Hắn nhận được lời bình: 【 Quá đỉnh! Ngài đã né hết mọi đáp án đúng và chọn ra cách phối đồ chí mạng nhất. Chẳng lẽ ngài đang cố tình giấu nghề? 】
"Giấu cái búa! Bộ này không chất chơi à?"
Một dòng chữ lại hiện ra giữa không trung: "Từ chối ngụy biện, mời nhận trừng phạt."
Sau đó, mọi người liền thấy một đôi găng tay boxing màu vàng xuất hiện, liên tiếp đ.ấ.m vào mặt nam người chơi, kèm theo hiệu ứng âm thanh "Bốp! Bốp! Bốp!".
Nam người chơi bị đ.á.n.h mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phải nói là cô bé ma pháp lúc nãy tuy có hơi ba chấm, nhưng ít nhất bản thân cũng sở hữu thực lực ma pháp không yếu.
Còn gã này thì thật sự oan đến tận trời xanh. Cô nàng người chơi đối diện đúng là chẳng có chút võ vẽ nào, nếu đ.á.n.h tay đôi thật, e rằng chỉ cần một ngón tay cũng đủ chọc c.h.ế.t.
Vậy mà chỉ vì kết giới của game thời trang, chỉ vì gu thẩm mỹ có vấn đề của mình mà bị đ.ấ.m cho ra bã.
Hôm nay tham gia giải đấu cạnh tranh, thắng thua là chuyện nhỏ, nhưng kể ra thì mất mặt quá.
Nữ người chơi thắng trận mở màn, đắc ý cười nói: "Tuy các người lợi hại, nhưng game thời trang của chúng tôi cũng không phải dạng vừa đâu. Ở trong lãnh địa của tôi thì phải chơi theo luật của tôi."
Nói rồi, cô ta tiến lên gỡ viên đá quý của đối phương.
Cả đám Chúc Ương đứng một bên xem mà ngớ cả người. Một cơn gió thu hiu hắt thổi qua.
Tô Tinh Vân là người đầu tiên đặt câu hỏi: "Tại sao thay một bộ quần áo là có thể đ.á.n.h bại một kẻ mạnh hơn mình cả vạn lần? Quần áo của con nhỏ đó cũng đâu có pháp lực kèm theo."
"Không đúng, dù có đi nữa, với cái thể chất rác rưởi và thần niệm cùi bắp của nó cũng không chịu nổi, tại sao chứ?"
"Này, đừng có quá đáng, tôi nghe thấy hết đấy." Nữ người chơi tức giận nói: "Chẳng qua chỉ là một đám mặt nhựa, có gì mà đắc ý?"
"Gu thẩm mỹ của các người đúng là không tệ, nhưng vẫn không bằng tôi, một người đã kinh qua trăm trận." Huống hồ, cô ta còn có bộ chiến y chuẩn bị riêng cho cuộc thi lần này.
Lần này không cần Chúc Ương ra tay. Ngay lúc Chúc Ương đang vặn cổ chuẩn bị đi lên thì bị Tô Tinh Vân đè vai lại: "Để ta!"
Mặt hắn đầy chiến ý: "Dù chỉ là một con gà mờ, ta cũng không cho phép kẻ khác nghi ngờ gu thẩm mỹ của ta."
"Hóa ra ông lại dễ bị chọc tức vì chuyện này à?" Chúc Ương nói.
Vô số cường giả trong Tu chân giới từng khiến Ma Tôn chẳng buồn liếc mắt, e là phải oan ức c.h.ế.t mất.
"Trận đầu tiên, bắt đầu!" Nữ người chơi hô lên.
Cảnh tượng y hệt lúc nãy lại xuất hiện. Tô Tinh Vân nhìn màn hình quang học trước mặt, gật gù, khách quan mà nói: "Đừng nói, quần áo bên trong cũng đẹp phết."
Hắn nhanh chóng lướt qua tất cả quần áo. Tuy không thuộc làu làu như nữ người chơi kia, nhưng dựa vào thần niệm cường đại, chỉ trong nháy mắt hắn đã nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay.
Không chút do dự, hắn nhấn chọn vài cái, bộ quần áo liền hiện lên người.
Bên nữ người chơi, động tác còn chưa nhanh bằng.
Cô ta nhìn thành quả của Tô Tinh Vân, trong lòng kinh ngạc, thầm nghĩ không hổ là kẻ có thể biến thành một siêu cấp đẹp trai, gu thẩm mỹ quả nhiên không tầm thường. Nếu không tung ra đòn sát thủ, e rằng mình sẽ thua.
Thế là cô ta nhanh chóng nhấn vào bộ sưu tập quý giá của mình, thay ra bộ trang phục át chủ bài mà mình đã vất vả sưu tầm được, lại còn phối hợp với kiểu trang điểm, kiểu tóc và trang sức phù hợp nhất mà mình đã thử nghiệm vô số lần.
Đang đắc ý ngẩng lên, liền thấy người đàn ông đối diện nhíu mày.
Nữ người chơi trong lòng đắc ý, thầm nghĩ: "Biết khó mà lui rồi chứ gì?"
Lại thấy đối phương vẫy tay về phía mình, quần áo trên người liền có chút thay đổi.
Trong khoảnh khắc đó, xung quanh như trào ra những hiệu ứng tuyệt mỹ. Nếu phải hình dung, thì đó chính là cảm giác kinh diễm tột độ khi Lọ Lem được bà tiên đỡ đầu ban phép, lột xác trong nháy mắt.
Nhưng điều đáng sợ là, trước khi hắn thay đổi, trang phục và dung mạo của hắn đã là một vẻ đẹp kinh diễm hiếm có trên đời.
Nữ người chơi ngây cả người, dán chặt mắt vào đối phương, một bên trong lòng không ngừng chất vấn tại sao hắn có thể thay đổi trang phục ngay tại chỗ, một bên lại vì vẻ đẹp tuyệt trần đó mà điên cuồng, cả người xem đến ngây dại.
Chúc Ương gật đầu, nàng từng bị Tô Tinh Vân coi như búp bê thay đồ để chơi, gu thẩm mỹ và khả năng thực hành của gã này tuyệt đối là đỉnh của chóp mà nàng từng gặp.
Xung quanh đã bắt đầu chấm điểm. Thang điểm một trăm, vậy mà Tô Tinh Vân lại phá vỡ cả thang điểm, bỏ xa đối phương.
Nữ người chơi không thể tin nổi: "Sao có thể? Chẳng phải nói là không có chuyện phá đảo sao? Tôi cũng được một trăm điểm, phải là hòa mới đúng."
Cô ta không muốn bị đánh. Cô ta chỉ là một kẻ yếu đuối không chút vũ lực, ăn một đ.ấ.m là c.h.ế.t ngay.
【 Hai chữ "hoàn mỹ" hôm nay đã vì ngài mà được định nghĩa lại. Hệ thống vì tiếp xúc với gu thẩm mỹ vượt ngoài nhận thức nên đã tự khởi động lại. Ngoài ra, ngoại hình cũng là một hạng mục cộng điểm, về điểm này đối thủ đã nghiền ép ngài rồi nhé, buông tay đi! 】
"Chỉ là mặt nhựa thôi mà, cái này cũng được tính sao? Chẳng phải giống như lựa chọn trang điểm thôi à?"
【 Xin lỗi, đối phương là dung mạo tự nhiên, không hề lựa chọn hệ thống trang điểm. Qua giám định không có bất kỳ dấu vết chỉnh sửa nào. Xin người chơi hãy tin tưởng vào sự công bằng của hệ thống và chấp nhận trừng phạt. 】
Nắm đ.ấ.m màu vàng lao về phía nữ người chơi, cô ta mặt mày hoảng sợ, nhưng cú đ.ấ.m đó lại không hề giáng xuống.
Cô ta mở mắt ra, đồng t.ử co rút lại vì không thể tin nổi.
Bởi vì đôi găng tay bách chiến bách thắng, thậm chí đã đ.á.n.h cho một người chơi mạnh mẽ không còn chút sức phản kháng, lúc này lại đang bị người phụ nữ lúc nãy nắm chặt trong tay.
Trong lúc giằng co, đôi găng tay đó thật sự không thể tiến lại gần, nó đã bị chặn lại.
"Sao có thể? Chẳng phải quy tắc là không thể phá vỡ sao?" Nữ người chơi lẩm bẩm.
Lúc này, trong lòng cô ta, sự kinh ngạc khi Chúc Ương tay không chặn được đôi găng tay còn lớn hơn cả niềm vui sướng vì thoát c.h.ế.t.
Từ lúc trói định với game thời trang, ở trong quy tắc của nó, cô ta luôn thuận buồm xuôi gió.
Cô ta đương nhiên biết, nếu so về tố chất chiến đấu tổng thể của người chơi, trò chơi của họ chắc chắn không thể nào sánh bằng, thậm chí trước mặt những cường giả này chỉ là con kiến.
Nhưng nếu những trò chơi như của họ có thể tồn tại, lại còn có tư cách tham gia giải đấu cạnh tranh, chắc chắn phải có lý do riêng.
Game thời trang đã hy sinh tất cả khả năng làm người chơi mạnh lên, mọi kỹ năng, đạo cụ, cơ duyên đều không có, toàn bộ tập trung vào việc cường hóa quy tắc trò chơi.
Kết quả của việc hy sinh tất cả tài nguyên để tập trung vào một thiết lập duy nhất, tự nhiên là thiết lập đó trở nên kiên cố không thể phá vỡ.
Dù trước mặt ngươi là người chơi mạnh đến đâu, chỉ cần tiến vào phạm vi của game thời trang, cũng chỉ có thể dựa theo quy tắc của nó để định thắng bại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-656.html.]
Cho nên trong khoảng cách và không gian này, quy tắc trò chơi phải là tuyệt đối. Đừng nhìn đó chỉ là hai chiếc găng tay boxing bình thường.
Nhưng với điều kiện tiên quyết là "trừng phạt kẻ thua cuộc", đây đã thuộc về đòn tấn công dựa trên luật nhân quả, không phải người chơi mạnh đến đâu là có thể chặn lại được.
Ví như nữ người chơi dựa vào quy tắc này mà mọi việc đều thuận lợi, đụng phải kẻ địch mạnh hơn nữa cũng vẫn không thể làm gì trước đôi găng tay này — đương nhiên tiền đề là cô ta phải thắng trong màn PK thay đồ.
Nhưng lúc này, đôi găng tay lại bị một người chơi, một nữ người chơi chặn lại.
Nữ người chơi không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mặt, người phụ nữ đó thậm chí còn thu nhỏ đôi găng tay lại, cầm trong tay mà tỉ mỉ đ.á.n.h giá.
"Găng tay cũng chẳng có gì đặc biệt." Chúc Ương bĩu môi: "Ta còn tưởng có thể tiện tay vớt được chút đồ tốt chứ."
Đối phương đã phá vỡ quy tắc một cách nghiêm trọng, nhưng hệ thống ngày thường ồn ào muốn c.h.ế.t lúc này lại im như thóc.
Nữ người chơi điên cuồng gào thét trong lòng: "Sao thế này trò chơi, cô ta phạm quy, có người đang phạm quy nghiêm trọng trước mặt ngươi, sao ngươi không trừng phạt cô ta? Mau trừng phạt cô ta đi."
Lúc này, nữ người chơi đã hoàn toàn quên mất chính Chúc Ương đã chặn đôi găng tay lại giúp mình thoát c.h.ế.t, chỉ cảm thấy cơ hội khó có được, có lẽ có thể lợi dụng —
Nhưng ý nghĩ tốt đẹp trong lòng mới nhen nhóm, liền nghe thấy giọng nói run rẩy của trò chơi trong đầu: "Câm mồm đi đồ ngu, đó là người chơi của tam đại Trò chơi."
"Về lý thuyết mà nói, dù là người chơi của tam đại Trò chơi, cũng không thể thoát khỏi quy tắc trò chơi."
"Nhưng nữ người chơi này không giống vậy, điều đó cho thấy thực lực của cô ta với tư cách là một người chơi đã ngang bằng thậm chí vượt qua ta, cho nên quy tắc mới vô dụng."
Vượt qua cả trò chơi? Sao có thể? Đây là cảnh giới mà một người chơi có thể đạt tới sao?
Nữ người chơi không biết, trong tam đại Trò chơi, những người chơi cấp bậc như những kẻ đã tiến vào Lãnh địa Tuyệt đối của Game Chó, hay năm đại lão của Game Vô Hạn, thực lực và tài nguyên của họ thật ra đã vượt xa một vài trò chơi nhỏ.
Cho nên lúc trước Game Vô Cớ tìm đến tận cửa cũng chỉ dám nói là nhờ hỗ trợ chỉ đạo, nào dám nhắc đến chuyện trả thù?
Nhưng chuyện vẫn chưa xong, Chúc Ương thấy đôi găng tay vô dụng, liền buông ra.
Đôi găng tay thoát khỏi tay nàng, lại khôi phục kích thước ban đầu, tiếp tục hình phạt còn dang dở, nhắm thẳng vào mặt nữ người chơi mà đ.ấ.m tới.
Sau một hồi hiệu ứng âm thanh "Bốp! Bốp! Bốp!", nữ người chơi biến thành đầu heo ngã trên mặt đất, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Chúc Ương.
E rằng cái gọi là trừng phạt này cũng tùy người mà khác nhau, cho nên nữ người chơi chỉ bị thương chật vật chứ chưa c.h.ế.t. Nếu nắm đ.ấ.m mang lực đạo như lúc đ.á.n.h người chơi kia, chỉ cần một quyền là cô ta đã lên Tây Thiên.
Lúc Chúc Ương dùng vòng tay lấy đi viên đá quý mà cô ta còn chưa kịp cầm nóng tay, nữ người chơi vẫn c.h.ế.t không nhắm mắt mà trừng trừng nhìn nàng.
Chúc Ương không hiểu, rồi chợt nhận ra: "À — cưng không phải nghĩ rằng chị đây chặn cái găng tay lại là để cứu cưng đấy chứ?"
Nói rồi, nàng cười hì hì vẫy tay: "Sao có thể, hai ta lại chẳng thân quen, tại sao chị phải vì cưng mà phá vỡ quy tắc trò chơi?"
"Chị chỉ xem xem cái của nợ này có dùng được không thôi."
Nữ người chơi thay đồ lúc này đã cảm nhận được đầy đủ sự khốc liệt của giải đấu cạnh tranh và sự hiểm ác của lòng người.
Trơ mắt nhìn đối phương cướp đi cả hai viên đá quý của mình. Mở màn chưa đến một giờ, kẻ này đã vui vẻ thoải mái có được năm viên đá quý.
Cả đoàn tiếp tục lên xe tìm kiếm trong khu thành cổ này. Tô Tinh Vân rất hài lòng với linh cảm vừa rồi của mình, lúc này đang mặc bộ quần áo đẹp ná thở đó mà tự ngắm mình.
Chúc Ương nói: "Nhìn đường phía trước đi, cứ nhìn kính chiếu hậu tự luyến làm gì? Coi chừng đụng phải chim sẻ."
Tô Tinh Vân qua kính chiếu hậu ném cho nàng một cái liếc mắt đưa tình: "Cá con càng lớn càng không đáng yêu, rõ ràng lúc nhỏ trang điểm xong sẽ cùng ta soi gương thưởng thức vẻ đẹp của mình."
Đây là chuyện ở phó bản tu tiên, lúc Chúc Ương mới bị hắn nhặt về. Gã này thích trang điểm lại tự luyến, Chúc Ương cũng không kém cạnh, mỗi ngày một lớn một nhỏ ít nhất phải có một giờ là soi gương tự luyến.
Lộ Hưu Từ nhớ lại chuyện đó mà mặt mày co giật.
Ngược lại, Bùi Cương, đứa trẻ thật thà này, lại chuyên tâm tìm kiếm kẻ địch hơn.
Lúc này liền nghe hắn chỉ về một hướng: "Ở đó, có người."
Chúc Ương và bọn họ còn chưa chú ý tới, vậy chứng tỏ khoảng cách vẫn còn rất xa. Ít nhất với hiệu ứng che chắn của giải đấu, Chúc Ương không thể dùng bất kỳ thủ đoạn định vị nào để xác định người chơi ở ngoài mười cây số.
Nhưng Bùi Cương lại phát hiện ra, chứng tỏ đối phương đã để lại dấu vết gì đó.
"Có mùi m.á.u tươi!" Hắn nói.
Chúc Ương và bọn họ hiểu ra, đơn thuần dựa vào ngũ giác quả thật không bị giới hạn bởi sự che chắn của cuộc thi. Bùi Cương đối với m.á.u vô cùng nhạy cảm.
Bốn người đổi hướng, lái xe đến vị trí Bùi Cương nói, liền thấy một t.h.i t.h.ể thê t.h.ả.m trên con đường trước một dãy nhà cổ.
Thi thể đó bị mổ bụng, m.á.u chảy lênh láng. Nhìn chiếc vòng tay đã mất đá quý trên cánh tay, có thể xác nhận đối phương là một người chơi dự thi.
Nhưng trong cuộc thi không phải cấm g.i.ế.c người sao? Tại sao người chơi này lại c.h.ế.t ở đây? Hơn nữa đây rõ ràng là một vụ tra tấn đến c.h.ế.t cực kỳ tàn ác.
Tuy người chơi của các trò chơi không mấy thân thiện với nhau, nhưng trong giải đấu cạnh tranh cao thủ nhiều như mây, trừ phi là một kẻ cuồng sát bất chấp hậu quả, nếu không ai lại vô cớ kết thù chuốc oán, làm chuyện hại người chẳng ích mình?
Một khi vi phạm quy tắc, hậu quả có thể là bị trò chơi ban lệnh truy sát toàn thể, thậm chí có thể bị trò chơi trực tiếp xóa sổ.
Vất vả lắm mới leo lên được đến tầm này, tin rằng rất ít người sẽ tự tìm đường c.h.ế.t ở một nơi như thế này.
"Trò chơi, sao thế này?" Lộ Hưu Từ hỏi.
Lúc này e rằng tất cả các trò chơi đều đang tụ tập một chỗ, Chúc Ương thậm chí còn tưởng tượng ra cảnh một đám mèo mèo ch.ó chó ngồi cùng nhau.
Giọng của Game Chó rất nghiêm túc, có lẽ là muốn bảo vệ uy nghiêm của một đại lão trong tam đại Trò chơi.
"Có kẻ xâm lấn, lợi dụng lỗ hổng kỹ thuật để săn người chơi. Trước mắt đừng rút dây động rừng, đối phương có thể vào được, chắc chắn có người chơi thậm chí là trò chơi làm nội ứng, lúc này mới có thể qua mắt được chúng ta."
"Chắc chắn rồi!" Chúc Ương gật đầu. Nếu chỉ đơn thuần là tra tấn người chơi, căn bản không cần phải lấy đi đá quý của đối phương. Kẻ tham gia vào chuyện này tự nhiên sẽ có người chơi dự thi lần này.
"Bây giờ các người có thêm một nhiệm vụ bí mật hàng đầu, lôi cổ đám nhập cư trái phép đó ra."
Chúc Ương gật đầu: "Được thôi, cũng không biết thằng ngu nào lại dám chơi trò săn người ở đây."
Trên mặt nàng là một nụ cười lạnh băng, đối với chuyện này thậm chí còn cảm thấy buồn cười. Đây không phải là cuồng vọng, mà là sự nhận thức rõ ràng về thực lực của bản thân và cả đối thủ.
--------------------------------------------------