Thỏ tinh nói: "Lần trước cậu ta thể hiện cũng ghê gớm lắm, thấy tụi em còn sợ hết hồn, nhưng cái thể chất thư sinh của cậu ta thì còn lợi hại hơn nhiều."
"Lúc đó em có lén đi xem thử, xem có giúp được gì không, kết quả là ôi thôi, mấy nữ quỷ con nào con nấy thấy cậu ta là như tìm lại được mùa xuân thứ hai, nhiệt tình đến mức không còn chỗ cho người khác chen vào, chẳng đến lượt tụi em ra tay."
Chúc Ương: "..."
Đúng là cái thể chất thư sinh thần kỳ, không biết bản thân Lý Tuyên nghĩ thế nào, nghĩ lại cũng thấy buồn cười.
Không khí ở nhà ma rất vui vẻ, Tô Tinh Vân rất thích nơi này nên đã ở lại thêm một thời gian.
Chẳng qua hắn càng ở đây thì càng thường xuyên bị người khác chụp ảnh, sự mong đợi của mọi người đối với hắn cũng ngày một tăng cao.
Thậm chí đã có không ít người hâm mộ cuồng nhiệt chạy thẳng đến công viên trò chơi giơ bảng thúc giục hắn mau chóng ra mắt.
Nhưng khi biết đối phương chỉ là bạn của bà chủ, sẽ không ra mắt với tư cách nghệ sĩ, vô số trái tim người hâm mộ đã tan nát.
Tô Tinh Vân đến thế giới hiện đại đã lâu, cũng học được cách ứng phó với những người hâm mộ cuồng nhiệt theo kiểu hoàn toàn khác thời cổ đại. Hắn đã vô cùng thành thạo, không còn như lúc mới bắt đầu, hễ ra ngoài một chuyến là về nhà trong bộ dạng tả tơi.
Chúc Ương chơi ở đây gần hai tháng mới trở về, còn nói đùa với Lộ Hưu Từ: "Nếu chúng ta không có thời gian đi hưởng tuần trăng mật ở thế giới thực, thật ra có thể chọn mấy phó bản phong cảnh hữu tình để bù lại."
Lộ Hưu Từ cười ôm nàng vào lòng: "Có thời gian mà, dùng cả đời để hưởng tuần trăng mật cũng không thành vấn đề."
Cũng phải.
Hôn lễ dần được chuẩn bị hoàn tất, sự ghen tị của người đời đối với Chúc Ương càng lên đến đỉnh điểm. Nhà họ Chúc mấy năm nay phất lên như diều gặp gió, lại thêm tòa biệt thự hoành tráng như cung điện kia, trong mắt một số người, nói thế nào đi nữa, cũng đều là nhờ vào nhà họ Lộ.
Đương nhiên loại người này Chúc Ương và bọn họ cũng hoàn toàn không cần để tâm.
Ngày cưới, Chúc Ương mời tất cả thành viên trong hội chị em thời cấp ba và đại học đến dự, không thiếu một người nào.
Có thể tham gia một hôn lễ tầm cỡ thế này là một chuyện rất đáng để khoe khoang, dù không nể mặt Chúc Ương cũng phải nghĩ cho bản thân mình.
Chúc Ương và hội chị em đã ít giao du, tốt nghiệp mấy năm, tuy nói vậy có hơi tàn nhẫn, nhưng mọi người đã không còn ở cùng một đẳng cấp.
Ngược lại, Tạ Tiểu Manh và Lâm Thiến vẫn giữ được mối quan hệ trong sáng với Chúc Ương, cho nên hôm đó hai người đã làm phù dâu cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-666.html.]
Hôn lễ này tuy long trọng nhưng lại kín đáo, không có bất kỳ phương tiện truyền thông nào tham dự. Bất quá, nhan sắc của cô dâu chú rể cùng dàn phù dâu phù rể cũng đủ sức làm lu mờ hàng loạt cái gọi là hôn lễ thế kỷ trong giới giải trí.
Chỉ vài tấm ảnh lọt ra ngoài cũng đủ khiến dư luận phải trầm trồ.
Lúc hai người trao nhẫn, rồi ôm hôn nhau, khóe mắt Chúc Ương nhìn thấy Chúc Vị Tân ngồi bên dưới đang lau nước mắt.
Trong lòng vừa thương lại vừa bất đắc dĩ, mà người ngồi bên cạnh Chúc Vị Tân lại khiến Chúc Ương phải kinh ngạc.
Sau khi biết nàng sắp kết hôn, có một khoảng thời gian Trò chơi cũng trở nên ủ rũ, đến Lãnh địa Tuyệt đối vuốt lông nó cũng chẳng có tinh thần, y hệt như lúc Chúc Vị Tân thất tình.
Không ngờ lúc này nó lại xuất hiện ở hôn lễ, trong hình dạng Joshua ở phó bản ma cà rồng lúc trước, cũng không biết làm thế nào mà trà trộn vào được.
Chúc Ương và Lộ Hưu Từ đều thấy hắn. Thấy hắn làm bộ kiêu kỳ quay đầu đi, cả hai không nhịn được mà bất đắc dĩ mỉm cười.
Ngồi ở một bên, Tô Tinh Vân nhìn ra manh mối, bèn vò nhẹ tóc Game Chó, làm hắn tức đến xù lông.
Trò chơi của Chúc Ương đương nhiên vẫn còn rất dài, sau này cũng sẽ gặp phải vô số bất ngờ và thử thách.
Nhưng giờ khắc này, những người Chúc Ương yêu thương, quan tâm đều ở đây. Chỉ cần nghĩ đến điều đó cũng đủ khiến nàng hạnh phúc đến mức trái tim tan chảy.
Ba năm trước, khi nhận được cuốn băng bị nguyền rủa, cuộc đời nàng tuy tùy hứng phóng túng, nhưng cũng tràn ngập m.ô.n.g lung và tiếc nuối.
Sự kiện kinh dị mà khi đó nàng chỉ muốn tránh cho xa, không ngờ lại đưa cuộc đời mình rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Nếu nói đời này có một chuyện không phải do mình chủ động lựa chọn, nhưng kết quả lại vô cùng may mắn, thì đó chính là cuộc gặp gỡ với Trò chơi.
Vì thế sau này, nàng nâng mặt Game Chó lên, đặt một nụ hôn lên trán nó: "Cảm ơn cậu đã chọn tôi lúc trước."
Game Chó mặt đỏ bừng, cái đuôi ảo hóa sau lưng không giấu được mà vẫy loạn lên: "Giờ... giờ cô mới biết à?"
[Hết]
--------------------------------------------------