Từ việc thử đồ cho vui đến lúc mua sắm không cần nhìn giá, số tiền tiêu ra đã đủ để tậu một căn biệt thự ở khu đất vàng trong thành phố, huống hồ trông Chúc tiểu thư vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng tay.
Vì thế, cô Khâu vội vàng nói: "Không không, thế này quý quá, tôi không dám nhận đâu."
Nói rồi, cô có chút ngượng ngùng: "Chúc tiểu thư, cô đã giúp tôi nhiều lắm rồi. Chúng ta không thân không thích, tôi không thể nhận ân huệ lớn như vậy được."
Chúc Ương xua tay: "Cô mời học sinh của mình một que kem, có bao giờ cô thấy đó là một ân huệ to tát không?"
Cô Khâu và hai người kia ngơ ngác lắc đầu.
"Thế thì đúng rồi còn gì. Chút tiền lẻ này đối với tôi cũng chỉ như mời mỗi người một que kem thôi, nói chuyện ân huệ làm gì cho khách sáo?"
"Không không không! Hay là chị cứ mời thẳng bọn tôi ăn kem đi?" Que kem của chị chắc phải nạm kim cương, mà còn là loại kim cương to thượng hạng, dọa c.h.ế.t người mất!
Chúc Ương thấy ba người ngại ngùng, liền cười nói: "Tôi đã từng ở đây một thời gian, và trong khoảng thời gian đó đã nhận được sự giúp đỡ của các người."
"Những sự giúp đỡ đó đến tận bây giờ vẫn giúp tôi được lợi rất nhiều." Chúc Ương đứng dậy, thành khẩn nói: "Có lẽ các người không còn nhớ, nhưng qua mấy ngày nữa sẽ nhớ lại thôi."
"Cho nên đừng khách sáo như vậy, được không?"
Ba người bị ánh mắt chân thành của cô nhìn đến ngượng ngùng. Cô Khâu vẫn còn hơi mơ hồ, nhưng Ngô Việt và cô Thôi thì liên tưởng đến bản lĩnh của cô, liền có chút chần chừ.
Chẳng lẽ bọn họ đã vô tình làm được chuyện tốt gì sao?
Nhưng dù thế nào đi nữa, ba người cũng không thể cãi lại một Chúc Ương quá mức bá đạo. Không chỉ mua cho ba người họ, cô còn đặt mua không ít đồ cho Tiểu Minh. Tuy cậu bé đang đi học, nhưng cô Khâu đương nhiên nắm rõ số đo của con mình.
Màn vung tiền hào phóng này đã kinh động toàn bộ trung tâm thương mại. Trung tâm thương mại hàng hiệu tự nhiên không phải là nơi đông đúc ồn ào, ngược lại còn rất yên tĩnh, người qua lại cũng không nhiều.
Thường thì những người không đủ sức mua sắm cũng tự thấy ngại mà không vào.
Vì vậy, nhóm Chúc Ương đã được hưởng dịch vụ đẳng cấp cao nhất, mỗi khi đến một cửa hàng đều đã có trà bánh chuẩn bị sẵn, trung tâm thương mại còn cử chuyên viên tư vấn đi theo.
Đối phương rất chuyên nghiệp, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra ưu điểm của ba người. Giống như lần trước, cuối cùng cả ba người đều không dám nhìn mình trong gương.
Họ không thể tin nổi bộ dạng chật vật, lam lũ của mình lại có thể có một khía cạnh khác như thế này.
Người xung quanh đương nhiên là khen tới tấp. Chúc Ương một hơi tiêu gần chục tỷ mà vẫn còn thấy chưa đã, nhưng lúc này trời cũng đã về chiều, nên về nhà thôi.
Cô Khâu phải vòng qua trường đón Tiểu Minh, còn nhóm Chúc Ương thì về thẳng nhà.
Tuy cô Khâu phải đi đường vòng nhưng cô đi rất nhanh. Chúc Ương thì cứ đủng đỉnh đi dạo, thấy gì mua nấy, thành ra lại về sau cô một chút.
Cũng vừa hay, vừa đến cửa biệt thự, điện thoại của cô Thôi và Ngô Việt đồng thời vang lên.
Với thính lực của Chúc Ương, dù không bật loa ngoài cô vẫn nghe rõ mồn một.
Một bên là cặp cha mẹ hút m.á.u lại gọi điện thúc giục chuyển tiền, một bên là nhà bác cả vì Ngô Việt hai ngày nay không qua phụ việc mà c.h.ử.i ầm lên.
Nhưng màn náo nhiệt còn chưa dừng lại ở đó. Vừa vào biệt thự, họ đã thấy gã chồng cũ của cô Khâu dắt theo cha mẹ hắn đến, đang gây sự với cô.
Thôi được! Dù sao cũng sắp đến giờ cơm tối, trà chiều ăn cũng hơi nhiều.
Coi như vận động tiêu cơm vậy.
Đối với loại tình huống hỗn loạn này, Chúc Ương tỏ vẻ không ngán, cô thích nhất là dùng d.a.o sắc chặt đay rối.
Huống hồ giải quyết dứt điểm một lần, mấy ngày tới cũng không làm lỡ việc mọi người đi chơi khắp nơi.
Mặc dù dù họ có đi đâu, đến tối giờ nghỉ ngơi đều sẽ bị dịch chuyển về biệt thự, nhưng Chúc Ương có cánh cổng không gian, tự nhiên không cần lo cái cảnh ngàn dặm xa xôi chạy đi chơi rồi một đêm trở về vạch xuất phát.
Có điều, tình hình trong phòng khách biệt thự lúc này thật sự rất náo nhiệt. Chúc Ương đi đầu vào trong, không quên dặn dò cô Thôi trước: "Đừng vội chuyển tiền về."
Ngô Việt thì không cần lo, cậu vốn đã quyết tâm muốn c.h.ế.t, tự nhiên chẳng thèm để ý đến nhà bác mình.
Cha mẹ chồng cũ của cô Khâu là một tổ hợp điển hình: bà mẹ thì chanh chua vô lại, còn ông bố thì nhu nhược giả tạo.
Trông bộ dạng cô Khâu, chắc cô cũng mới về trước họ không lâu. Vốn đang vô cùng vui vẻ bước vào biệt thự, vừa vào cửa đã đụng phải gã chồng cũ không còn quan hệ gì dắt theo cha mẹ hắn canh sẵn ở đây.
Khách thuê như họ đương nhiên đều có chìa khóa cửa chính của biệt thự. Tuy đã ly hôn nhưng đồ đạc còn chưa phân chia, hắn tự nhiên vẫn giữ một chiếc.
Vừa thấy cô Khâu, bà mẹ chồng cũ của cô đã run rẩy với vẻ mặt dữ tợn đi tới, giơ tay định túm lấy cô.
Cô Khâu vì che chở cho con trai nên đã phải chịu mấy cái tát.
Thành thật mà nói, trong xã hội hiện đại, quan hệ mẹ chồng nàng dâu tuy vẫn là vấn đề nan giải của vô số gia đình, nhưng mẹ chồng tìm con dâu gây sự mà trực tiếp động thủ thì đã rất hiếm thấy.
Rốt cuộc thời buổi này là xã hội pháp trị, cái trò dùng chữ hiếu để đè người ta đến c.h.ế.t đã không còn tác dụng.
Chỉ cần nhìn điểm này là có thể thấy đối phương là loại đàn bà đanh đá vô lý đến mức nào. Cô Khâu vẫn luôn cảm thấy khuynh hướng bạo lực của gã đàn ông kia chính là di truyền từ mẹ hắn.
Bà ta vừa động tay động chân vừa chửi: "Cho mày mặt mũi rồi đúng không, lại đi nghe lời người ngoài xúi bẩy một câu là đòi ly hôn."
"Cũng không nhìn lại mình xem, phì! Đã hơn ba mươi tuổi còn dắt theo một đứa con, không thành thành thật thật sống qua ngày, còn nghĩ đến chuyện lẳng lơ ong bướm. Tao phải hỏi xem cha mẹ mày đã dạy dỗ ra cái loại con gái gì, nhà họ Khâu các người có phải không cần mặt mũi nữa không."
Chồng cũ của cô Khâu thì không tiến lên, gã này là một tên "con cưng của mẹ" điển hình, mọi việc có mẹ xông pha đi đầu thì hắn sẽ trốn ở phía sau xem kịch.
Ngược lại là ông bố chồng cũ của cô, đứng bên cạnh có lệ kéo hai cái, coi như tỏ vẻ mình đã từng ngăn cản.
Miệng ông ta không mặn không nhạt nói với vợ: "Được rồi, có chuyện gì thì từ từ nói, nổi nóng làm gì."
Nhìn thì như đang khuyên can, nhưng quay đầu lại nói với cô Khâu: "Tiểu Khâu à, xem con làm mẹ con tức giận chưa kìa. Tính bà ấy nóng, con lại không phải không biết, làm gì mà chọc bà ấy nổi giận."
"Bọn trẻ các con làm việc bốc đồng, nhưng hôn nhân có thể coi như trò đùa sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-600.html.]
"Một người phụ nữ đàng hoàng, quay đầu lại mang tiếng ly dị, nói ra có mất mặt không? Con để cha mẹ con ở quê biết giấu mặt vào đâu?"
"Thôi, con xin lỗi Cương một tiếng, dỗ nó vài câu, để nó cùng con về làm thủ tục tái hôn. Con trai mình tính tình thế nào ta vẫn biết, thằng nhóc này mềm lòng lắm. Nhưng lần sau không được bồng bột như vậy nữa đâu."
Nghe mà xem, một tràng lý lẽ trên trời rơi xuống, rõ ràng là con trai mình vô dụng bị vợ bỏ, một gã đàn ông ba mươi mấy tuổi, không công việc, không ngoại hình, không EQ.
Ly hôn rồi còn có con, ở cái thị trường mai mối thấp kém nhất cũng là loại bị loại từ vòng gửi xe.
Rõ ràng mục đích là cầu xin cô tái hôn, mà nói ra lại như đang ban ơn.
Cô Khâu nhìn ba người nhà này, cái thói ăn bám còn ra vẻ ta đây quả thực là di truyền cả họ, vừa vô sỉ vừa không biết mình là ai.
Sau khi thông suốt, cô Khâu sẽ không còn bị những ảo tưởng trước đây che mắt nữa.
Đồng thời, mặt tối và tính công kích trong tính cách của cô cũng dần dần bộc lộ.
Thấy nhóm Chúc Ương đã trở về, cô Khâu đẩy Tiểu Minh đang ở sau lưng mình: "Đi, đến chỗ dì đi."
Tiểu Minh cũng rất nghe lời, nước mắt lưng tròng chạy tới nhìn Chúc Ương với ánh mắt cầu xin giúp đỡ.
Quả nhiên Chúc Ương vừa về, sắc mặt gã đàn ông kia liền thay đổi. Nhưng cha mẹ hắn lại không biết lợi hại, thấy người liền biết là ai đã kích động gia đình con trai mình.
Bà già kia lập tức hùng hổ định xông tới, nhưng cùng lúc đó cô Khâu cũng ra tay.
Cô vươn tay véo một phát vào phần da non lỏng lẻo trên cánh tay bà mẹ chồng, cái kiểu véo xoáy đến thấu xương này, ai bị rồi mới biết nó đau đến mức nào.
Bà mẹ chồng đau đến mức rú lên oai oái, tiếng gào vang vọng khắp cả biệt thự. Quay đầu lại thấy là cô Khâu, bà ta liền giơ tay định tát tới.
Cô Khâu lùi lại, tay bà ta đập vào cái giá bên cạnh. Lực tay của bà ta cũng không nhỏ, lúc đ.á.n.h trả không hề nương tay, lực phản lại tự nhiên làm sưng cả ngón tay mình, thế là lại một trận la hét đau đớn.
Ông già kia rõ ràng định lại giúp, cô Khâu vội chạy sang một bên, vớ lấy cây xẻng ở góc tường chĩa về phía hai ông bà già.
Ông già tuy là đàn ông, nhưng rốt cuộc đã có tuổi, lại rất quý mạng, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Quay đầu lại hận sắt không thành thép nói với con trai: "Quản vợ mày đi, dám động tay với cha mẹ, còn ra thể thống gì nữa?"
Nếu là tình hình chung, gã đàn ông kia phỏng chừng đã sớm xông lên cướp cây xẻng rồi lại cho cô một trận đòn. Nhưng lúc này nhóm Chúc Ương đang ở đây, chỉ một cậu nhóc cấp hai đã có thể một tay xách hắn lên, gã đàn ông nào dám xằng bậy?
Cô Khâu cười lạnh: "Sáng nay chúng tôi đã ly hôn rồi, bớt một tiếng 'vợ nhà ngươi' đi. Dính dáng đến cả nhà các người, tôi thấy ghê tởm cả người."
"Hôm nay tôi nói thẳng ở đây, đừng nói tìm cha mẹ tôi, tìm cả Thiên Vương lão t.ử cũng vô dụng. Hôn này ly là ly, tôi dù có dắt con đi ăn xin cũng không muốn cùng nhà các người có nửa điểm liên quan."
Nói rồi cô khinh thường liếc gã đàn ông một cái: "À đúng rồi, ly hôn rồi, ai đi ăn xin còn chưa chắc đâu."
Rốt cuộc giáo viên là một trong những công việc ổn định nhất, cô có thu nhập ổn định, gã đàn ông kia lại không.
Cô Khâu thấy hai người định lại gần, lại vẫy vẫy cây xẻng: "Đều đừng tới đây, sau này các người dám đến nhà tôi hoặc chỗ tôi làm gây sự, tôi sẽ liều mạng với các người. Dù sao tôi cũng chẳng còn gì để mất, không ly hôn cũng là bị đ.á.n.h c.h.ế.t, ngồi tù còn hơn bị đ.á.n.h c.h.ế.t, đúng không?"
Nói rồi cô hận độc liếc gã đàn ông một cái: "Anh tưởng chỉ có anh biết đ.á.n.h người à? Lão nương đây băm gà còn nhiều hơn cả cân nặng của anh, xương thịt người chắc cũng không cứng hơn gà bao nhiêu, một con d.a.o tôi vẫn mua nổi."
"Nó, nó điên rồi, nó điên rồi!" Cũng không biết ánh mắt của cô Khâu lúc đó trong mắt ba người dọa người đến mức nào, cả nhà vốn quen bắt nạt người khác thế mà bị dọa cho lùi lại vài bước.
Nhưng chỉ như vậy, tự nhiên không đủ để đẩy lùi kẻ địch, bà già kia lớn tiếng hét lên: "Mày đừng hòng mang cháu tao đi."
"Ly hôn có thể, cháu trai phải để lại cho tao. Nhà họ X tao năm đời đơn truyền, là mày muốn cướp là cướp được à?"
Thực ra đâu phải muốn cháu trai? Cả nhà này là nắm chắc điểm yếu của cô Khâu, bản thân cô có thể không quan tâm, nhưng đối với con trai lại thật sự yêu thương.
Đừng nhìn miệng cô nói hung hăng như vậy, nếu không phải vì con, có thể nhẫn nhịn đến mức này sao? Nếu nhiều năm như vậy đều đã nhẫn rồi, vậy thì cứ tiếp tục nhẫn đi.
Cặp vợ chồng ham ăn biếng làm này, nói quan tâm cháu trai thì cũng là thật, nhưng nếu thật sự bảo họ tự mình chăm sóc, thì trăm triệu lần không được. Lại thêm con trai thường xuyên ở bên tai lải nhải nghi ngờ không phải con mình, đối với Tiểu Minh, hai ông bà già sao có thể có tình thân thuần túy gì?
Cô Khâu quay đầu lại liếc nhìn Tiểu Minh, quả nhiên trên mặt hiện lên một tia giãy giụa.
Nhưng Tiểu Minh sống trong hoàn cảnh như vậy, lại hiểu chuyện hơn cô tưởng rất nhiều. Trẻ con rất nhạy cảm, không nói đến người cha bạo lực trường kỳ, dù thỉnh thoảng về quê đối với cặp ông bà nội miệng thì gọi là cục cưng cục vàng, cậu cũng có thể cảm nhận được họ cũng không thích mình như lời họ nói.
Vì thế, Tiểu Minh đã làm một việc mà mọi người tuyệt đối không ngờ tới.
Giọng nói còn có chút non nớt của cậu gần như là gào lên: "Con không muốn làm con của ba!"
Đôi mắt to đã ngấn lệ, cậu cố gắng kìm nén, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống. Đôi mắt trẻ con trong veo, khóc lên cũng là những giọt lệ tròn xoe trong suốt, người nhìn thấy tim đều tan chảy.
Cậu nhìn cô Khâu, nói: "Mẹ ơi, con không muốn nhìn thấy mẹ bị đánh. Ba cứ nói con là con hoang của người khác, nếu con thật sự là con của người khác thì tốt biết bao!"
Cô Khâu cả người chấn động, đôi mắt dần trợn to, lại chậm rãi nhắm lại, nước mắt lã chã rơi.
Người ta nói làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ, mấy năm nay cô đã làm cái gì vậy? Cuối cùng còn để con mình liều mạng bảo vệ mình.
Cô Khâu ném cây xẻng xuống, chạy tới ôm chặt Tiểu Minh: "Mẹ sai rồi, mẹ sai rồi!"
Tin vào những lời ch.ó má của những người xung quanh, tự cho rằng sự hy sinh của mình là đang bảo vệ con, trên thực tế lại chưa từng lắng nghe yêu cầu thật sự của con.
Cô cười cười, lau khuôn mặt nhỏ của Tiểu Minh: "Con vốn dĩ không phải con của hắn, con là do tiên hạc đưa đến cửa nhà mẹ, không liên quan gì đến hắn."
Nói rồi cô lại nhìn Chúc Thiên, nhờ vả: "Chúc tiểu đệ, có thể phiền cậu dẫn nó ra ngoài mua một hộp kem ăn không?"
Chúc Thiên nhún vai, dắt Tiểu Minh ra cửa, biết cảnh tượng tiếp theo không thích hợp cho trẻ con xem.
Cặp vợ chồng kia còn muốn ngăn, kết quả cô Khâu lại vớ lấy cây xẻng chặn ở phía trước, vẻ mặt hung tợn nói: "Ai dám lại gần con trai tôi, tôi bổ đầu kẻ đó."
Nói xong cô ác ý cười: "Anh không phải cứ nghi ngờ Tiểu Minh không phải con anh sao? Tôi nói thật cho anh biết, nó đúng là không phải con anh."
--------------------------------------------------