Cô Khâu vốn hướng nội, nhạy cảm, lại sống trong cảnh bạo hành gia đình suốt thời gian dài nên có lẽ chính cô cũng không nhận ra mình đã đứng bên bờ vực điên loạn.
Chẳng qua, tính cam chịu và nhẫn nhịn đã ăn sâu vào m.á.u thịt khiến cô khó lòng tự mình bùng nổ.
Đó cũng là lý do vì sao ở thế giới trước, sau khi gia đình thầy Chu bị sát hại, cô có thể điên cuồng đến mức làm hỏng mấy cái máy xay sinh tố chỉ trong một lần.
Cô đã đi từ một thái cực này sang một thái cực khác, điều này có thể thấy rõ qua biểu hiện của cô sau khi biến thành quỷ.
Gần trưa, Chúc Ương mới đến trường của cô Khâu, trước đó đã gọi điện báo trước.
Vì vậy, vừa tới nơi, cô đã thấy cô Khâu đứng chờ sẵn ở cổng. Trường bên này quản lý nghiêm hơn trường của Ngô Việt rất nhiều, người lạ không thể tùy tiện vào được.
Sáng nay Chúc Ương cho Tiểu Minh hai quả trứng gà, cô Khâu không ăn nên đã để con trai ăn hết trên đường đi học.
Kết quả là sáng nay, sắc mặt và tinh thần của cậu bé tốt lên trông thấy. Tiểu Minh vốn thường xuyên chứng kiến cảnh bạo lực nên từ nhỏ đã nhạy cảm, tự ti. Cậu bé tuy ngoan ngoãn nhưng lúc nào trông cũng rụt rè, sợ sệt.
Sự thay đổi của con trai không chỉ ở vẻ bề ngoài mà còn là sức sống toát ra từ bên trong, điều này cô Khâu làm mẹ cảm nhận rất rõ.
Cô chỉ nghĩ con trai mình hiếm khi nhận được sự quan tâm của người khác nên vui mừng ra mặt, trong lòng vừa chua xót vừa bắt đầu tự vấn, cứ nhẫn nhịn như vậy có thật sự tốt cho con không?
Mỗi lần có người khuyên cô, câu cửa miệng của họ không ngoài mấy câu như "Thôi thì vì con","Nghĩ cho thằng bé đi","Một đứa trẻ thiếu thốn tình thương của cha sẽ phải chịu tổn thương khó mà xóa nhòa".
Nghe nhiều thành quen, chính cô cũng tin là thật. Nhưng Tiểu Minh có thật sự muốn sống trong một gia đình như vậy để theo đuổi cái gọi là "gia đình trọn vẹn" hay không?
Cả buổi sáng, đầu óc cô Khâu rối bời, không dám nghĩ sâu hơn. Cứ suy nghĩ miên man rồi ngẩng lên nhìn xung quanh là lại thấy khó thở, có cảm giác như sau khi thông suốt rồi lại phát hiện ra đường nào cũng là ngõ cụt.
Có điều, sáng nay vào phòng giáo viên, cô nghe mọi người đang bàn tán chuyện gia đình thầy Chu hôm qua đột nhiên đi du lịch.
Thầy Chu dạy khối tiểu học, tuy cùng trường nhưng văn phòng không ở cùng một nơi. Thế nhưng chuyện này quá đỗi lạ lùng nên sáng nay đã lan đi khắp nơi.
"Chậc chậc! Vận may đúng là không đùa được, nghe nói là trúng thưởng lúc mua đồ chơi cho con gái. Cái món đồ chơi đó đáng bao nhiêu tiền chứ?"
"Nghe bảo tối qua mới xin nghỉ đột xuất, chủ nhiệm ban đầu còn không vui, nhưng gặp chuyện tốt thế này sao mà không đồng ý cho được? Chuyến du lịch sang chảnh cỡ đó chắc cũng ngót nghét trăm triệu, chẳng lẽ chủ nhiệm lại bảo: 'Có mấy chục triệu thôi mà, anh đừng đi' hay sao?"
"Hơn đấy, tôi vừa tra trên mạng xong, cả gói như vậy, giá ưu đãi đã là chín trăm tám mươi triệu rồi. Du lịch chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là còn có cả quỹ mua sắm nữa."
"Ba tỷ đấy, thêm chút nữa là đủ tiền cọc mua một căn hộ nhỏ rồi. Tiếc là không dùng trực tiếp được, bắt buộc phải dùng để mua sắm."
"Nếu không thì người biết tính toán như thầy Chu sao lại không quy ra tiền mặt?"
"Ngốc thế, dùng để mua sắm thì cứ mua sắm thôi, mua mấy món đồ hiệu giữ giá, về bán lại là được chứ gì?"
Mọi người nói xong lại một trận xuýt xoa hâm mộ.
Cô Khâu nghe vậy, không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ nhõm khi biết gia đình thầy Chu đã rời khỏi nơi này, đi đến tận châu Âu xa xôi.
Cô cũng không hiểu tại sao, người ta trúng thưởng đi chơi là chuyện tốt, cô lại có cảm giác như họ vừa thoát được một kiếp nạn vậy. Nhưng cô cũng không dám nói ra, sợ làm mọi người mất hứng.
Thấy Chúc Ương từ xa, cô Khâu vẫy tay, liền thấy không chỉ có cô mà sau lưng còn có hai thiếu niên.
Một cậu trông có vài phần giống cô, khoảng mười ba, mười bốn tuổi, người còn lại chính là Ngô Việt ở cùng biệt thự.
Ngô Việt lúc này trông còn có tinh thần hơn cả buổi sáng. Thấy mọi người xung quanh mình liên tục thay đổi theo hướng tích cực, cô Khâu cũng thấy vui lây.
Chỉ có vết bầm trên mặt cô vẫn còn khá rõ, chỉ có thể dùng kính và tóc để che đi phần nào.
Chúc Ương thấy vậy liền biết cô không ăn trứng gà, nhưng cũng không vội.
Cô Khâu chào đón họ: "Chúc tiểu thư đến rồi à? Ngô Việt hôm nay không đi học sao?"
Ngô Việt đáp: "Trường cháu vừa có chuyện, cả trường được nghỉ ạ."
Cô Khâu nghĩ đến phong cách của ngôi trường đó, chắc lại là đ.á.n.h nhau tập thể gây chuyện nên mới cho học sinh nghỉ, vì vậy cũng không hỏi nhiều.
Cô cười nói: "Tôi vừa đi qua nhà ăn, thực đơn hôm nay trông cũng không tệ, lát nữa tham quan xong tôi mời mọi người ăn cơm."
Chúc Ương gật đầu không ý kiến, trong lòng thầm nghĩ, e là không được rồi, cô vốn đến đây để gây sự mà.
Trường của cô Khâu không nhỏ, nhưng ở thành phố này cũng không phải dạng top đầu, mọi phương diện đều có vẻ bình thường, thật sự chẳng có gì đáng để tham quan.
Chẳng qua Chúc Ương lại tỏ ra rất hứng thú, đặc biệt là khi đi qua những nơi có ghi dấu thời gian.
Ví dụ như bảng ghi "Khóa 20XX", rõ ràng là hai mốc thời gian khác với lần trước, học sinh cũng không phải cùng một lứa.
Lúc cô Khâu c.h.ế.t, cô đang dạy lớp 8, trong vòng luân hồi vô tận này, cô vẫn không thể cùng học sinh của mình lên cấp rồi tốt nghiệp.
Người xung quanh cũng hoàn toàn không cảm thấy có gì bất thường.
Một người có vô số mối quan hệ xã hội, sự bất thường thường sẽ kéo theo cả một dây chuyền. Nữ quỷ tiểu thư bị phong ấn trong tường không tính, nhưng ba người còn lại, với thân phận là học sinh và giáo viên, bất kể mối quan hệ cá nhân của họ thế nào, thì họ vẫn đang ở trong một guồng quay như vậy.
Một căn biệt thự luân hồi thì còn dễ hiểu, nhưng cả một thế giới, dù phạm vi hoạt động của họ chỉ giới hạn trong thành phố này, thậm chí là trong khu này, thì chuỗi phản ứng và logic bổ sung không ngừng nghỉ đó mới là điều đáng sợ của vòng luân hồi này.
Nhân vật trong mỗi tuyến truyện, trừ những người có liên quan trực tiếp và cùng rơi vào vòng luân hồi, những người khác đều chỉ là khách qua đường.
Vậy những người tham gia trực tiếp đó thì sao? Ví dụ như mạng lưới quan hệ của đám côn đồ bắt nạt Ngô Việt được bổ sung như thế nào? Sau khi cô Khâu biến thành quỷ, chắc chắn sẽ có oán hận với những kẻ gián tiếp gây ra bi kịch cho mình chứ? Những người đó thì sao?
Chưa kể cô Thôi còn có cha mẹ và em trai ở quê, tối qua Chúc Ương đã đi một chuyến đến quê cô Thôi, những người đó thật sự tồn tại.
Cứ như vậy, mạng lưới luân hồi trở nên vô cùng khổng lồ. Những người này lại có mạng lưới quan hệ của riêng mình, vậy sức mạnh của vòng luân hồi này, làm thế nào để tách biệt được cái mạng lưới nhân quả khổng lồ đó ra?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-595.html.]
Lúc này, điện thoại của cô Khâu reo lên. Cô vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói lo lắng:
"Cô Khâu, chồng cô đang làm ầm ĩ trong phòng giáo viên, cô mau qua đây đi."
Bên này còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng khuyên can. Sắc mặt cô Khâu tức khắc trắng bệch, cô khó xử nhìn nhóm Chúc Ương: "Chúc tiểu thư, hôm nay có lẽ hơi bất tiện, tôi..."
Chúc Ương cười cười: "Có gì mà bất tiện? Chuyện nhỏ thôi, tôi còn đang mong bữa trưa nay đây, đi cùng nhau đi."
Nói rồi không đợi cô Khâu phản ứng, cô đã đi thẳng về phía phòng giáo viên.
Cô Khâu lúc này mới sực nhớ ra, vị này chính là người có thể một cước đá bay chồng mình. Tuy nói vậy có hơi không hay, rốt cuộc vạch áo cho người xem lưng luôn là chuyện khó xử.
Nhưng lúc này, cô Khâu lại không nhịn được mà thầm thấy may mắn vì có đối phương ở đây. Nhưng cảm xúc đó còn chưa kịp lan ra đã bị cô cưỡng chế dẹp đi vì quá xấu hổ.
Chuyện gì cũng trông chờ vào người khác sao được?
Chồng cô Khâu đương nhiên là do Chúc Ương sai ba người chơi tìm cách dụ đến. Cách làm cũng đơn giản, chỉ cần cho gã này xem tấm ảnh Chúc Ương nhân cơ hội chụp chung với thầy Chu lúc phát thưởng hôm qua là được.
Tối qua cô mới ra mặt giúp cô Khâu, lúc này lại lộ ra ảnh "quen biết" với thầy Chu, với cái đầu óc đa nghi thần kỳ của chồng cô Khâu, chắc chắn sẽ tự suy diễn ra cảnh mình bị "thằng nhân tình" tìm người gài bẫy.
Thầy Chu đối với chồng cô Khâu chính là một cái ngòi nổ, cứ nhắc đến là bùng cháy.
Chẳng qua gã này chỉ biết bắt nạt người nhà, phản ứng đầu tiên khi biết chuyện không phải là đi tìm thầy Chu hay Chúc Ương, mà là tìm vợ mình.
Lúc nhóm Chúc Ương đến phòng giáo viên đã nghe thấy tiếng gã la hét ầm ĩ:
"Không có cái lý nào như vậy, làm thầy giáo mà lại đi tìm xã hội đen đến nhà người khác bắt nạt người ta."
"Mọi người xem đi, xem đi! Đây là bằng chứng hai người đó quen nhau, mỗi lần tôi đến các người đều khuyên tôi đừng nghĩ nhiều, bây giờ là tôi nghĩ nhiều sao?"
"Có phải qua hai ngày nữa, đợi đến lúc tôi c.h.ế.t phơi thây ngoài đường, các người sẽ mang tiền mừng đến uống rượu mừng của hai người họ không?"
Có người khuyên: "Nhưng thầy Chu đã đi du lịch nước ngoài rồi, anh ở đây nói cũng vô dụng."
"Lúc này người ta chắc đã ở châu Âu rồi. Anh nhà, đây là trường học, bây giờ vẫn đang trong giờ học, hay là anh về trước đi?"
"Tôi về? Tôi về làm gì? Tôi còn phải cho mọi người xem trường các người che giấu tội ác thế nào."
"Cặp gian phu dâm phụ này sớm đã dan díu với nhau rồi đúng không? Ở trường đã bắt đầu liếc mắt đưa tình rồi à? Tôi không tin nhiều người như các người đều là người mù, tất cả đều đang lừa tôi."
Cô Khâu dù đã rơi vào vòng luân hồi không biết bao nhiêu năm, có vài người liên quan cùng là người tham gia luân hồi, nhưng cũng không thiếu người biết phân biệt phải trái.
Liền có người nghe không lọt tai: "Này anh, anh nói vậy là có ý gì? Chạy đến trường la lối om sòm mà còn thấy mình có lý à? Cô Khâu là chủ nhiệm lớp, mỗi ngày lo cho học sinh còn không xuể, lấy đâu ra thời gian mà chạy sang khối tiểu học?"
"Nghe nói anh không có việc làm đúng không? Nếu thật sự rảnh rỗi quá thì ra ngoài tìm việc đi, đỡ phải cả ngày ở nhà ăn bám vợ rồi suy nghĩ lung tung."
"Mày nói cái gì?" Chồng cô Khâu mặt đỏ tía tai.
"Nói gì được nữa? Nói anh rảnh quá chứ gì." Một cô giáo trẻ châm chọc, trông cách ăn mặc đã biết là một phụ nữ thế hệ mới, sắc sảo và đanh đá.
Cô vốn đã không ưa loại đàn ông ăn bám vợ, ngày thường chỉ nghe danh thì thôi, lúc này lại còn mặt dày chạy đến trường gây sự, cũng không biết một kẻ ăn bám lấy đâu ra tự tin.
Cô giáo trẻ cười khẩy: "Sáng nay vừa nhìn đã thấy sắc mặt cô Khâu không ổn rồi. Mấy vết bầm quanh mắt kia hôm qua còn chưa có đâu nhỉ? Sao nào? Tối qua đ.á.n.h chưa đã tay, hôm nay định làm thêm hiệp nữa à?"
"Anh nói anh bị đ.á.n.h thì tôi không thấy, chứ vết thương trên mặt cô Khâu không thể nào là tự mình va vào được đúng không?"
"Đúng là đàn ông, phải vô sỉ đến mức nào mới có thể ăn bám nhà người ta rồi còn coi người ta như cái ống trút giận?"
"Nghi ngờ cô Khâu ngoại tình à? Chưa nói có chuyện đó hay không, kể cả có thì sao? Một thằng đàn ông không kiếm tiền, không làm việc nhà, không trông con, thì phụ nữ người ta yêu anh ở điểm gì? Yêu cái vẻ vô dụng trông đặc biệt oai hùng của anh à?"
"Cô Lâm! Cô nói cái gì thế?" Chồng cô Khâu bị nói cho mặt lúc xanh lúc đỏ, ngược lại một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi đứng lên quát cô giáo trẻ.
Cô giáo trẻ rõ ràng cũng không phải dạng vừa, tuy kinh nghiệm không nhiều, nhưng cũng không sợ một lãnh đạo nhỏ quát mắng.
Giọng cô ngược lại còn to hơn vị lãnh đạo kia: "Sao nào? Tôi nói sai à? Dựa vào cái gì đàn ông lại có thể đường đường chính chính chiếm hời? Phụ nữ bây giờ không ngốc như ngày xưa đâu."
"Trước mặt cô Khâu tôi vẫn nói như vậy, đồ vô dụng thì nên vứt vào thùng rác, với nhan sắc và phẩm hạnh của người ta, ly hôn tìm một người đàn ông chân thật mà sống, thế nào cũng tốt hơn bây giờ."
Nói rồi cô lại liếc nhìn chồng cô Khâu, thấy ánh mắt hắn như muốn g.i.ế.c người, cô đập bàn đứng dậy.
Cô giáo này dáng người cao ráo đầy đặn, đi giày cao gót thế mà còn cao hơn chồng cô Khâu một chút, khí thế áp đảo nhìn chồng cô Khâu: "Sao nào? Lườm tôi à? Anh lườm nữa đi!"
"Vợ anh chịu được chứ tôi thì không đâu, muốn đ.á.n.h nhau tôi cũng không ngán, tới đây, anh thử động vào tôi một cái xem?"
Chồng cô Khâu hậm hực dời mắt đi, cô giáo trẻ lại càng khinh thường đối phương, cười lạnh nói: "Loại người như anh ấy, chính là đồ biến thái tâm thần. Bố mẹ vô trách nhiệm không đưa vào bệnh viện tâm thần, lại để đi hại phụ nữ, cũng chỉ dám ở nhà động tay động chân với phụ nữ, ra ngoài anh thử vênh váo xem?"
"Ha ha! Được, lát nữa cô Khâu về, tôi thật sự sẽ khuyên cô ấy ly hôn."
Lời của cô giáo trẻ, với tư cách là một đồng nghiệp, thật sự có chút cực đoan và gây chuyện, nhưng thực tế cũng là có nguyên nhân.
Vị lãnh đạo lúc trước quát cô nghe vậy liền nóng nảy: "Cô Lâm, cô đây là đang kích động, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác."
"Hạnh phúc cái rắm!" Cô giáo trẻ mất kiên nhẫn: "Thử đổi lại là ông, ba ngày hai bữa bị đ.á.n.h xem ông có nói nhà mình hạnh phúc được không. Lúc đấy tôi mới nể ông là đàn ông đấy."
Vị lãnh đạo nam tức tối: "Bản thân cô ly hôn rồi nên cũng mong người khác giống mình chứ gì? Cô nói người ta có bệnh, tôi thấy người bệnh nặng chính là cô đấy."
--------------------------------------------------