Rốt cuộc, Chúc Ương cũng chẳng phải thần thánh ba đầu sáu tay, làm sao mà lúc nào cũng kè kè theo dõi, đoán trước được hành vi của một gã biến thái.
Thôi Viện khóc lóc t.h.ả.m thiết, vừa đ.ấ.m n.g.ự.c vừa dậm chân, đúng lúc đó, điện thoại vang lên một tiếng "ting" trong trẻo.
Cô tưởng gã họ Trương lại giở trò gì, nhưng cảm xúc cá nhân không thể ảnh hưởng đến công việc, thế là cô sụt sịt cầm điện thoại lên.
Ngay sau đó, cô thấy tài khoản của mình báo nhận được năm triệu.
"Hả?" Thôi Viện sốc đến suýt ngất.
Cô cứng đờ quay đầu nhìn Chúc Ương, liền nghe chị nói: "Còn khóc nữa không?"
"Hay là... hay là em khóc tiếp nhé?" Thôi Viện không nhịn được hỏi một câu mà chính cô cũng thấy ngớ ngẩn.
"Ting!" Âm thanh diệu kỳ lại vang lên, tài khoản lại báo có thêm năm triệu.
Không khóc, không khóc nữa! Mẹ kiếp, nước mắt làm bằng kim cương chắc? Dù không biết phải diễn tả thế nào, dù cảm giác bị người thân phản bội vẫn rất khó chịu.
Nhưng lúc này, cảm giác đau thương trong lòng cô đã vơi đi quá nửa, phải làm sao đây? Thật đấy, thậm chí bây giờ cô còn muốn cười.
Xem ra lòng người cũng dễ mua chuộc thật, vết thương lòng cũng không khó chữa như mình vẫn tưởng.
Bị người thân phản bội, đáng sợ nhất là lúc vừa nghèo kiết xác vừa tuyệt vọng mà gào khóc. Nhưng nếu là ôm một đống tiền mà gào khóc thì...
Mẹ kiếp, sao khóc một hồi lại cứ muốn cười thế này?
Thôi Viện chỉ cảm thấy mình như bị điên, lúc khóc lúc cười, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
Nhưng nhờ có Chúc tiểu thư, bây giờ cô đã hoàn toàn hiểu được cách giải quyết hiệu quả những cảm xúc khổ sở, bất lực, bi thương và căm ghét. Tóm lại là cứ liều mạng kiếm tiền, đúng không?
Cuối cùng, cô quệt nước mắt: "Tôi muốn trở thành phú bà."
Chúc Ương gật đầu: "Thế mới phải chứ. Lúc nào muốn khóc, cứ lôi mấy cọc tiền với hòm châu báu từ trong két sắt ra mà ngắm, đảm bảo còn hiệu quả hơn bất kỳ liều t.h.u.ố.c hay liệu pháp tâm lý nào."
Cô Khâu và nữ quỷ tiểu thư ngơ ngác xem hết toàn bộ quá trình, chỉ cảm thấy cách này vừa đơn giản, vừa thô bạo, lại cực kỳ hiệu quả. Bất cứ người phụ nữ nào nhìn thấy cũng muốn xắn tay áo lên mà phấn đấu.
Sáng hôm sau, dịch vụ phòng cao cấp đã mang bữa sáng đến từ sớm. Mười mấy chiếc hộp gỗ tinh xảo, mỗi hộp đều có vài tầng, bên trong đủ thứ món ngon.
Nói cho đúng thì nhiệm vụ bảy ngày mới trôi qua ngày thứ hai, nhưng căn biệt thự bây giờ đã thay đổi hoàn toàn. Trừ tối đầu tiên về quá muộn, lúc mọi người ra ngoài làm việc ngày hôm qua, Chúc Ương đã gọi công ty nội thất đến trang hoàng lại một phen.
Tuy không thể thay đổi toàn bộ kết cấu, nhưng chỉ cần chịu chi, trải nghiệm sống trong căn biệt thự lập tức được nâng lên mấy bậc.
Trong lúc thong thả ăn sáng, Chúc Ương liền bảo mọi người xin nghỉ bảy ngày, nói là muốn nhân dịp cô ở đây mấy hôm để đưa mọi người đi chơi cho thỏa thích.
Ngô Việt vốn không thích trường học nên chẳng có ý kiến gì, Thôi Viện cũng nhanh chóng đồng ý. Cô Khâu tuy không phải kiểu người vì ham chơi mà bê trễ công việc, nhưng tình hình bây giờ đặc biệt, lại thêm có cái cớ vừa mới ly hôn, nghĩ một lát cũng đồng ý.
Thế là ăn sáng xong, Chúc Ương dặn họ thu dọn đồ đạc, nói muốn đi biển chơi, còn cô thì cùng Thôi Viện ra ngoài giải quyết chuyện.
Nơi này là thành phố trong đất liền, muốn ra biển chắc chắn phải đi máy bay, nên Chúc Ương mới bảo họ xin nghỉ.
Mọi người ít nhiều đều rất phấn khích và mới mẻ. Nữ quỷ tiểu thư lúc sinh thời thích du lịch nên đã từng ra biển, còn Ngô Việt và những người khác thì chưa.
Nói đến Ngô Việt, cậu còn có một nửa dòng m.á.u Thái Lan, nhưng cũng chưa từng đến quê mẹ, đến cái quốc gia hải đảo du lịch phát triển đó để ghé thăm một lần.
Trong lúc mọi người đang hưng phấn, Tiểu Minh cầm một chiếc khăn lụa của mẹ khoác lên người chạy khắp nơi.
Cô Khâu nhìn mà có chút chua xót. Thời buổi này đi du lịch đảo một chuyến cũng chỉ mấy triệu, hai mẹ con cộng lại chưa đến chục triệu, nhưng vì gã chồng cũ quanh năm cờ bạc, trong nhà không có tiền dư, nên cũng chưa từng đưa con đi chơi.
Trước kia làm gì có chuyện thấy Tiểu Minh vui vẻ chạy khắp nhà như vậy? Thằng bé ở đây lúc nào cũng im lặng, bởi vì trước đây có lần chạy nhảy đụng phải ông bố vừa uống rượu về, đã bị một cái tát bay ra đất.
Hóa ra tính cách của con trai mình vốn hoạt bát hơn cô tưởng rất nhiều.
Cô Khâu khẽ lau khóe mắt, tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Đến gần trưa, Thôi Viện đi tới nhà hàng đã hẹn. Gã họ Trương đã chờ sẵn ở đó, vừa thấy cô liền ân cần kéo ghế.
Thôi Viện thấy gã này đã gọi món, không ngoài dự đoán đều là mấy món rẻ tiền trong thực đơn khuyến mãi, đoán chừng gã khôn vặt này sợ cô đến sẽ gọi món đắt tiền. Trong lòng khinh bỉ nhưng cô cũng không vòng vo:
"Tiền đâu?"
Gã họ Trương nói: "Viện Viện, sao vừa gặp mặt đã nói chuyện tiền nong? Anh biết em không phải cô gái thực dụng mà."
"Thôi đi, tôi chính là loại đó đấy, coi như là lời khen, cảm ơn." Thấy gã họ Trương còn định lải nhải, Thôi Viện mất kiên nhẫn ném túi lên bàn:
"Nói thẳng nhé, tôi bây giờ không có thời gian đôi co với anh. Nếu không chịu thì nói sớm, tôi còn tìm mối khác. Với điều kiện của tôi, ba mươi vạn tiền lễ hỏi thì người muốn cưới phải xếp hàng dài, chọn anh chẳng qua là vì tiện thôi."
"Viện Viện, sao em có thể nói như vậy? Tình cảm mấy năm nay của chúng ta..."
Thôi Viện suýt nữa thì nôn ra, vội xua tay: "Đừng có nói chuyện tình cảm với tôi, nói tình cảm tốn tiền lắm. Chẳng lẽ đến lúc này anh còn định cò kè mặc cả à? Biết thế tôi đã không lãng phí thời gian."
Nói rồi cô định xách túi bỏ đi.
Gã họ Trương dĩ nhiên không ngồi yên được: "Ấy ấy, chúng ta đều đến rồi, chẳng phải đã đủ thể hiện thành ý của anh sao? Em đừng vội."
Thôi Viện cũng không ngồi xuống, cứ thế nhìn hắn, đối diện với cái mặt đầy mụn và vẻ nhầy nhụa của hắn mà chỉ thấy buồn nôn.
Cô cười lạnh: "Cũng được thôi, bây giờ ai cũng đang vội cả. Chúng tôi vội chuyển học phí về cho em trai tôi, anh lúc này một mình đến đây cũng không dễ dàng gì, đúng không?"
Gã họ Trương nghĩ đến việc khó khăn lắm mới cắt đuôi được Hoa tỷ, bèn rùng mình một cái, đành phải c.ắ.n răng chuyển tiền cho Thôi Viện:
"Được được, chuyển cho em đây. Lần này có thể bảo con mụ kia đừng quấn lấy anh nữa chứ? Chiều nay hai chúng ta cùng về trường, em giúp anh giải thích rõ ràng một chút."
Ai ngờ Thôi Viện nhìn điện thoại, xác nhận tiền đã về tài khoản xong, liền nở một nụ cười quỷ dị với hắn.
Gã họ Trương linh tính có điềm chẳng lành, liền nghe thấy một giọng nói dính nhớp làm người ta tê cả da đầu: "Ai da, anh yêu, hóa ra anh thành ý như vậy à, lại chịu bỏ ra ba mươi vạn tiền lễ hỏi để cưới em."
Theo ánh mắt hoảng sợ của hắn, Hoa tỷ và Chúc Ương từ sau một vách ngăn bước ra.
Gã họ Trương nhìn Thôi Viện, run rẩy giơ tay: "Mày, mày lừa tao? Mày lừa tiền của tao?"
Thôi Viện cười lạnh: "Này! Nói cho rõ nhé, tôi chưa bao giờ nói người nhận lễ hỏi là tôi."
Nói rồi cô nhìn Hoa tỷ: "Tôi và chị Hoa đây vừa gặp đã thân, đã thay cha mẹ tôi nhận chị ấy làm con gái nuôi, mấy ngày nghỉ lễ tới sẽ dắt chị ấy về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-608.html.]
"Đã là chị em, học phí của em trai không đủ, chị ấy tự nhiên muốn góp một phần sức, thế là mới bàn với tôi chuyện tự mình kết hôn để lấy tiền lễ hỏi."
"Sở dĩ tôi liên lạc với anh là để hỏi ý kiến cả hai, dù sao sau này chị ấy cũng sẽ sống cùng anh mà."
"Mày nói hươu nói vượn, mày rõ ràng nói..."
"Đúng vậy, tôi nói giải quyết nhanh gọn chuyện này, hai người kết hôn, chẳng phải quá rõ ràng sao?"
Gã họ Trương nhớ lại, Thôi Viện đúng là từ đầu đến cuối đều nói năng mập mờ, chưa từng nhắc đến một câu tiền lễ hỏi này là cho chính cô.
Nhưng loại người như hắn quen thói đổ trách nhiệm cho người khác, chính hắn cóc ké mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng chỉ đổ thừa Thôi Viện câu dẫn hắn, cũng không biết cái mặt làm người ta mất cả ăn uống của hắn, lấy đâu ra ảo giác Thôi Viện đang thả thính mình.
Người ta thậm chí còn chẳng thèm liếc hắn lấy một cái.
Bởi vậy đừng nói thật sự là do Chúc Ương và bọn họ gài bẫy, cho dù là do chính hắn không có mắt, gã cũng sẽ khăng khăng cho rằng bọn họ lòng dạ hiểm độc.
Gã họ Trương lập tức đứng dậy, với cái mặt dày của hắn cũng không sợ làm to chuyện, đập bàn chỉ vào Thôi Viện nói: "Tao không cần biết, tiền mày nhận, mày phải gả cho tao."
"Ồ, giữa thanh thiên bạch nhật, còn định buôn người à?" Thôi Viện châm chọc nói. Tối qua vừa nhận được một khoản tiền kếch xù, tuy nói là không định tiêu, vẫn phải trả lại cho Chúc tiểu thư, nhưng lúc này lưng cô thẳng tắp.
Cái cảm giác có chỗ dựa, có can đảm, không cần phải nhẫn nhịn bất cứ điều gì này thật quá tuyệt.
Thôi Viện không nhịn được lật màn hình điện thoại ra khoe: "Không phải tôi nói đâu, nhưng anh ra giá cũng quá keo kiệt."
Gã họ Trương đối diện với ba mươi vạn của mình mà đau như cắt thịt, ngước mắt lên liền thấy số dư trong điện thoại của Thôi Viện, đó là bao nhiêu số không vậy?
Ba mươi vạn hắn vừa chuyển vào đến số lẻ cũng không bằng, đời này hắn làm gì đã thấy nhiều tiền như vậy? Đặc biệt gã này còn là loại hễ thấy gái trẻ xinh đẹp trên phố ăn mặc hàng hiệu, đi siêu xe là lại lẩm bẩm người ta được bao nuôi.
Lúc này nhìn thấy một con số lớn như vậy, vừa đỏ mắt ghen tị, lại vừa khó chịu trong lòng, chỉ vào Thôi Viện nói: "Mày, mày có phải bị b.a.o n.u.ô.i không?"
"Nếu không thì mày lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"
Thôi Viện quay đầu lại dựa vào người Chúc Ương: "Đúng rồi! Tôi chính là bị bao nuôi."
"Chị Chúc nhà người ta nói, chỉ cần tôi làm đàn em cho chị ấy, ăn mặc cho xinh đẹp vào đừng làm mất mặt, tiền muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Tôi mà khóc một cái là chị ấy ném cả chục triệu ra dỗ."
"Còn anh thì sao, bỏ ra có ba mươi vạn, đã muốn mua một sinh viên xinh đẹp về làm ô sin miễn phí cho cả nhà anh à? Đừng tưởng tôi không biết mẹ anh gọi điện đến nhà tôi nói những gì."
"Cứ như tôi đây đã là gia súc nhà anh rồi ấy, chậc chậc chậc! Sao mà mặt dày thế nhỉ."
"Thế có giống nhau được không?" Gã họ Trương nói: "Nó là loại người không đứng đắn gì! Anh là thật lòng muốn sống cùng em."
"Ai da, cái thành tâm của anh đúng là đáng giá thật, thành tâm sống cùng người ta là có thể bù đắp được chênh lệch cả chục triệu mà còn làm người ta cảm thấy hời à? Anh nạm mấy viên kim cương mà quý giá thế."
"Viện Viện, em thay đổi rồi, trước kia em nói chuyện không thực dụng như vậy."
"Mẹ nó, mày câm mồm đi được rồi đấy." Lời này không phải Thôi Viện nói, mà là một thực khách bên cạnh nhìn không nổi nữa.
Bọn họ làm ầm ĩ như vậy, lẽ ra phục vụ nên đến đuổi đi, nhưng Chúc Ương giơ tay liền gọi mấy chai rượu đắt nhất, đối phương cũng chỉ có thể mặc kệ.
Nghe lâu như vậy, đầu đuôi câu chuyện, người có mắt đều nhìn ra được.
Trong đó có một cô gái liền nói: "Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga à? Vừa đến tao còn tưởng mày giàu có lắm, mỹ nữ cỡ này mà cũng chịu ngồi ăn cơm với mày không thèm nôn, hóa ra là tự cho mình bỏ ra có ba mươi vạn đã muốn mua một cô vợ sinh viên xinh đẹp."
"Đồ loser chiếm hời cũng phải tuân thủ quy tắc cơ bản chứ, tiền tài, nhan sắc, chân ái, mày chẳng có cái nào, còn trách người ta thực dụng. Người ta không chọn mày thì là thực dụng à? Mày là cái thá gì?"
"Liên quan đéo gì đến mày, đồ bà tám!" Gã họ Trương phẫn nộ quát.
Cô gái kia vốn đi ăn cùng mấy người bạn, đứa nào cũng là cao thủ cãi nhau, tự nhiên không chịu thua:
"Sáng nay ăn phân không đ.á.n.h răng à? Sao mà thối thế."
"Cũng không phải, biết đâu là do cái mặt kia chảy mủ."
"Chẳng lẽ là mùi hôi chân thấm thẳng lên đỉnh đầu?"
"Cái loại vừa béo vừa xấu này, ba mươi vạn còn chưa đủ mua t.h.u.ố.c xịt khử mùi cả đời, con trai nhà mình xấu đến mức nào thì phải chi bao nhiêu tiền, mẹ nó chẳng lẽ không biết à?"
Gã họ Trương bị một đám nữ sinh vây công, một mình không cãi lại nổi, tức đến đỏ mặt tía tai.
Thôi Viện rất tán đồng, liền nghe có cô gái nói: "Mà nói thật, chị gái xinh đẹp như vậy, đừng nói đưa tiền bao nuôi, cho không tôi cũng vui."
"Tôi cũng thế."
"Tôi cũng thế!"
"Bạn trai tao mà dám mắng người ta không đứng đắn như vậy, một cước đạp c.h.ế.t mẹ nó luôn. Cái thằng xấu hoắc này tưởng mình là ai của người ta? Đúng là không biết mình là ai."
Chúc Ương quay đầu lại cười với bàn các cô gái: "Cảm ơn, vinh hạnh của tôi."
Lại nói với quản lý: "Hóa đơn bàn các cô ấy tính cho tôi, rượu vừa gọi mang qua hai chai. Vừa rồi bên ngoài không phải thấy các anh ghi hôm nay có hải sản tươi sống mới về sao? Mang cho mấy vị mỹ nữ vài món đặc sắc đi."
"Oa, ngầu quá!"
"Dáng vẻ thanh toán chất thật."
Bị mấy người làm cho lệch chủ đề, không khí ở đây cũng không còn căng thẳng như vừa rồi, đương nhiên chỉ giới hạn phía Chúc Ương, còn cơn tức giận của gã họ Trương thì chưa bao giờ giảm.
Mấy ngày nay toàn xem gã này xui xẻo, tuy cũng thống khoái, nhưng loại người này nhìn lâu cũng thấy ghê tởm.
Đặc biệt còn có nguyên nhân từ cha mẹ mình, Thôi Viện chỉ cảm thấy vô vị.
Liền nói: "Yên tâm, tiền tôi tự nhiên không lấy một xu, lại chẳng phải tôi lấy chồng, tôi đương nhiên không có cái mặt đó mà chiếm hời."
Thế là cô giơ tay chuyển hai mươi lăm vạn cho Hoa tỷ, lại chuyển năm vạn cho cha mẹ. Ba mươi vạn mới vào tay cô chưa đến mười phút, đã được sắp xếp sạch sẽ.
Hoa tỷ thì sáng sớm đã nói rõ, tiền lấy được từ tay gã này, chỉ cần bà ta có bản lĩnh giữ lại, thì đó là của bà ta.
Bà ta có gì mà không giữ được? Dù có kề d.a.o vào cổ, bà ta cũng sẽ liều mạng chứ không đời nào nhả tiền ra. Vì thế, Hoa tỷ lập tức mặt mày hớn hở, đi lên ôm chặt gã họ Trương, nũng nịu nói: "Chồng ơi, lần này em sẽ thật lòng sống cùng anh."
--------------------------------------------------