Cảnh sát tuần tra đã thấy nhiều vụ con gái say xỉn bị lôi đi, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên họ thấy một gã đàn ông rơi vào tình cảnh này, mà quan trọng là gã còn xấu trai đến thế.
Vẻ mặt hai người có thoáng chút méo mó, nhưng rồi vẫn giữ tác phong chuyên nghiệp mà bước tới.
Hoa tỷ làm nghề này, trên người lại nghiện ngập bệnh tật, tự nhiên là sợ cảnh sát.
Nhưng hai vị cảnh sát còn chưa kịp hỏi han, đã có mấy người đứng bên ngoài nói vọng vào: "Đừng để ý đến hắn, gã này chạy vào quán bar tán gái bị vợ bắt quả tang đấy mà. Chuyện vợ chồng nhà người ta, hai anh cũng đừng xen vào."
"Đúng đúng! Ha ha ha, đàn ông mà, dám làm dám chịu đi chứ. Về nhà cùng lắm là quỳ đến mòn gối, làm ầm ĩ lên làm gì cho phiền đến mấy anh công an."
"Anh cảnh sát, bên kia có một quán tụ tập đông người lắm, hình như đang đ.á.n.h nhau đấy, hai anh qua bên đó xem trước đi."
Nếu gã họ Trương là phụ nữ, có lẽ cảnh sát sẽ còn chần chừ, nhưng nhìn cái tướng mạo của gã, hai người liếc nhau, nhún vai, chỉ dặn gã một câu: "Nếu đã có vợ rồi thì ít đến mấy chỗ này thôi. Đây là nơi đàn ông đàng hoàng nên đến à?"
Gã họ Trương mắt thấy hy vọng gần ngay trước mắt lại vụt tắt, kích động gào lên: "Mẹ nó chứ, tôi với con mụ dở hơi này giống vợ chồng chỗ nào? Nhìn bà ta ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi rồi."
Chú cảnh sát lạnh lùng liếc gã một cái: "Thế anh nghĩ mình trông bao nhiêu tuổi?"
Xoay người đi, một người thấp giọng nói với người kia: "Ít cũng phải bốn hai chứ?"
"Chắc hơn đấy, ông xem cái bụng với nếp nhăn trên trán kìa."
Ừm! Trên đời này đúng là không thiếu mấy kẻ trông già trước tuổi.
Cô Thôi đứng ở cửa xem hết toàn bộ quá trình, chưa bao giờ cô thấy hả hê như lúc này. Cảnh tượng này sao mà quen mắt đến thế?
Cô cũng từng bị cái thằng ngu này dây dưa đến hết đường chối cãi. Mắt thấy gã họ Trương bị Hoa tỷ lôi đi, thậm chí còn quay về phía cô cầu cứu, cô Thôi nhếch mép cười lạnh, sau đó quay đầu, tâm trạng nhẹ nhõm trở lại quầy bar.
Cô pha cho Chúc Ương một ly rượu khác, nói: "Cảm ơn cô!"
Cách này tuy hiệu quả tức thì, nhưng rốt cuộc phải có tiền mới làm được. Nghĩ đến đây, cô Thôi lại thoáng chút buồn bã.
Nhưng rồi cô lại phấn chấn lên, hỏi Chúc Ương: "Vậy số tiền kia..."
Tuy đối phương đã nói rõ chỉ là tạm ứng, nhưng cô Thôi vẫn không khỏi lo lắng.
Chúc Ương nói: "Yên tâm đi, đã nói là tạm ứng thì chính là tạm ứng. Tôi sao có thể vì loại giòi bọ này mà tốn một xu?"
Cô Thôi lập tức bị lý do này thuyết phục, đổi lại là cô cũng vậy.
Rượu Chúc Ương gọi tuy nhiều, nhưng người trong quán bar lại không ít, lại thêm có người nghe tin được bao chầu liền gọi bạn bè đến, chẳng mấy chốc đã tiêu thụ hết số rượu lúc trước.
Chúc Ương hài lòng với biểu hiện của mọi người trong quán, lại hào phóng gọi thêm một lượt nữa. Nghĩ rằng Ngô Việt chắc cũng sắp mua đồ xong, lúc này cô mới dẫn cô Thôi rời khỏi quán bar.
Lúc này vốn còn chưa đến giờ tan làm, nhưng đối phương đã vì mình mà chi nhiều tiền như vậy, nếu còn không chịu đi thì đúng là quá không biết điều...
Ủa? Sao cách nói này nghe cứ sai sai thế nào ấy? Cứ như sắp đi làm gái vậy.
Cô Thôi đi theo sau Chúc Ương, trong đầu miên man suy nghĩ, sau đó liền nhìn thấy Ngô Việt đang ôm một túi đồ mua sắm chờ ở cửa trung tâm thương mại.
"Ngô Việt? Sao cậu lại ở đây?" Cô Thôi kinh ngạc nói: "Hôm nay có phải cuối tuần đâu, còn không về ngủ đi?"
Ngô Việt có chút ngượng ngùng đi tới, Chúc Ương lấy túi giấy trong tay cậu: "Để chị xem mua được gì nào."
Kết quả liền thấy bên trong chỉ có một bộ đồ ngủ giảm giá 39 tệ 9, một chai dầu gội và một cục xà phòng.
Chúc Ương chép miệng hai tiếng: "Chỗ này cộng lại còn chưa đến năm mươi tệ nhỉ? Cố lên chứ thanh niên, tuổi còn trẻ sao chẳng có chút tham vọng nào thế? Tiêu tiền mà cũng rụt rè thì không được đâu. Cậu mà không tiêu xài mạnh tay lên thì chị cũng khó xử lắm."
Lời này, nếu không xét đến người nói, người ta còn tưởng là sếp đang mắng nhân viên lười biếng, chứ chưa nghe nói tiêu tiền ít mà cũng bị mắng bao giờ.
Có điều Chúc Ương cũng biết thói quen cả đời của người ta không thể thay đổi trong một sớm một chiều, bèn trả lại túi cho Ngô Việt rồi không nói thêm gì nữa.
Ba người về đến nhà, trừ chồng cô Khâu đã bị Chúc Ương cố ý đuổi đi, cả căn biệt thự bây giờ xem như đã đông đủ.
Chúc Ương sớm đã dặn ba người chơi chuẩn bị chút đồ ăn, về đến nhà liền bảo hai người qua ăn.
Cô Thôi và Ngô Việt vốn tưởng ăn cơm xong người này sẽ có chuyện quan trọng muốn nói, rốt cuộc cả đêm hai người đều chịu ơn người ta, chắc chắn sẽ không đơn giản như vậy.
Nhưng ăn cơm xong, lại được thông báo đối phương đã đi ngủ.
Ba người chơi cười tủm tỉm nói với Ngô Việt và cô Thôi: "Đại lão nói hai người cũng đi nghỉ ngơi đi, lăn lộn cả ngày mọi người đều mệt rồi, có chuyện gì ngày mai lại nói."
Cứ úp úp mở mở thế này làm sao mà ngủ được? Nhưng lạ một điều là, đêm nay cả hai người đều ngủ rất ngon.
Tắm rửa xong thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, hai người về phòng gần như là đặt lưng xuống liền ngủ, chỉ cảm thấy đêm nay biệt thự đặc biệt yên tĩnh.
Lúc này họ còn chưa ý thức được là vì thiếu vắng gã chủ nhà, không khí ở đây mới có vẻ trong lành lạ thường.
Bằng tinh thần lực của Chúc Ương, muốn ru hai người này vào giấc ngủ cũng chỉ là chuyện trong một nốt nhạc.
Thực ra dựa vào sức mạnh hiện tại của Chúc Ương, phó bản này trừ vòng luân hồi ra, những thứ khác so về lực lượng đều chỉ như con kiến.
Những người hay những yếu tố thực tế đã dồn ép cô Khâu, Ngô Việt và cô Thôi đến khổ sở, đối với cô đều là những thứ có thể giải quyết trong nháy mắt.
Nếu cô muốn, thậm chí có thể làm cho những kẻ đáng bị trừng phạt lập tức sống không bằng c.h.ế.t.
Nhưng phó bản này cách đêm mấu chốt còn mấy ngày, mấy ngày này ở một ý nghĩa nào đó, là khoảng thời gian cuối cùng của cô Khâu và những người khác.
Qua lần này, họ sẽ không còn phải mờ mịt trong vòng luân hồi nữa.
Mấy ngày cuối cùng này, Chúc Ương hy vọng họ có thể vui vẻ ăn ngon uống tốt mà trải qua, để lại một vài chuyện làm thú vui cũng không tồi.
Coi như là chơi cùng mọi người một chút, rốt cuộc lần trước những việc Chúc Ương có thể làm đều đã làm rồi, quay lại một lần nữa cũng không cần theo đuổi ý nghĩa gì to tát, vui vẻ thoải mái là được.
Sáng sớm hôm sau Ngô Việt tỉnh lại, rửa mặt chải đầu xong nhìn mình trong gương, trong mắt có chút không thể tin nổi.
Người trong gương như thể đã lột xác, cậu không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình không được nhìn thấy một bản thân sạch sẽ, không vết thương. Thiếu niên trong gương tuy vẫn trắng trẻo gầy gò, nhưng không còn vẻ âm u c.h.ế.t chóc nữa.
Cô Khâu đang dẫn con trai ra rửa mặt đ.á.n.h răng, thấy vậy cười nói: "Ngô Việt à, hôm nay trông có tinh thần quá."
Ngô Việt gật đầu, thấy trên mặt cô có chút bầm tím, trong lòng có chút khó chịu.
Cô Khâu chú ý tới ánh mắt cậu, cúi đầu, thúc giục con trai đ.á.n.h răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-592.html.]
Lúc này Chúc Ương từ trong phòng đi ra, nhét hai quả trứng gà vào tay Tiểu Minh: "Con với mẹ mỗi người một quả."
Lần trước cô nhận của Tiểu Minh một quả trứng gà, sau khi kết thúc màn chơi đó điểm thưởng được nhân đôi. Lần này, trứng gà cô cho Tiểu Minh và mẹ cậu lại là sản phẩm từ thế giới tu tiên.
Linh lực còn dồi dào hơn cả nước linh tuyền, lại càng thêm ôn hòa. Tiểu Minh vốn đã có hảo cảm với Chúc Ương, nhìn nhìn mẹ, sau khi được gật đầu đồng ý liền cất trứng gà vào túi.
Cô Khâu có chút ngượng ngùng, muốn bắt chuyện với Chúc Ương lại không biết nên nói gì. Nhưng Chúc Ương đã giải quyết vấn đề khó xử cho cô.
Chúc Ương nói: "Cô Khâu là giáo viên cấp hai đúng không ạ? Gần đây công việc của cháu yêu cầu phải đến trường học lấy tài liệu, có thể đến trường cô tham quan một chút không? Đương nhiên, sẽ không làm phiền cô dạy học đâu ạ."
Cô Khâu gật đầu: "Đương nhiên rồi, cô cứ đến lúc nào cũng được, gọi điện cho tôi là tôi ra đón."
Chúc Ương cười cười, liền không làm phiền họ rửa mặt đ.á.n.h răng nữa mà trở về phòng.
Nhưng chờ cô Khâu và con trai rời đi rồi, đối phương vẫn chưa ra khỏi phòng, Ngô Việt liền có chút sốt ruột.
Cậu đi qua, do dự một chút vẫn gõ cửa phòng Chúc Ương, nghe thấy bên trong gọi mình vào mới mở cửa.
Kết quả liền thấy trong phòng ngủ có thêm mấy thứ đồ dùng như bàn trang điểm mà vốn dĩ không có. Nữ quỷ tiểu thư đêm qua cậu thấy đang hầu hạ đối phương rửa mặt chải đầu như hầu hạ tổ tông, vừa chải tóc vừa trang điểm, động tác nhanh nhẹn, cứ như sợ chậm một chút là có người đến cướp mất bát cơm của mình.
Ngô Việt giật giật khóe miệng, hỏi Chúc Ương: "Hôm nay cô có chuyện gì muốn nói với tôi không? Không có gì thì tôi đi học đây."
"Học hành gì chứ!" Chúc Ương nói, rồi móc ra quyển sách da người của mình, từ bên trong lôi ra một bóng đen.
Bóng đen đó rơi xuống đất liền biến thành dáng vẻ của Ngô Việt, cũng âm trầm tái nhợt, nhưng so với bản gốc, người này lại có thêm một khí thế áp đảo, trông không dễ đụng vào chút nào.
Ngô Việt kinh ngạc nhìn đối phương, liền thấy người nọ nói với Chúc Ương: "Chị, em đi đây, có việc liên lạc qua sóng não nhé."
Chúc Ương từ trong không gian móc ra một hộp cơm đưa cho hắn: "Nhớ ăn cơm đấy."
Chúc Thiên xách theo hộp cơm vui vẻ ra cửa đi học, lúc đi qua lầu một thì đụng phải cô Thôi.
Cô Thôi còn định hỏi hắn Chúc tiểu thư đã dậy chưa, nhưng thấy đối phương tâm trạng rất tốt, bộ dạng thật sự hiếm thấy, ngây người ra một lúc thì người ta đã ra khỏi cửa.
Cô đành phải tự mình lên lầu tìm người, tiếp theo liền tận mắt nhìn thấy Ngô Việt vừa mới ra khỏi cửa lại xuất hiện ở lầu hai trong phòng Chúc Ương.
"Ngô Việt? Cậu đây là... vừa mới!"
Ngô Việt mặt không biểu cảm nói: "Đúng vậy, là tôi."
Sau đó hai người rốt cuộc cũng ý thức được một vấn đề khác: "Chủ nhà đâu? Từ chiều hôm qua đã không thấy ông ta rồi."
Rốt cuộc gã đó bình thường rất ít khi ra ngoài, dù có ra ngoài cũng sẽ không nói với khách trọ một tiếng, bởi gã có chứng hoang tưởng bị hại, cảm thấy mình không ở nhà thì khách trọ sẽ bán cả căn nhà của gã đi mất.
Nữ quỷ tiểu thư đang trang điểm cho Chúc Ương bĩu môi chỉ chỉ về phía bồn rửa mặt: "Chẳng phải đang ở trong đó la hét sao."
Hai người liếc nhau, không nhịn được đi vào trước bồn rửa mặt. Cô Thôi còn không rõ nội tình, nhưng Ngô Việt nhìn kỹ một lúc sau liền hiểu ra.
Cậu vươn tay, cẩn thận chạm vào gương, mặt gương gợn sóng như mặt nước.
Tiếp theo họ thấy không phải là cảnh vật phản chiếu, mà là bức tường xi măng sau lưng tấm gương. Trước đó có thêm hai khuôn mặt người, đều là mặt béo như cái mâm, trên mặt đầy nếp nhăn và mỡ thừa.
Nhưng thần sắc lại hiện lên rõ mồn một, nhìn một cái là có thể cảm nhận được sự hoảng sợ và kinh hãi của đối phương.
Trong đó một người đúng là mặt của gã chủ nhà.
Hai người hít một hơi lạnh, Ngô Việt còn đỡ, cô Thôi thì phải cố hết sức mới nhịn được không hét lên.
Sau lưng truyền đến tiếng cửa mở, vai cô run lên, hoảng sợ quay đầu nhìn Chúc Ương.
Sau đó liền nhìn thấy cô tiểu thư vừa mới chỉ đường cho họ, hóa ra không phải là khách trọ mới đến hôm qua mà họ bỏ lỡ, mà là...
Chân của đối phương là hư ảo!
Chúc Ương không để ý đến vẻ mặt hoảng sợ của cô, thấy mặt hai vợ chồng gã chủ nhà hiện ra, chậc một tiếng: "Sáng sớm nhìn mấy thứ này làm gì? Mất cả hứng ăn."
Sau đó giơ tay vung lên liền làm gương khôi phục lại như cũ, lúc này ba người chơi đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Mấy người này cũng không biết đã dậy từ lúc nào, đi ra ngoài mua hết các món ăn sáng ngon ở gần đây, cả món Trung lẫn món Tây đều có, bày đầy một bàn trong phòng khách biệt thự.
"Đến ăn sáng đi." Chúc Ương nói.
Ngô Việt tay mắt lanh lẹ đỡ cô Thôi một phen, lúc này mới làm cô không vì bất cẩn mà ngã xuống cầu thang.
Cậu thấp giọng nói: "Đừng nghĩ nhiều quá."
Cô Thôi có chút kích động, nhưng càng có nhiều sợ hãi hơn, cô thấp giọng nói: "Thế này còn có thể nghĩ nhiều thế nào nữa? Có ma đấy, còn có chủ nhà bị đám người này xử lý rồi."
Cũng không phải cô Thôi có tình cảm gì với gã chủ nhà, trên thực tế cô ước gì gã chủ nhà, cái thằng đàn ông thối tha hay bênh vực gã họ Trương kia cùng nhau nổ banh xác tại chỗ.
Nhưng sự thật hiện tại đã vượt qua phạm vi nhận thức của cô.
Cô chất vấn Ngô Việt: "Cậu không có chút suy nghĩ gì sao?"
Sau đó cô liền nhìn Ngô Việt, một học sinh cấp ba nhỏ hơn cô ba tuổi, trong mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng c.h.ế.t chóc: "Dù sao, tệ hơn nữa cũng không thể nào tệ hơn tình hình hiện tại được."
Cô Thôi sửng sốt, phản ứng lại, ngày hôm qua Ngô Việt chính là cùng Chúc tiểu thư ra ngoài, từ lúc đó nhìn thấy cậu, liền cảm giác cả người cậu so với ngày thường có thêm chút sức sống.
Cũng phải, đối phương lớn lên xinh đẹp, có bản lĩnh có tiền, bây giờ còn biết cả tà thuật.
Lại thế nào cũng không thể nhắm vào bọn họ được, bọn họ trừ một cái mạng tiện ra còn có cái gì?
Có cái gì là bọn họ có mà người ta không có?
Có lẽ là có một người cùng mình bị kinh hãi, cô Thôi lúc xuống lầu cũng trong lòng nghĩ thoáng ra, dù sao cũng chỉ là binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.
Nghĩ thông suốt rồi, cô Thôi cầm lấy một cốc nước gần đó uống một hơi cạn sạch. Nào ngờ vừa uống xong liền đau bụng.
Sau khi đi vệ sinh, cô lại thấy cả người hôi hám, trên da còn chà ra một lớp chất bẩn màu đen. Cô Thôi ghê tởm muốn c.h.ế.t, rõ ràng tối qua mình mới tắm xong.
--------------------------------------------------