Đúng vậy, nữ tu này đã tự ý ra mặt.
Nàng tên là Dao Tuyết, một tu sĩ Hợp Thể kỳ, cũng là một trong những thành viên đầu tiên của Vô Vi Môn từ thuở Lộ Hưu Từ mới sáng lập tông phái.
Lúc đó, nàng chỉ là một cô bé tám chín tuổi, cha mẹ đều mất, thân thế côi cút. Lộ Hưu Từ đã nhận nuôi không ít đứa trẻ có hoàn cảnh tương tự, cuối cùng mới gây dựng nên tông môn của riêng mình.
Dao Tuyết cũng là một nhân vật nức tiếng trong Tu chân giới. Nàng tiến vào Hợp Thể kỳ đã mấy trăm năm, tuyệt đối được xem là thiên tài trác tuyệt, lại thêm dung mạo tuyệt mỹ, tiên khí phiêu diêu, có thể coi là hình mẫu của giới nữ tu, là người tình trong mộng của vô số nam tu.
Việc Dao Tuyết có thể ngồi vào vị trí Thủ tịch hộ pháp đã cho thấy tài năng của nàng được Lộ Hưu Từ công nhận.
Nàng cũng thờ ơ trước vô số lời tỏ tình, biết rõ môn chủ không thích những chuyện tình cảm này ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc, thậm chí làm tông môn chướng khí mù mịt. Người có thể ở lại bên cạnh hắn tự nhiên phải là kẻ thông minh, biết kiềm chế và giữ chừng mực.
Dao Tuyết vốn tưởng rằng môn chủ cả đời này sẽ không thuộc về bất kỳ ai. Dù chính mình cũng cầu mà không được, thậm chí không thể thổ lộ lòng mình, nhưng ít nhất với tư cách là trợ thủ đắc lực của môn chủ, bất kể là khoảng cách hay tầm quan trọng, nàng đều là người phụ nữ không ai sánh kịp.
Nhưng ả yêu nữ Ma giáo đột nhiên xuất hiện đã khiến sự thật này lung lay, vì thế nàng rốt cuộc cũng không giữ nổi bình tĩnh.
Nàng rút tiên kiếm, chĩa thẳng vào Chúc Ương: "Chúc đạo hữu, có dám cùng ta một trận chiến không?"
Dao Tuyết không cần quay đầu lại cũng biết vẻ mặt của môn chủ lúc này, nhất định là đang cau mày không vui, nhưng nàng đã bất chấp tất cả.
Nàng như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Chúc Ương, chỉ muốn loại bỏ mối uy h.i.ế.p này.
Đối phương lại cười một cách hờ hững, rồi chớp mắt đã vào giữa sân: "Có gì không dám!"
Bầu không khí tức khắc bị đẩy lên đến đỉnh điểm, còn có màn kịch nào hay hơn việc hai đại mỹ nhân top đầu Tu chân giới c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau nữa chứ?
Trong phút chốc, cả sân đấu sôi trào, tiếng cổ vũ không ngớt, nhưng cả hai người đều không bị ảnh hưởng bởi xung quanh.
Dao Tuyết ánh mắt lạnh băng nhìn Chúc Ương, nhìn khuôn mặt diễm lệ tuyệt mỹ, khí chất ngông cuồng vô cùng của nàng, cả người đều toát ra một sức hút mãnh liệt, khiến người ta khó có thể dời mắt.
Một người như vậy, chỉ cần còn có mắt nhìn bình thường, ai mà có thể xem nhẹ cho được?
Chẳng lẽ môn chủ thích loại yêu nữ này? Lại không thích kiểu tiên t.ử thanh lệ sao? Không, không, nếu vậy thì ả yêu nữ năm xưa đã không phải c.h.ế.t.
Dao Tuyết nghĩ tới nghĩ lui cũng không ra ả yêu nữ này rốt cuộc có điểm gì đặc biệt đến mức làm môn chủ phải để mắt, cuối cùng chỉ đành quy cho cái khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết kia.
Liền nghe đối phương nói: "Theo quy củ, bàn chuyện tiền cược chứ?"
Dao Tuyết hoàn hồn, đang định lạnh lùng tỏ vẻ không cần, nàng không cần bất cứ thứ gì của ả yêu nữ, nhưng lời đến bên miệng lại lóe lên một ý nghĩ.
Nàng liền nói: "Nếu Chúc đạo hữu thua, sau này không được rời khỏi Hỗn Nguyên Tông một bước, được không?"
Yêu cầu này nghe qua vô cùng xảo quyệt, không được rời khỏi tông môn, tương đương với việc chẳng khác nào chặt đứt một chiến lực cường đại của Ma giáo.
Các tu sĩ chính đạo vui mừng, trong lòng thầm cảm thán Dao Tuyết tiên t.ử tâm tư kín đáo, thông minh lanh lợi.
Nhưng nếu Chúc Ương từ chối, cũng có thể nói là nàng không tự tin, tỏ ra yếu thế. Như vậy, cái uy phong đang lên như diều gặp gió lúc trước, liền dừng lại ở đây.
Chúc Ương không hề nghĩ ngợi mà đáp: "Được, không thành vấn đề."
Dao Tuyết cũng không ngờ nàng lại dứt khoát như vậy, liền không thể không tỏ ra có phong độ: "Chúc đạo hữu có yêu cầu gì không?"
Chúc Ương lúc này ngẩng đầu lên, Dao Tuyết nhìn theo, quả nhiên ả yêu nữ này đang nhìn về phía môn chủ của họ.
Trong lòng đang tức giận, liền nghe đối phương nói: "Ồ, tôi muốn cũng không nhiều nhặn gì, đem môn chủ của các người ra làm tiền cược cho tôi là được rồi."
Trong nháy mắt, bao gồm cả Dao Tuyết, tất cả tu sĩ Vô Vi Môn đều sa sầm mặt mày.
Nếu nói yêu cầu vừa rồi của Dao Tuyết là quá đáng, vậy thì yêu cầu hiện tại của Chúc Ương quả thực chính là gây thù chuốc oán với cả Vô Vi Môn.
Người của Vô Vi Môn vừa nghe sắc mặt liền đen sì, Dao Tuyết đứng đối diện Chúc Ương thiếu chút nữa đã không màng quy tắc mà bổ một kiếm qua.
Tất cả các tông môn ở đây nghe vậy đều hít một hơi lạnh, thấy kẻ tìm c.h.ế.t thì nhiều rồi, nhưng tìm c.h.ế.t kiểu này thì đúng là lần đầu.
Tô Tinh Vân lúc này là đang mượn tay chính đạo để trừ khử kẻ khác à? Nếu không sao lại mặc kệ đệ t.ử của mình khiêu khích một vị tôn giả Đại Thừa kỳ như vậy?
Mọi người cẩn thận đ.á.n.h giá vẻ mặt của Nguyệt Ly tôn giả, sau đó đều ngẩn ra, có chút không hiểu nổi, vậy mà không có cảm giác mưa gió sắp tới.
Đương nhiên cũng có thể hiểu là người ta đường đường một lão tổ Đại Thừa kỳ, tu dưỡng và trí tuệ đều không phải người thường có thể so sánh, chuyện vặt vãnh này chỉ coi như một trò cười mà thôi.
Ừm! Đúng là phải cười, bởi vì Lộ Hưu Từ trong lòng đã vui như mở hội rồi.
Hắn chẳng những không thấy bị coi như phần thưởng là hổ thẹn, ngược lại còn lấy làm vinh hạnh. Lúc này trên mặt còn có thể giữ được vẻ bình tĩnh, không lộ ra sự thẹn thùng (?) hay kích động, tất cả là nhờ vào khả năng tự chủ cao đến đáng kinh ngạc.
Nhưng đám môn nhân của hắn lại không nghĩ vậy, cái gọi là vua nhục thì tôi c.h.ế.t, lúc này từng người một nhìn Chúc Ương bằng ánh mắt như muốn lăng trì nàng.
Hiện trường một mảnh tĩnh lặng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng gió rất nhỏ.
Mà mấy lão cáo già bên chính đạo tự nhiên liền vui vẻ, bọn họ chỉ sợ Ma giáo cứ thế an an tĩnh tĩnh, thành thành thật thật mà rời đi.
Không tìm thấy bất kỳ sai sót nào, mang theo kết quả nghiền ép chính đạo mà kết thúc đại hội tỷ thí lần này, vậy thì trăm năm tới chỉ sợ họ đều không dám ngẩng đầu.
Lần này Chúc Ương bắt đầu gây sự, lại vừa mở miệng đã đắc tội với Vô Vi Môn, quả thực đúng ý bọn họ.
Bất quá lúc này mới chỉ là võ mồm, còn chưa vội.
Mọi người ung dung chuẩn bị xem trận tỷ thí này, bất kể kết quả thế nào, cũng đều có cớ để can thiệp.
Dao Tuyết tự nhiên không nghĩ được nhiều như mấy lão cáo già đó, nàng hiện tại chỉ muốn một kiếm c.h.é.m c.h.ế.t ả yêu nữ không biết liêm sỉ này.
Đối phương lại còn hùng hổ doạ người: "Sao thế? Không đồng ý à? Không đồng ý thì còn gì vui nữa."
"Ngươi vô sỉ!" Nữ tu nói.
Chúc Ương buông tay: "Sao lại vô sỉ? Vừa rồi không phải có nam tu luận bàn đưa ra yêu cầu đối thủ nhường lại vị hôn thê sao? Lúc trước các người ai nấy đều coi đó là giai thoại, sao đến lượt tôi lại thành vô sỉ?"
"Mọi người ở đây, luận tuổi tác cũng đều đến lúc thành gia lập nghiệp rồi, tôi tìm một đối tượng thì có làm sao?"
Vừa rồi đúng là có một cặp tu sĩ Phân Thần kỳ, hai nam một nữ đã trình diễn một màn ái hận cẩu huyết, đến giờ cũng được coi là một trong những trận đấu đáng xem nhất của đại hội.
Nhưng lúc này từ miệng ả yêu nữ này nói ra, nghe sao mà kỳ cục thế này?
Dao Tuyết giận không kìm được: "Mơ tưởng đến môn chủ của chúng ta, ngươi cũng xứng sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-646.html.]
"Xứng!"
Dao Tuyết đang định từ tu vi, thanh danh đến địa vị để từng bước chứng minh ả yêu nữ này là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, liền nghe thấy thanh âm truyền đến từ phía sau.
Thanh âm rất quen thuộc, là giọng nói mà nàng tuyệt đối không thể nào nhận nhầm, cho nên trong khoảnh khắc đó, đầu óc Dao Tuyết cứng đờ, cả người như bị đóng băng.
Nàng máy móc quay người lại, ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi rằng mình đã nghe lầm.
Nhưng hiển nhiên là không, không chỉ nàng, mà những đệ t.ử khác của Vô Vi Môn cũng vẻ mặt cứng đờ như tượng gỗ nhìn môn chủ của họ.
Chứng tỏ câu nói vừa rồi đúng là phát ra từ miệng hắn.
Hiện trường tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe rõ, ngược lại Chúc Ương đã có được kết quả hài lòng, ngẩng đầu ném cho bạn trai nhà mình một cái liếc mắt đưa tình.
Trong mắt người ngoài, đây quả thực là một màn đùa giỡn trắng trợn, lại còn ở một nơi nghiêm túc như thế này.
Nhưng người ta luôn có xu hướng lý giải sự việc theo hướng có lợi cho mình, cũng không biết Dao Tuyết muội t.ử có năng lực tự tẩy não mạnh mẽ đến mức nào.
Giây tiếp theo, trên mặt nàng lộ ra một nụ cười cảm động, trịnh trọng gật đầu với Lộ Hưu Từ: "Môn chủ ngài yên tâm, ngài đã tin tưởng ta như vậy, ta nhất định sẽ làm cho ả yêu nữ này vĩnh viễn không được xuất hiện trước mặt ngài."
Không phải, chẳng lẽ thái độ của ta còn chưa đủ rõ ràng sao? Có thể tinh ý một chút, đừng cản trở vợ chồng người ta đoàn tụ được không?
Lộ Hưu Từ không biết vị hộ pháp trước nay vẫn luôn khôn khéo lúc này lại ngốc nghếch như vậy.
Dao Tuyết lại coi sự đồng ý của Lộ Hưu Từ là sự tin tưởng vào thực lực của mình, bởi vì tin rằng mình sẽ không thua, cho nên điều kiện gì cũng không sao cả.
Dù sao cũng sẽ không thành hiện thực, vì thế nữ tu càng thêm hăng hái.
Nàng quay đầu lại nhìn về phía Chúc Ương, trên mặt là vẻ dũng cảm không lùi bước, sau đó liền thua!
Thua, thua rồi!
Dao Tuyết ngã trên mặt đất, vẻ mặt vô cùng hoang mang, dường như có chút không thể hiểu nổi tình hình hiện tại.
Người xung quanh cũng không khá hơn nàng là mấy, đặc biệt là mấy lão cáo già lúc trước quả quyết Chúc Ương sẽ thua, giờ phút này trong mắt rốt cuộc cũng hiện lên vẻ hoảng sợ.
Dao Tuyết tiên t.ử tiến vào Hợp Thể kỳ đã hơn trăm năm, thực lực không tầm thường, trước kia vì cùng nhau truy đuổi ma thú gây hoạ cũng từng hợp tác.
Tự nhiên biết nàng đã có lĩnh ngộ pháp tắc của riêng mình, trong toàn bộ tu sĩ Hợp Thể kỳ của Tu chân giới, thực lực cũng thuộc hàng trung thượng.
Thế nhưng, một tu sĩ lợi hại thành danh mấy trăm năm như vậy, lại bại dưới tay kẻ mà họ cho là tu vi chỉ có vẻ ngoài, bỏ gốc lấy ngọn.
Cả trận đấu kết thúc quá nhanh, rất nhiều tu sĩ tu vi thấp còn chưa kịp thấy rõ đã kết thúc thế nào, kết quả càng làm người ta trở tay không kịp.
Một vài tu sĩ không hiểu bản chất của Hợp Thể kỳ, cũng có người trong lòng đặt cược Chúc Ương thắng, nhưng cũng tuyệt đối không nghĩ đến Dao Tuyết tiên t.ử lại thua nhanh như vậy, một cái chớp mắt cũng chưa đến.
Đây đâu phải là trận đấu giữa hai Hợp Thể kỳ, quả thực giống như Đại Thừa kỳ nghiền ép Hợp Thể kỳ vậy.
Không đúng, dù là đối mặt với tu sĩ Đại Thừa kỳ, cao thủ Hợp Thể kỳ cũng không đến mức ngay cả chút sức chống cự cũng không có.
Mọi người nhìn thân ảnh uy nghiêm còn đứng trong sân, khuôn mặt tuyệt sắc cùng khí thế lẫm liệt lúc này làm người ta không dấy lên nổi một chút thưởng thức, ngược lại còn thấy sởn tóc gáy.
Đây rốt cuộc là quái vật gì? Nàng căn bản không phải như mọi người vẫn nghĩ, ham hư vinh, nóng lòng cầu thành, mà là đã lĩnh ngộ cơ duyên của Hợp Thể kỳ đến cực hạn, nếu không không thể nào có chênh lệch thực lực lớn như vậy.
Vậy thì hiện tại, nàng thật sự chỉ còn cách Đại Thừa kỳ một bước chân? Một thiên tài như vậy, không ai tin nàng sẽ bị kẹt ở Hợp Thể kỳ quá lâu.
Vậy thì đó là sự thật, thực lực của toàn bộ ma đạo thật sự đã đến mức họ không thể không dè chừng.
Chẳng những thế hệ trẻ tu vi vững chắc, vũ lực cao siêu, trên cả tiêu chuẩn trung bình của chính đạo, mà ngay cả người dẫn đầu cũng...
Trong nháy mắt, vô số người bên chính đạo thật sự cảm nhận được một mối nguy cơ xưa nay chưa từng có.
Khô Mộc chân nhân và Thiên Thiền t.ử đã già, Vân Du cư sĩ bên tán tu lại không màng tranh đấu, chính đạo duy nhất có tu vi cao cường lại trẻ trung khỏe mạnh như Tô Tinh Vân chỉ có Nguyệt Ly tôn giả.
Tình huống này còn có thể nói là chính đạo hoàn toàn chiếm thế thượng phong, vậy nếu Ma giáo trong mấy năm tới lại có thêm một vị tôn giả Đại Thừa kỳ trẻ tuổi, cán cân thực lực sẽ không còn như thế nữa.
So với những toan tính của các tông môn khác, lúc này trong mắt Vô Vi Môn chỉ có một chuyện.
Môn chủ của họ đã thật sự trở thành tiền cược.
Ý thức được kết quả này, Dao Tuyết muội t.ử tức khắc mặt trắng bệch, nước mắt lã chã rơi.
Nàng thậm chí không dám quay đầu lại nhìn mặt đồng môn, càng không cần phải nói đến nhìn tôn chủ, hiện tại nàng chỉ hận không thể tự kết liễu.
Nhưng nghĩ vậy, nàng cũng làm vậy.
Nàng đứng lên, tay cầm kiếm, mặt đầy tuyệt vọng, không quay đầu lại, chỉ nức nở nói: "Xin lỗi, ta... ta đã làm nhục sứ mệnh."
Nói rồi liền định cắt cổ, nhưng lại phát hiện tay đang giữ kiếm kề cổ không thể động đậy được nữa.
Dao Tuyết lập tức biết là ai ra tay, trừng mắt nhìn Chúc Ương: "Dừng tay, ngươi còn muốn thế nào?"
"Thua ngươi là ta tài không bằng người, nhưng ta đã không còn mặt mũi nào đối mặt với môn chủ, ngươi, ả yêu nữ này, không cần giả mù sa mưa."
Chúc Ương thở dài, vỗ vỗ vai nàng: "Sao ngươi lại nghĩ về ta như vậy?"
Xung quanh rất yên tĩnh, không ít tu sĩ trẻ tuổi ở đây thực ra rất có hảo cảm với Chúc Ương, rốt cuộc chuyện Chúc Ương làm mấy chục năm trước thật sự rất đàng hoàng, lại thêm sự ngưỡng mộ của tuổi trẻ, hoàn toàn khác với ấn tượng về yêu nữ Ma giới trước kia.
Thấy nàng trong nháy mắt sắc mặt dịu đi, ánh mắt nhìn Dao Tuyết tiên t.ử tràn đầy quan tâm, trong lòng liền dấy lên một tia kỳ vọng.
Chẳng lẽ Mỹ Nhân Ngư chỉ là mạnh miệng mềm lòng mà thôi? Nghĩ lại cũng đúng, chuyện ở bí cảnh năm đó, không phải cũng là ngay từ đầu thì lời lẽ gay gắt, cuối cùng cho chỗ tốt lại không chút keo kiệt sao?
Nghĩ đến đây, không ít người đã não bổ ra cảnh hai mỹ nữ của hai thế lực mạnh nhất Tu chân giới bắt tay giảng hòa, tâm đầu ý hợp.
Lại thấy sắc mặt Chúc Ương biến đổi, từ ấm áp như gió xuân lập tức trở nên chua ngoa ác độc.
Nàng dùng một giọng điệu có thể khiến người ta tức đến hộc m.á.u tại chỗ mà nói với Dao Tuyết: "Nghĩ vớ vẩn gì đấy? Tao quan tâm quái gì đến chuyện mày sống hay c.h.ế.t?"
"Nhưng trước khi c.h.ế.t, mày phải trơ mắt ra nhìn môn chủ của mày bị tao đoạt đi chứ. Tao chính là thích xem cái vẻ mặt tự tin tràn đầy tưởng mình nắm chắc phần thắng, cuối cùng lại đau đớn muốn c.h.ế.t của bọn mày."
"Mày mà không nhìn cảnh này, khoái cảm thắng lợi của tao chẳng phải là vơi đi tám phần sao?"
--------------------------------------------------