Đúng như Chúc Ương dự đoán, chỉ cần chọc tức mấy gã kia một chút là y như rằng cả đám sẽ không chịu nổi mà tự mình để lộ đuôi. Nàng đã lường trước việc họ sẽ bị phát hiện cả lũ.
Không, phải nói là chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Nàng tin rằng Hạ Hi thật lòng mong bốn cậu thiếu niên kia được bình an, nhưng vì chỉ biết bề nổi của sự việc, nên dù nhìn thế nào đi nữa, tình cảnh và thái độ hiện tại của họ cũng đầy vấn đề.
Hơn nữa, từ cuộc đối thoại có thể nghe ra ý tứ của Hạ Hi, dường như trong lòng cô đã mặc định là Chúc Ương mê hoặc họ.
Cũng phải, nếu không thì chẳng có cách nào lý giải được tại sao mấy cậu thiếu niên cao ngạo kia chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã buông thả bản thân, phá vỡ mọi giới hạn như vậy.
Vì thế, tâm lý này rất dễ bị lợi dụng.
Chúc Ương không tin sự bất thường của Hạ Hi, người đang bị giám sát toàn diện, lại không bị phát hiện. Mà một khi đã bị phát hiện thì dĩ nhiên cũng rất dễ bị mê hoặc.
Phải nói là, nếu chưa gặp đại chủ giáo, Chúc Ương có lẽ còn dùng vài thủ đoạn để kéo dài thời gian.
Nhưng bây giờ, khi mọi thứ đã bắt đầu vào guồng, nàng ngược lại còn vui vẻ thúc đẩy mọi chuyện nhanh hơn.
Thế là ăn xong bữa trưa, Chúc Ương lại tìm đến Joshua.
Chỉ nói một câu: "Đi thôi, chúng ta bị lộ rồi."
"Nhanh vậy sao?" Joshua ngơ ngác.
"Cũng gần rồi, cậu có cách che giấu hành tung đúng không?" Chúc Ương nói, rồi móc ra một viên t.h.u.ố.c biến hình, một lần nữa biến mình thành một người khác.
"Có cần đến mức này không? Bị lộ chỉ có bốn tên kia thôi, bộ dạng vừa rồi của chị vẫn có thể tiếp tục qua mặt mọi người mà?"
Joshua nói thì nói vậy, nhưng động tác lại không chút do dự, đã từ một kỵ sĩ nổi bật nhất trường biến thành một nam sinh có diện mạo thanh tú, không mấy nổi bật.
Chúc Ương nói: "Sao lại không bị lộ? Chuyện này lần theo dấu vết quá dễ đi chứ? Tối qua có năm người bị cậu gọi đi, bốn người đã thay đổi, người còn lại là ai? Nhìn là biết ngay."
"À còn có cậu nữa, nếu tôi là đối phương, biết được mấy tin tức này là đã có thể xác định cậu cũng là một trong những người chơi rồi."
"Rốt cuộc bây giờ bọn họ và đại chủ giáo đang hợp tác, nói cách khác mạng lưới tình báo của đối phương không chỉ đơn giản là bên Tứ đại gia tộc, giáo hội cũng không còn là nơi an toàn nữa."
Hai người tránh tai mắt mọi người ra khỏi trường, sau đó ở một nơi không người lại biến đổi ngoại hình và quần áo hai lần nữa, hoàn toàn biến mất trong đám đông.
Dù là thần tiên cũng chẳng có cách nào tìm ra họ được nữa.
Hai người đi dạo trên một con phố đi bộ, Joshua tỏ vẻ chán nản: "Nhạt nhẽo thật đấy, em còn tưởng sắp tới sẽ có màn long trời lở đất gì cơ chứ? Ai ngờ mới qua một buổi sáng mà tình thế đã âm thầm thay đổi rồi."
Nói xong cũng không đợi Chúc Ương mắng, liền mặt dày khoác tay nàng: "Chúng ta đi hẹn hò đi!"
"Lúc này Hạ Hi còn chưa rời trường, dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi."
Chúc Ương liếc hắn một cái: "Được thôi, đến quán cà phê mèo vừa uống cà phê vừa nựng mèo đi."
Joshua thấy da đầu tê dại: "Tại, tại sao lại phải nựng mèo?"
"Tại sao cái gì? Mèo đáng yêu như vậy, cô gái nào mà không thích?"
"Không phải, ngồi một chỗ nhàm chán lắm, chúng ta đi..."
Lời còn chưa dứt, đã thấy Chúc Ương từ một cửa hàng nhỏ bên cạnh tiện tay cầm lấy một cây cần câu mèo.
Đặt trước mặt hắn lúc ẩn lúc hiện, lúc ẩn lúc hiện.
"Nhìn đây này, nhìn đây này!"
Joshua cố nhịn lắm rồi, nhưng con ngươi vẫn không tự chủ được mà đảo lia lịa theo quả cầu nhỏ hình đuôi cỏ ở đầu cần câu mèo.
Cuối cùng, cơ thể đã nhanh hơn ý thức một bước, vồ một cái đã bắt được cây cần câu.
Chúc Ương mặt không biểu cảm nhìn hắn, Joshua mồ hôi đầy đầu...
"Thì, thì tại em không chịu nổi có thứ gì cứ lượn lờ trước mắt thôi. Chị đừng lấy cái này trêu em, em có phải mèo đâu."
"Ồ!" Chúc Ương đặt cây cần câu mèo lại chỗ cũ, Joshua liếc mắt nhìn, thế mà lại thoáng qua một tia tiếc nuối.
Sau đó lại thấy Chúc Ương từ sạp hàng cầm lấy một cái đĩa bay cho chó, ném vèo ra xa...
"Nhặt về!"
Joshua vui vẻ tha cái đĩa bay về, lại bắt gặp Chúc Ương đang dùng ánh mắt vô cảm nhìn chằm chằm mình.
Hắn lập tức thu lại nụ cười toe toét cầu khen, cầu xoa đầu, tức giận nói với Chúc Ương: "Đây là đồ người ta bán, còn chưa trả tiền mà chị đã ném lung tung thế à? Quá không có ý thức cộng đồng, cẩn thận lát nữa ông chủ mắng cho đấy."
Ông chủ đang ngồi trên ghế đẩu phe phẩy quạt hương bồ vui vẻ lắc đầu: "Không sao đâu, mấy đồng bạc lẻ ai mà quỵt làm gì? Nhìn hai đứa cũng không phải loại người đó, cứ thử thoải mái."
Joshua: "..."
Ngược lại là Chúc Ương, sau khi trêu hai lần liền có chút mất hứng, không lăn tăn nữa.
Cứ như thể vừa rồi thật sự chỉ là nàng hứng lên trêu người mà thôi, xét theo tính cách của nàng thì chuyện này hoàn toàn bình thường.
Nhưng tại sao lại cố tình nhắc đến mèo và chó?
Joshua trong lòng lo sợ, sau đó liều mạng tự an ủi, chắc chắn là vừa rồi tiện theo chủ đề quán cà phê mèo mà kiếm chuyện thôi, chắc chắn là như vậy.
Cứ thế này, hắn cũng không dám nói gì về chuyện hẹn hò nữa, chủ yếu là trong lòng run run.
Nhưng Chúc Ương ngược lại thật sự thảnh thơi vui chơi, cả buổi chiều mua sạch đồ ăn vặt thú vị trên phố đi bộ, còn tiện thể mua hai bộ quần áo.
Lúc đi ngang qua một cửa hàng thủ công mỹ nghệ, phát hiện đồ gỗ điêu khắc động vật bên trong làm rất tinh xảo, Chúc Ương còn một hơi mua mấy cái.
Trong đó có một con mèo đen điêu khắc ưu nhã đáng yêu đưa cho Joshua.
Joshua lại thấy sống lưng lạnh toát: "Tại, tại sao lại tặng em? Tại sao lại là mèo? Em không thích mèo."
Chúc Ương mở mấy món mình mua ra: "Mấy con khác đều có chủ rồi, chỉ thừa lại con mèo thôi, yêu hay không thì tùy."
Con ch.ó có thể cho Chúc Vị Tân, rồng và gà có thể lần lượt đưa cho Long Long và Tiểu Kỉ, còn có một cặp điêu khắc lớn nhỏ có thể đưa cho anh em nhà Lộ đầu to.
Joshua nhẹ nhàng thở ra, đỏ mặt nhận lấy, cả người ngượng ngùng nói: "Đây xem như là tỏ tình sao?"
Sau đó đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Chúc Ương: "Em đồng ý."
"Cậu đi c.h.ế.t được rồi đấy." Chúc Ương liếc xéo hắn một cái, cười như không cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-533.html.]
Joshua còn tưởng nàng thẹn thùng, hưng phấn đến mức hoàn toàn không nhận ra lời này có gì không đúng.
Chúc Ương xem cái bộ dạng ngốc nghếch của hắn cũng không so đo, tóm lại nợ nhiều không lo.
Sau đó, thời gian cũng đến lúc trường học của giáo hội tan học.
Con gián con mà Chúc Ương đặt trên người Hạ Hi mang theo một món đồ khá đặc biệt, nhưng hiệu quả theo dõi dĩ nhiên là không thể thiếu.
Vì Hạ Hi mới đến đây ngày đầu tiên, cũng không được sắp xếp chỗ ở, có lẽ cũng sẽ không ở lại đây.
Đúng như dự đoán, Chúc Ương từ cặp kính theo dõi thấy được Hạ Hi tan học xong liền lên một chiếc xe hơi màu đen.
Với gia cảnh của cô, phỏng chừng đến cái lốp xe này cũng mua không nổi, vậy thì người duy nhất có thể ra tay hào phóng đến đón cô, không cần nghĩ cũng biết là ai.
Chúc Ương chú ý tới Hạ Hi dường như đã do dự một thoáng tại chỗ, sau đó mới lên chiếc xe kia.
Thành thật mà nói, việc nữ chính này làm vậy quả thật có lợi cho kế hoạch của Chúc Ương.
Nhưng đối với bốn gã kia mà nói, đây chính là một đồng đội tồi đúng nghĩa.
Chiếc xe đó quả nhiên chạy thẳng vào dinh thự của Tứ đại gia tộc, bốn vị gia chủ lúc này đều ở đó.
Cách một lớp màn hình, Chúc Ương cũng không nhìn ra mấy người có gì bất thường, người phụ nữ kia khống chế rất cao tay.
Ngoại trừ việc răm rắp chấp hành mệnh lệnh của ả, người bị khống chế sẽ không biểu hiện ra một chút cứng đờ nào của con rối.
Trong mắt Hạ Hi, bốn người trước mắt tự nhiên là những trưởng bối không có chút uy quyền, hòa ái dễ gần.
Hơn nữa với ngoại hình ưu tú và khí chất mê hoặc của họ, lại có thêm thân phận huyết thống tự nhiên với mấy cậu thiếu niên.
Vào lúc bốn cậu thiếu niên lâm vào tình cảnh bất thường, lại từ chối sự tham gia của mình khiến trong lòng cô trống rỗng bi thương, mấy vị gia chủ vẻ mặt ôn hòa mang theo ưu sầu, ở một ý nghĩa nào đó liền giống như cọng rơm cứu mạng.
Đặc biệt là một người trong số đó nói: "Chúng ta cũng không biết cô gái kia rốt cuộc đã làm gì với chúng, chúng chẳng những đả thương người nhà rồi đào tẩu, thậm chí hiện tại cũng không rõ tung tích."
"Hai ngày rồi, vẫn không tìm được người." Gia chủ nhà Đoan Mộc trước mắt phảng phất như chìm trong bóng tối: "Tuy bọn trẻ đã lớn, nhưng biến mất hai ngày trong tình huống này, thật không dám tưởng tượng chúng sẽ trải qua những gì."
Tiếp theo lại ôn tồn nói với Hạ Hi: "Cháu là người bạn tốt nhất của chúng, chúng ta cũng tin tưởng vào mắt nhìn của chúng, biết cháu chắc chắn là một đứa trẻ ngoan được chúng công nhận."
"Vốn dĩ chuyện này không nên lôi cháu vào, chỉ là mẹ của chúng thật sự..."
"Cho nên muốn hỏi cháu, người có quan hệ tốt nhất với chúng, hai ngày nay chúng có liên lạc với cháu không?"
Mấy lời này quả thực gãi đúng chỗ ngứa của Hạ Hi, hoàn toàn trùng khớp với những suy đoán và rối rắm trong lòng cô, khiến cô tức khắc cảm thấy đồng cảm với họ.
Đặc biệt là câu nói ban đầu.
Không trách cô nghĩ xấu cho người khác, nhưng quả thật từ một ngày nào đó, vị Chúc tiểu thư kia đã biểu hiện cực kỳ không bình thường.
Trương dương ngang ngược, có lý không tha người, bốn người họ cũng quả thật đột nhiên tỏ ra đặc biệt chú ý đến Chúc Ương, thậm chí Hạ Hi rất nhiều lần nghe được họ đang thảo luận về đối phương.
Nhưng lúc nhìn thấy cô, mấy người lại sẽ kết thúc chủ đề.
Rất kỳ quái đúng không? Lại liên tưởng đến cảnh những cô gái cao ngạo trong nhà ăn như bị trúng tà, răm rắp theo mệnh lệnh của nàng ăn những món ăn đã hỏng.
Hạ Hi càng nghĩ càng cảm thấy bốn người họ bị Chúc Ương khống chế, bốn vị gia chủ chỉ là vừa hay chứng thực cho suy đoán của cô mà thôi.
Nhưng nghĩ đến lời dặn của mấy người, trong mắt Hạ Hi hiện lên một tia giãy giụa.
Cô lại lảng sang chuyện khác: "Vậy Chúc tiểu thư đâu? Nhà cô ấy bây giờ thế nào? Con gái mình biến mất, cha mẹ cô ấy hẳn cũng sẽ lo lắng chứ?"
Bốn vị gia chủ đều là cáo già, làm sao không nhìn ra phản ứng của cô vừa hay chứng minh cô thật sự biết rõ tình hình của bốn tên nhóc kia.
Liền không đổi sắc mặt nói: "Vị Chúc tiểu thư đó là giả, Chúc tiểu thư thật không biết bị cô ta giấu ở đâu rồi, hiện tại đã... cũng không biết thế nào."
"Chúng ta tìm được Chúc tiên sinh ở một thành phố rất xa, và chính miệng ông ấy đã xác nhận rằng trong hai ba ngày trước bữa tiệc, ngay cả Chúc tiên sinh mà mọi người thấy bên ngoài cũng là giả. Còn Chúc tiên sinh thật thì bị giam cầm ở một nơi bí ẩn."
"Ông ấy cũng không biết tại sao mình lại xuất hiện ở một nơi xa như vậy."
"Cho nên..." Bốn người nhìn Hạ Hi, nghiêm túc nói: "Lần này chúng gặp phải uy hiếp, không phải là những kẻ xấu hay tổ chức tội phạm thông thường."
"Mà là một con quái vật vượt qua phạm vi lý giải."
"Chúng ta là cha mẹ của chúng, sẽ không muốn hại chúng, cho nên bất kể thế nào, nếu cháu ở nơi khác nhìn thấy chúng hoặc biết tin tức của chúng, đừng giấu chúng ta được không?"
"Cho dù chính chúng tỏ ra kháng cự, nhưng rất có khả năng đã bị khống chế. Cháu hiểu rõ chúng nhất, cháu cảm thấy chúng là loại người sẽ không một lời từ biệt mà bỏ rơi người nhà, thậm chí không màng đến sự lo lắng của gia đình mà tùy hứng trốn ở bên ngoài sao?"
Từng câu từng chữ đều chan chứa sự lo lắng của những người cha dành cho con mình.
Hạ Hi tự nhận mình hiểu rõ bốn người họ, tự nhiên cũng biết họ không có bất mãn gì với hiện trạng.
Vì thế ngoài tình cảm ra, lý trí cũng càng thêm nghiêng về bên này.
Đúng vậy, nếu Chúc Ương thật sự là một con quái vật có thể dễ dàng thay thế thân phận người khác, thậm chí khống chế hành vi của người khác, vậy thì mặc dù bốn người họ cậy mạnh muốn tự mình giải quyết vấn đề, kẻ địch cũng không phải chỉ dựa vào họ là có thể đối phó.
Tất cả đều là âm mưu và mê hoặc của quái vật, nếu mấy vị thúc thúc dùng thủ đoạn sấm sét để phá tan nó, mọi chuyện là có thể trở lại như trước.
Trong lòng sớm đã bắt đầu d.a.o động, tư tâm bị đại nghĩa khéo léo bao bọc, có lẽ trong lòng cô thật sự lo lắng cho họ chiếm phần lớn.
Chỉ là giống như Chúc Ương đã nói trước đó, có đôi khi ngu ngốc chính là tội ác, thậm chí còn sâu sắc hơn cả độc ác.
Quả nhiên ngay sau đó, qua thiết bị giám sát, Chúc Ương thấy Hạ Hi dường như đã quyết định điều gì, quả quyết mở miệng nói: "Cháu, cháu nhìn thấy họ rồi."
"Ồ? Họ ở đâu?" Lúc này hai bóng người đột nhiên hiện ra, dọa Hạ Hi giật nảy mình.
Bốn vị gia chủ trấn an: "Đừng sợ, để đối phó với con quái vật có dị năng, chúng ta tự nhiên phải tìm người chuyên nghiệp, chính là họ."
Hạ Hi lúc này mới nén lại kinh hoảng, nhìn hai người.
Một người là gã đàn ông vạm vỡ, da ngăm đen, người còn lại là một phụ nữ ngoài ba mươi có diện mạo bình thường.
Hai người như vậy ném ra đường, phỏng chừng không ai chú ý, nhưng nếu có thể được bốn vị gia chủ tôn làm thượng khách, xem ra thật sự không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Hạ Hi nói: "Họ, họ đang ở trong trường học của giáo hội, bị thay đổi ngoại hình, bây giờ biến thành con gái."
Nói xong câu cuối cùng, Hạ Hi suýt nữa thì bật khóc.
"Hửm? Lại ở giáo hội à?" Người phụ nữ nói, sau đó liền không nói gì nữa, nhưng xem thần sắc của ả, phảng phất như đang chuyên chú vào điều gì đó.
--------------------------------------------------