đá trước đó đã nói lên điều này, Chúc Ương lười làm mấy chuyện tiêu hao vô ích.
Kiếm gỗ đào bay loạn xạ xung quanh Thi Vương, phong tỏa phạm vi hành động của hắn, trong tay Chúc Ương lại xuất hiện một thanh trường đao. Nàng đột nhiên nhảy lên lao tới, cùng đối phương lao vào hỗn chiến.
Thi Vương có lẽ không ngờ người phụ nữ này lại vô liêm sỉ đến mức không thèm chờ hắn ra khỏi quan tài, buộc hắn phải tự phá vỡ nó nếu muốn có không gian hành động.
Nghĩ lại xem, cái giường ngủ hơn một nghìn năm, sao có thể không có chút tình cảm?
Vì thế hắn càng thêm hận Chúc Ương đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng gặp phải đối thủ như vậy, cũng không thể nào thong dong xem thường được.
Ván quan tài ầm ầm nổ tung, những mảnh gỗ đen cứng như huyền thiết b.ắ.n ra như d.a.o găm sắc lẹm, lao về phía Chúc Ương.
Chúc Ương vung đao c.h.é.m nát chúng. Thanh đao của nàng là trường đao hợp kim Adamantium mua trong Trò chơi vô hạn, đừng nói là gỗ sắt, đến sắt đá cũng c.h.é.m dễ như c.h.é.m đậu hũ.
Thế nhưng khi c.h.é.m vào mấy mảnh quan tài hơn nghìn năm tuổi này, tay nàng lại bị chấn đến tê dại, có thể thấy dưới sự gia trì công lực của Thi Vương, thứ này đã cứng cỏi đến mức nào.
Vừa mới giao phong, trời long đất lở, hai người cũng không chút khách khí mà lao vào nhau.
Chúc Ương vừa đ.á.n.h vừa cà khịa: "Ồ! Không tệ nha, nằm cả nghìn năm mà xương cốt vẫn còn cử động được à? Tao còn tưởng giòn tan thành bánh quy rồi chứ... À mà thôi, mày làm gì biết bánh quy là cái gì, đồ nhà quê!"
Thi Vương tức đến hộc máu. Ở thời đại của hắn, hắn là kẻ trên vạn người, dân đen thấy hắn còn không dám ngẩng đầu.
Bây giờ thời thế thay đổi, lòng người không còn như xưa, mẹ nó một đứa con gái của phường trộm mộ, ở thời của bọn họ cả đời cũng không ngóc đầu lên nổi, vậy mà dám chỉ vào mũi hắn mắng là đồ nhà quê.
Thi Vương nổi trận lôi đình, trực tiếp dùng tay không đỡ lấy lưỡi đao đang ào ạt c.h.é.m tới. Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên, tóe ra vô số tia lửa.
Hợp kim Adamantium trong truyền thuyết vậy mà thật sự bị tay không chặn lại.
Thi Vương nhìn Chúc Ương, nở một nụ cười lạnh, rồi vung tay tung một chưởng về phía nàng đang tỏ vẻ kinh ngạc.
Chúc Ương cũng từng chơi trò tay không đỡ d.a.o sắc, nhưng không ngờ có người còn làm màu hơn cả mình. Nàng rất bất mãn, người khác tuyệt đối không được phép chiếm sân khấu trong nhạc nền của nàng.
Thế là khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười, cùng lúc lùi lại với Thi Vương.
Thì ra trong cú chưởng đó, thứ chờ đợi hắn chính là một cây đinh gỗ đào xuất hiện trước mặt Chúc Ương sau khi không gian bị bóp méo.
So với sự cứng rắn của hợp kim Adamantium, quả nhiên gỗ đào mới là một trong số ít những khắc tinh của Thi Vương.
Hắn không kịp đề phòng mà đ.â.m sầm vào, thân thể đao thương bất nhập cuối cùng cũng bị phá vỡ lớp phòng ngự.
Đương nhiên Chúc Ương cũng không khá hơn, chiêu này của nàng tương đương với việc "g.i.ế.c địch một nghìn, tự tổn hại tám trăm". Nhưng đối với một đối thủ mạnh hơn mình, Chúc Ương tuyệt đối không trông chờ vào may mắn.
Nàng bị một chưởng đ.á.n.h bay ra ngoài, dù có phòng ngự nhưng vẫn chịu thiệt không nhỏ, khóe miệng rỉ ra một vệt máu.
Nàng nói với Thi Vương: "Tao đoán mày căn bản chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm thực chiến, đúng không?"
Thi Vương nhìn bàn tay nát bét của mình, vết thương còn đang lan rộng, hắn siết chặt nắm đấm, im lặng nhìn Chúc Ương.
Liền nghe nàng nói: "Xuất thân cao quý, thiên tư trác việt, nhưng lại sơ suất phòng bị, thiếu kinh nghiệm chiến đấu."
"Chậc chậc! Chẳng trách bị người ta đ.á.n.h lén, không nhìn ra được ý đồ đen tối của những kẻ xung quanh."
Chúc Ương lau vết m.á.u nơi khóe miệng, thanh trường đao hợp kim Adamantium trong tay biến mất, thay vào đó là một thanh kiếm gỗ đào.
Tiếp theo, nàng dẫm mạnh mũi chân, mặt đất nơi nàng đứng nứt ra một hố lớn, cả người b.ắ.n ra như một viên đạn, hoàn toàn không cho Thi Vương cơ hội thở dốc.
Thi Vương không thể nào hiểu nổi tại sao đối phương bị thương nặng hơn mình, mà lại tỏ ra như đang chiếm thế thượng phong, thừa thắng xông lên.
Nhưng những lời Chúc Ương nói lại như từng nhát d.a.o cứa vào tim hắn.
Cương thi vốn nên cắt đứt mọi vướng bận trần thế, giống như Chúc lão thái gia, dù lúc sống có thương yêu gia đình đến đâu, sau khi biến thành cương thi cũng sẽ không chút do dự mà tấn công người nhà.
Dù còn giữ lại một phần ký ức lúc sinh thời, nhưng ký ức đó không thể chi phối được khát vọng và tư duy sau khi c.h.ế.t. Theo lý mà nói, không một con cương thi nào lại bị cảm xúc lúc sinh thời làm vướng bận.
Nhưng Thi Vương thì khác, ngoài việc không thể hô hấp và không có linh hồn, nó đã gần như là một con người.
Có gu thẩm mỹ và sự cố chấp của riêng mình, cũng sẽ tức giận, càng dễ bị những lời khích tướng của Chúc Ương kích động.
Chúc Ương đã hoàn toàn chọc giận nó. Cả hai đều là những kẻ có năng lực cường đại và phong phú, việc so kè năng lực đã không còn ý nghĩa, chỉ là sự lặp lại nhàm chán của công kích và phá giải.
Vì thế, trận chiến quay trở về với hình thức đấu tay đôi nguyên thủy nhất, những năng lực cường đại ngược lại chỉ còn là phụ trợ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây thường là phong thái chiến đấu của những cao thủ cùng đẳng cấp.
Chúc Ương dùng kiếm chặn lấy móng vuốt sắc bén của Thi Vương, châm chọc cười: "Nói thật, tao đã đ.á.n.h giá mày quá cao."
"Trước khi đến đây, tao đã mường tượng ra vô số kịch bản chiến đấu, nhưng lại không ngờ đến kịch bản nhàm chán nhất."
"Phản ứng của mày chậm chạp, động cơ đơn điệu, đường lối tấn công thì máy móc rập khuôn, hoàn toàn không suy xét xem bước tiếp theo có phải là cạm bẫy của kẻ địch hay không."
Vừa dứt lời, thanh kiếm gỗ đào đột nhiên b.ắ.n ra mấy cây gai gỗ. Ở khoảng cách gần như vậy, không một cây nào trượt, tất cả đều găm trúng mục tiêu.
Thậm chí một trong số đó còn đ.â.m xuyên qua vai của Thi Vương—
"Chiến đấu, chính là nghệ thuật rèn luyện phản ứng và tư duy của cơ thể lẫn ý thức đến mức cực hạn."
"Mày có phải cảm thấy trong nhịp độ nhanh như vậy thì không ai có thể phân tâm nghĩ chuyện khác, chỉ có toàn tâm toàn ý tập trung mới là con đường dẫn đến thắng lợi không?"
"Nhưng với kinh nghiệm ít ỏi đáng thương cùng bản năng và trí tuệ chiến đấu hoàn toàn chưa được rèn luyện của mày, làm sao hiểu được khoảnh khắc giữa sự sống và cái c.h.ế.t, thời gian lại như được kéo dài vô tận?"
Thi Vương chịu đựng đau đớn rút những cây gai gỗ trên người ra, bình tĩnh nhìn nàng.
Thứ này, chỉ là thứ này mà thôi, hắn rõ ràng dù có đối mặt với hàng tỉ cây cũng có thể xử lý gọn gàng.
Thế nhưng lại liên tiếp bị những đòn tấn công xảo quyệt đùa bỡn trong lòng bàn tay. Hắn ngẩng đầu, nhìn Chúc Ương đối diện.
Thấy vẻ mặt nàng không còn sự khiêu khích, trào phúng như lúc nãy, chỉ còn lại sự tiếc nuối khó tả, như thể có thứ gì đó đang bị phung phí một cách vô ích.
"Tao cứ tưởng mày đã là một tuyệt tác được mài giũa hoàn hảo, không ngờ vẫn chỉ là một viên ngọc thô. Quá chói mắt, lại có tiềm năng khủng khiếp đến mức mắt thường cũng thấy được, diệt mày tao còn cảm thấy mình đang phạm tội."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-514.html.]
Đúng vậy, thật ra lúc qua ải Chúc Ương đã mơ hồ nhận ra, đến khi đối mặt trực diện với Thi Vương thì hoàn toàn xác nhận.
Gã này lúc sinh thời có lẽ là một thiên tài chưa kịp ra đời rèn luyện, sau khi c.h.ế.t nằm trong cổ mộ tu luyện hơn một nghìn năm cũng không có ai ghé thăm, bế quan tỏa cảng mà đã có được thực lực như vậy, càng không cần phải nói nếu được mài giũa chính thức.
Đối phương chỉ dựa vào tu vi đã mạnh hơn Chúc Ương, nếu là người chơi cao cấp bình thường, thật sự chỉ cần so kè năng lực là sẽ bại trận.
Thế nhưng, sức chiến đấu không phải chỉ tính như vậy.
Cho nên Chúc Ương tuy yếu hơn hắn một bậc, nhưng lại có thể đùa bỡn đối thủ trong lòng bàn tay.
Hiển nhiên phó bản này trông thì có vẻ BOSS cường đại vô cùng, khó khăn chồng chất, nhưng chỉ cần thật sự bắt tay vào làm, sẽ phát hiện cả màn chơi này có rất nhiều chỗ hời, nguy cơ thực tế cũng nhỏ hơn tình huống thông thường.
Xem ra cái Trò chơi ch.ó má này cũng biết Chúc Ương đang mài d.a.o xoèn xoẹt trong lòng chuẩn bị xử nó, nên đã đi trước một bước nằm im nhận tội, còn thể hiện thái độ nhận lỗi vô cùng thành khẩn.
Hơn nữa còn kèm theo ưu đãi thông quan, hao tổn tâm huyết chọn ra một thế giới phó bản có độ khó nhìn như cao nhưng thực chất lại thấp, phần thưởng lại vô cùng phong phú.
Lại còn ném vào hai người chơi quen thói phản bội đồng đội, để Chúc Ương có thể ôm trọn phần thưởng mà không cần chia cho ai.
Thái độ nhận sai có thể nói là vô cùng toàn diện, tốt đẹp và đầy thành ý.
Nói thật, Chúc Ương cũng bị món hời này làm cho có chút ngơ ngác.
Nhưng nhìn Thi Vương trước mắt đã bị đủ loại chiêu trò của mình làm cho thương tích đầy mình, Chúc Ương lại cảm thấy, nếu Trò chơi đã dám cho, nàng có gì mà không dám nhận?
Bằng hàm răng của chị đây, không có món hời nào là nuốt không trôi.
Thế là cuối cùng, Chúc Ương một chân đạp lên n.g.ự.c Thi Vương, từ trên cao nhìn xuống nó, rồi lấy ra một quyển sách.
Đúng là quyển sách da người mà Thi Vương đã nhìn thấy lúc bám trên người Chúc lão gia.
Sách đã được lật đến một trang, chính giữa có một vệt máu.
Chúc Ương nói: "Biển m.á.u trong địa ngục, trong đó có một giọt tinh huyết của mày đúng không? Nếu là m.á.u bình thường, căn bản không thể nào chịu được pháp lực kéo dài của mày."
"Nhờ phúc của nó, tao cũng không cần phải cố ý moi m.á.u từ cái đống thịt cương thi này của mày."
Nói rồi, nụ cười trên mặt Chúc Ương tắt ngấm, nàng cúi đầu đe dọa: "Bây giờ, một là làm tay sai cho tao, hai là c.h.ế.t ở đây."
Khói tím xuất hiện xung quanh Thi Vương, đồng t.ử hắn co rụt lại. Khi nhìn thấy khói tím, hắn hoàn toàn hiểu ra, việc gã này đ.á.n.h bại mình không hề có một chút may mắn nào.
Dù thủ đoạn của đối phương có bẩn thỉu, giảo hoạt, nhưng nàng chính là mạnh hơn mình.
Chỉ là với xuất thân và sự kiêu ngạo của hắn, sao có thể chịu khuất phục dưới người khác?
Cương thi không nói được, điểm này Thi Vương cũng không ngoại lệ, chỉ là ý tứ trong ánh mắt hắn đã rất rõ ràng.
Chúc Ương ban đầu chỉ tính vơ vét chút năng lực chủ đề địa ngục về là đã đủ lãi, nhưng bây giờ nàng phát hiện không chừng có thể đóng gói mang đi toàn bộ, há có lý nào lại bỏ qua?
Huống chi Thi Vương lại không giống như cái bánh chưng thịt trong dự đoán của nàng, vẫn rất có tướng mạo. Thời buổi này, có nhan sắc là có tương lai.
Bằng không tại sao nhiều cương thi như vậy, chỉ có hai tiểu cương thi mới có cơm ăn?
Chúc Ương đặt ngón tay lên trán Thi Vương, thật sự đừng nói, đâu chỉ là không thối rữa, làn da của hắn còn duy trì độ đàn hồi tốt hơn cả đại đa số người sống.
Vô số ý thức và cảnh tượng tràn vào đầu Thi Vương.
Từng thế giới đã thông quan, bối cảnh khác nhau, thời đại khác nhau, những kỳ tích và trải nghiệm xuyên không.
Toàn bộ cổ mộ, mười tám tầng địa ngục mà hắn lấy làm tự hào trở nên nhạt nhẽo, thậm chí hơn một nghìn năm thời gian ở thế giới này cũng có vẻ nhỏ bé, ngắn ngủi.
Thi Vương mở to hai mắt, nhìn Chúc Ương.
Chúc Ương không lo lắng việc truyền vào nhiều như vậy sẽ làm hắn chịu không nổi, rốt cuộc tu vi của hắn ở đó.
Giấu đi những chi tiết về Trò chơi, chỉ là để hắn thấy được nhiều khả năng hơn.
Ở thế giới này, tòa cổ mộ này chính là đỉnh điểm, nhưng Chúc Ương đã cho hắn thấy, thế giới bên ngoài không hề nhỏ yếu, nhàm chán như hắn tưởng.
Rào cản phía trước ầm ầm vỡ vụn, con đường trước mắt kéo dài đến vô tận.
Chúc Ương cúi đầu, nói với hắn: "Là c.h.ế.t ngay trong tay tao bây giờ, hay là vắt kiệt mọi tiềm năng của chính mình rồi lại cùng tao một trận sống mái?"
Vì trận chiến vừa rồi, hai người đã cách xa Anh Thúc và mọi người, cho nên nội dung cuộc nói chuyện của họ, nhóm Anh Thúc không thể hiểu hết.
Nhưng ngay sau đó, họ liền thấy Thi Vương đặt ngón tay của mình lên trang sách đang mở của Chúc Ương, hệt như đang ấn dấu tay vào một bản khế ước bán thân.
Sự thật cũng là như vậy, khi Thi Vương ấn dấu tay xuống, cả người liền bị hút vào trong sách.
Anh Thúc còn tưởng rằng đây là đã hoàn toàn phong ấn nó, đối với ông mà nói, đây là kết quả lý tưởng nhất.
Thế là thầy trò Anh Thúc cùng Chúc lão gia, ai nấy đều vui mừng đi về phía Chúc Ương—
"Tốt quá rồi, thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu thế gian cuối cùng cũng được gỡ xuống."
"Nhà họ Chúc ta cũng không cần làm tội nhân thiên cổ nữa."
"Vẫn là con gái ngoan của ba lợi hại nhất." Chúc lão gia vui vẻ nói, rồi lại nhận ra: "Đúng rồi con gái ngoan, lần này dọn dẹp sạch sẽ rồi chứ? Ba sẽ không bị bám vào người nữa chứ?"
Chúc Ương gật đầu: "Sạch sẽ rồi, ba yên tâm đi."
Bởi vì Thi Vương đã bị Chúc Ương tiêu diệt (tuyển dụng), thế giới này nhất thời cũng không thể tu luyện ra một dị số tương tự.
Cho nên Chúc Ương nghe được tin tức phó bản này từ cấp cao và cấp trung bị cắt, bây giờ đã ổn định quá độ thành phó bản cấp trung.
Sau này người chơi tiến vào chỉ phải đối mặt với cương thi bình thường.
Nhưng đây cũng là chuyện tốt, bằng thực lực của Anh Thúc đủ để trấn áp người chơi cấp trung, cũng coi như là chút báo đáp của Chúc Ương vì đã được Anh Thúc và Chúc lão gia chiếu cố.
Người bản địa có thực lực, khí vận nơi đây, thế giới phó bản cũng bớt rung chuyển, cuộc sống vẫn nên ổn định an khang thì tốt hơn.
Đoàn người rời khỏi cổ mộ, quả nhiên mười tám tầng địa ngục phía trên đã biến mất.
Hai người chơi cao cấp kia lúc này đã biết thông quan kết thúc, nhìn thấy Chúc Ương đi lên, hai người vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng cũng chỉ có thể tiu nghỉu ra về.
Rốt cuộc Chúc Ương đi lên còn một bộ dạng không hao tổn bao nhiêu, lúc này mà nhân lúc cháy nhà đi hôi của, phỏng chừng bị đập cho ra bã cũng là bọn họ.
--------------------------------------------------