Bà mím chặt môi, nói: "Cô bé đáng thương của ta, lớp trang điểm lem hết cả rồi, chiếc váy và bộ trang sức ta cất công lựa chọn cũng chẳng biết văng đi đâu mất."
"Dáng người của con bé có khuyết điểm quá rõ ràng, cần phải được chăm chút tỉ mỉ hơn, không thích hợp để bị phơi bày thân thể ở đây. Lena mới hợp với kiểu c.h.ế.t này hơn."
Lời này vừa thốt ra, những người xung quanh đều phải hít một hơi lạnh vì sự vô tình và lạnh nhạt của bà hiệu trưởng.
Nghe cứ như thể so với một sinh mạng vừa ra đi, bà lại tiếc nuối tác phẩm của mình bị phá hỏng, thành quả thiết kế của mình bị chà đạp hơn.
Còn câu cuối cùng, chẳng lẽ nếu có thể lựa chọn người c.h.ế.t, bà sẽ chọn một học sinh có thân hình phù hợp để phơi bày hơn thay cho nạn nhân sao?
Chỉ vì dáng người của người đó hợp với phong cách của bức tượng hơn ư?
Hơn nữa,"dáng người có khuyết điểm rõ ràng" là có ý gì? Đây chẳng phải là đang nh.ụ.c m.ạ người đã khuất lần thứ hai một cách thản nhiên hay sao?
Những người vốn đang đồng cảm với chuyện xảy ra ở trường phù thủy, lúc này ánh mắt nhìn bà đều trở nên phức tạp.
Có người quen biết Lena, đồng tình liếc nhìn cô ta một cái, thấy sắc mặt cô nàng tái nhợt. Chàng trai tối nay đi cùng cô ta liền ôm cô vào lòng, lặng lẽ an ủi.
Lúc này, một lão giả có vẻ mặt âm trầm lên tiếng: "Nam Hi, tuy biết bà đau lòng vì mất đi học trò cưng nên tinh thần không ổn định, nhưng như vậy là quá thất lễ rồi."
Hiệu trưởng cao ngạo liếc lão một cái, rồi hất cằm về phía thi thể, lập tức có người tiến lên thu dọn.
Bà quay lại, nói với tất cả mọi người có mặt: "Tụ tập ở đây làm gì? Yến hội còn chưa kết thúc, chỉ là một chút nhạc đệm thôi, không cần hoảng hốt, về đi."
"Không, bà đừng hòng chuyện lớn hóa nhỏ." Có người phản bác: "Bà có thể không quan tâm đến sinh t.ử của học sinh mình, nếu chuyện này xảy ra ở trường phù thủy của bà, chúng tôi đương nhiên không có quyền xen vào."
"Nhưng hiện tại là buổi tụ họp của toàn giới, ở đây tất cả các chủng tộc và phe phái đều phải gác lại tranh chấp, đây là biểu tượng để duy trì hòa bình đối thoại, không ai được phép làm càn, huống chi là g.i.ế.c người."
"Cho nên sự kiện lần này đã không còn là chuyện riêng của nhà bà nữa, cần phải—"
"Cần phải thế nào? Dựa vào các người mà cũng đòi xen vào chuyện ta dạy dỗ các cô gái của ta sao?" Hiệu trưởng ngắt lời đối phương, giọng điệu và thần thái tràn đầy châm chọc cùng ngạo mạn.
"Giữ chút thể thống đi, vì chút chuyện nhỏ này mà làm ầm lên, có thể thấy những người tham gia buổi tụ họp càng ngày càng chẳng ra gì."
"Bà—"
"Thư giãn đi, không giống các người, t.ử vong đối với phù thủy chúng ta mà nói, chỉ là một trải nghiệm đặc biệt mà thôi, cũng giống như bị thương hay gặp phải bình cảnh, đều là những thử thách có thể gặp phải trên con đường tu hành."
"Chúng ta sẽ lựa chọn đối mặt với nó một cách tao nhã, chứ không phải hoảng loạn, làm chuyện bé xé ra to. Ta đương nhiên sẽ mang cô bé của ta trở về, và bắt kẻ đã đối xử với con bé một cách nhục nhã như vậy phải trả giá."
"Còn các người, đối mặt với chút chuyện cỏn con đã chẳng ra thể thống gì, thì cứ làm tròn bổn phận của kẻ bất tài đi: đó là khua môi múa mép, sau đó đứng nhìn chúng ta giải quyết mọi chuyện là được."
Một câu nói quả thực đã đắc tội hết tất cả những người có mặt, trừ phe phù thủy.
Không đúng, ngay cả phù thủy cũng không thể bao gồm, bởi vì người lên tiếng nghi ngờ lúc trước chính là một vu sư, hiệu trưởng rõ ràng cảm thấy phù thủy thậm chí còn siêu việt hơn cả quần thể vu sư.
Không biết những vị đại lão này lúc trước ở trong phòng có phải cũng nói chuyện với không khí như vậy không, tóm lại bây giờ trước mặt bao nhiêu người, không ít kẻ trẻ tuổi khí thịnh đã không chịu nổi.
Một người thuộc tộc nhân ngư nói: "Mang về? Bà mang về bằng cách nào? Theo tôi được biết, thuật hồi sinh của phù thủy cũng không phải là vô hạn."
"Tôi có thể cảm nhận được linh hồn của cô ta đã biến mất." Nhân ngư trước đây dựa vào tiếng hát để dụ dỗ người đi biển, đối với linh hồn còn nhạy cảm hơn cả phù thủy.
"Tôi vừa rồi còn thử tìm kiếm xung quanh, nơi này bốn bề là biển, nếu linh hồn còn ở đây, không thể nào giấu được mắt của tộc nhân ngư chúng tôi. Phù thủy Tối thượng cả đời chỉ có thể tiến vào địa ngục một lần, bà đã đi rồi, làm sao mang người về được?"
"Cho nên đây là một vụ mưu sát không thể cứu vãn, bà lại ngạo mạn muốn ém nhẹm sự việc, xử lý theo quy tắc của trường mình, nhưng đây không phải là trường của bà."
Lại có người lên tiếng: "Đây hình như không phải là vụ mưu sát phù thủy đầu tiên đâu nhỉ?"
"Cô bé Vưu Na thì sao? Con bé là thiên tài trăm năm khó gặp của các người, nếu còn sống, Phù thủy Tối thượng lần này chắc chắn sẽ là con bé, nhưng nó lại bị mưu sát."
Người nọ liếc nhìn đám vu sư xung quanh: "Thật không thể tin nổi, các người lại có thể mặc kệ một thiên tài có thể dẫn dắt cả một thời đại ngã xuống mà không hề có phản ứng."
"Chẳng những không coi trọng cái c.h.ế.t của con bé, thậm chí vì bị Nam Hi cản trở mà việc điều tra hung thủ cũng hời hợt như vậy."
"Nam Hi, bà đã ngạo mạn đến mức này rồi sao? Coi lợi ích của toàn bộ quần thể vu sư như không, cũng không cảm thấy mình nên chịu trách nhiệm cho sai lầm trọng đại này."
Vưu Na c.h.ế.t ở học viện phù thủy, sau khi cô bé t.ử vong, hiệu trưởng đã hạ lệnh cấm, không cho phép bất kỳ ai bàn tán chuyện này với bên ngoài.
Mệnh lệnh của Phù thủy Tối thượng có sức ràng buộc đối với phù thủy, cho nên bình thường không ai dám cãi lời.
Xem ra cha mẹ Vưu Na không chỉ gây náo loạn trong gia tộc, mà còn tuyên truyền rất lớn ra bên ngoài.
Bởi vì người đang đối đầu gay gắt, từ lập trường lời nói đã có thể nghe ra ý đồ muốn lái câu chuyện đi đâu.
Đương nhiên nếu nói những người này muốn đòi lại công bằng cho Vưu Na thì đúng là trò cười.
Thiên tài của thế lực cạnh tranh ngã xuống, quả thực là chuyện vui của cả nhà, nhưng lúc này ai nấy đều làm ra vẻ mặt đường hoàng.
Quả nhiên người nọ vừa nói xong liền có người phụ họa: "Đặt lợi ích cá nhân và lợi ích gia tộc lên trên quần thể vu sư, một thiên tài có khả năng trở thành Phù thủy Tối thượng đời kế tiếp bị mưu sát, lại lựa chọn một phương pháp xử lý không thể tưởng tượng nổi."
"Các người muốn làm gì? Muốn để gia tộc mình khống chế toàn bộ quần thể vu sư sao?"
"Vưu Na không chỉ là học trò cưng của Nam Hi, mà còn là cháu gái ruột của bà ta. Nguyên nhân gì mới có thể khiến một người cô lại lạnh lùng với cái c.h.ế.t của cháu gái mình như vậy?"
Theo lối suy nghĩ này, không ít ánh mắt lại một lần nữa rơi xuống người Vưu Phỉ.
Ngoài việc muốn bảo vệ một người cháu gái khác, không còn lý do nào khác để nói.
Chuyện vốn đã được tiến hành một vòng ở trường học, bây giờ lại bị lôi ra trước công chúng.
Sắc mặt Vưu Phỉ có chút tái nhợt, thậm chí những người bạn thân từ nhỏ, vừa mới kéo cô qua một bên nói chuyện, giờ phút này nhìn cô bằng ánh mắt đều có chút chần chừ, thậm chí lặng lẽ kéo ra một chút khoảng cách.
Một cháu gái t.ử vong, một cháu gái bị hàm oan, còn người anh trai ngu xuẩn trong gia tộc thì lại đi vạch áo cho người xem lưng.
Điều này làm hiệu trưởng rất tức giận, bà trước nay luôn mạnh mẽ và ngạo mạn, tự nhiên không phải là người dễ dàng bị dăm ba câu nói làm d.a.o động lập trường.
Bà sớm biết tối nay có thể sẽ có người gây khó dễ, nhưng lại không ngờ họ lại lấy cái c.h.ế.t của học sinh mình làm điểm đột phá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-567.html.]
Cô gái đáng thương c.h.ế.t trên bức tượng ở đài phun nước bây giờ đã không còn ai thảo luận, nhưng t.h.i t.h.ể của cô ta lại làm cho chủ đề về Vưu Na không thể nào vòng qua được.
Lúc này, một trong những đại lão cùng đẳng cấp với hiệu trưởng mở miệng—
"Về cái c.h.ế.t của Vưu Na, chân tướng thế nào còn phải bàn lại, nhưng cái c.h.ế.t của Vưu Na quả thật là một tổn thất khó có thể cứu vãn của giới vu sư."
"Nam Hi, chúng tôi biết bà kiêu ngạo, nhưng lần này cách ứng phó quả thật quá đáng. Dù hiểu rằng cuộc tuyển chọn Phù thủy Tối thượng sắp diễn ra, bà không muốn nghi thức thần thánh này bị bao phủ bởi khói mù, nhưng không có Vưu Na cạnh tranh, vốn dĩ đã là không công bằng."
Lời này nghe có vẻ khách quan, nhưng từng chữ đều chứa đầy sự chỉ trích.
Cuộc công kích toàn diện bắt đầu—
"Hừ, không có Vưu Na tham gia, cuộc tuyển chọn Phù thủy Tối thượng quả thực là một trò cười."
"Vứt bỏ một thiên tài trăm năm khó gặp, đem vòng nguyệt quế Phù thủy Tối thượng đời kế tiếp giao cho một đám tài trí bình thường, thật làm người ta lo lắng cho tương lai của giới vu sư."
"Nếu là tôi nói, thì nên bất chấp tất cả để hồi sinh Vưu Na, dù không thể xoay chuyển tình thế, cũng phải cho con bé một lời công đạo."
"Ha ha! Đây chẳng lẽ là định ký thác việc mang linh hồn Vưu Na trở về cho đám người còn lại sao?"
"Lạy Chúa, nếu Vưu Na còn bị mang đi linh hồn một cách không rõ ràng, những người khác còn có thể ra khỏi địa ngục được sao?"
"Thật đáng xấu hổ, xem ra dưới sự dẫn dắt của một Phù thủy Tối thượng mê đắm thời trang, phù thủy bây giờ đã không còn là phù thủy, mà chỉ là người mẫu thời trang của một mình bà ta."
"Đừng nói vậy, Vưu Phỉ cũng rất ưu tú, năng lực của cô ấy cũng là trăm năm khó gặp, trong các đời Phù thủy Tối thượng cũng là đặc biệt."
"Thôi đi, cô ta không tồi, nhưng hiềm nghi g.i.ế.c chính em gái mình mà vẫn có thể dường như không có việc gì tham gia tuyển chọn, xem ra Phù thủy Tối thượng đã mặc định không đưa phẩm cách vào phạm vi khảo hạch rồi sao?"
"Người như vậy dù có thông qua khảo hạch, ở cửa ải cuối cùng cũng sẽ rơi vào địa ngục thôi đúng không? Điên rồi sao?"
"Ai mà biết được? Nhìn cái đám dưa vẹo táo nứt này, thật không dám tin sau khi Vưu Na c.h.ế.t, Phù thủy Tối thượng sẽ là một trong số họ."
Dư luận đã hoàn toàn nghiêng về một phía, nhóm phù thủy vừa mới phong quang vô hạn, vì cái c.h.ế.t của Vưu Na mà toàn bộ sự việc bị phơi bày.
Mất đi đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, trong mắt người ngoài, các cô dường như đều trở thành kẻ hưởng lợi, mỗi người đều như đang dẫm lên thi cốt non nớt của một thiên tài nhỏ tuổi để đi lên.
Bị đem ra so sánh với một thiên tài đáng thương làm người ta tiếc nuối, ai nấy đều như những vai hề nhảy nhót.
Ngay cả bộ lễ phục lộng lẫy mặc trên người cũng không che giấu được sự xấu hổ của chính mình.
Sắc mặt các cô gái dần trở nên tái nhợt hoặc đỏ bừng, vô cùng khó xử.
Nhưng đúng lúc này, bức tượng khổng lồ ở đài phun nước đột nhiên bay vút lên, sau đó vỡ ra thành vô số mảnh.
Mỗi một mảnh đều bay về phía mấy người vừa rồi nói hăng nhất, tốc độ cực nhanh, cộng thêm trọng lượng của chính bức điêu khắc, bị đập trúng cũng không phải chuyện đùa.
Những người có mặt đều là tinh anh của các môn phái hoặc chủng tộc, thấy vậy lập tức thi triển thủ đoạn để ngăn cản đòn tấn công.
Có kẻ dùng tốc độ để né tránh, có kẻ dùng thủ đoạn phòng hộ, có kẻ định cướp quyền điều khiển để đáp trả, thậm chí có kẻ da dày thịt béo có thể trực tiếp chống đỡ.
Nhưng không ngoại lệ, tất cả đều thất bại.
Kẻ có tốc độ nhanh, phản ứng nhạy bén thì như bị định thân, ngây người đứng tại chỗ, ăn trọn một đòn.
Kẻ có thủ đoạn phòng hộ, mảnh vỡ bức tượng lại trực tiếp đập vỡ hoặc xuyên thủng, vòng bảo hộ vốn tự hào như thủy tinh không chịu nổi một kích.
Kẻ định cướp quyền khống chế thì lập tức bị sức mạnh vượt trội áp đảo đến hộc m.á.u mũi, ma lực không chỉ d.a.o động mà đòn tấn công vật lý theo sau càng như dậu đổ bìm leo.
Cuối cùng, kẻ ỷ vào mình da dày thịt béo không sợ gì, suýt nữa bị đ.á.n.h xuyên người, mảnh vỡ bức tượng găm vào thịt, nếu không phải đối phương hơi nương tay, đã sớm mất mạng.
Tiếp theo, mọi người liền nghe thấy một tiếng cười—
"Mới mẻ ghê nhỉ, một lũ rác rưởi vô dụng lại dám dùng cái IQ thấp tè và sự bất tài rành rành của mình để nghi ngờ cách làm của người có bản lĩnh."
"Trước khi lo lắng cho giới phù thủy, có thể nào soi lại xem mình là cái dạng gì không? Tôi đây chỉ là một con lính mới còn chưa được mấy ngày, dù có được chọn làm Phù thủy Tối thượng thì cũng chỉ là một tên hề nhảy nhót đức không xứng vị thôi mà, nhỉ?"
"Ấy thế mà trước mặt một tên hề nhảy nhót như tôi, các người đến một đòn cũng không đỡ nổi. Trời ạ, môn phái của các người sắp tàn lụi đến nơi rồi hay sao?"
"Còn rảnh đi lo chuyện nhà người khác à? Trước hết về nghiên cứu kỹ mấy cái chú ngữ trận pháp mà tổ tông để lại đi thì hơn."
"Buồn cười, dám làm càn ở buổi tụ họp." Một trong những đại lão dậm cây gậy chống trong tay.
Một vầng sáng từ xung quanh lão tỏa ra, linh hoạt như một con rắn hướng về phía Chúc Ương đ.á.n.h tới.
Ngay cả hiệu trưởng cũng không ngờ những người này lại không màng thể diện mà ra tay trực tiếp với một tiểu bối, nên không kịp ngăn cản.
Mắt thấy con rắn ánh sáng quấn lên người Chúc Ương, trên đó hiện lên từng trận phù văn biểu thị sức ràng buộc mạnh mẽ.
Lão giả rõ ràng cũng là một nhân vật có địa vị cao trong đám đại lão, xét về tuổi tác và tư lịch thậm chí còn trên cả hiệu trưởng.
Thực lực của những người này không phải tiểu bối có thể so sánh, thậm chí rất nhiều lúc, chỉ một ánh mắt, một luồng uy áp của đối phương cũng đủ làm người ta cảm nhận được sự chênh lệch một trời một vực, làm người ta mồ hôi lạnh chảy ròng, run bần bật.
Thấy Chúc Ương bị trói buộc, những người vừa rồi vì xôn xao mà bị dọa sợ hoặc bị thiệt hại liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nhất trí chĩa mũi dùi về phía cô.
Đang định dùng sự càn rỡ của cô để nâng lên thành vấn đề phẩm cách ti tiện, tiến tới tiếp tục gây khó dễ cho toàn bộ đoàn thể phù thủy.
Nhưng chuyện không thể tưởng tượng đã xảy ra.
Chỉ thấy đối phương cười nhạo một tiếng, liếc nhìn con rắn vàng trên người mình, sau đó nhìn lão giả nói: "Nghiêm túc đấy à? Chỉ bằng cái thứ đồ chơi này mà cũng đòi nhốt tôi?"
"Càn rỡ!" Lão giả giận dữ, con rắn vàng tức khắc siết chặt.
Đây là kỹ năng thành danh của lão, không chỉ đơn giản là trói buộc, mà còn kèm theo đòn tấn công làm người ta kinh hồn táng đảm. Một khi bị quấn lên, chỉ cần đối phương muốn, có thể làm cho ngươi đau đến sống không bằng c.h.ế.t, đó là nỗi đau đến từ linh hồn, thân thể có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chống cự.
--------------------------------------------------