Chính phủ lập tức phong tỏa tin tức để tránh gây hoang mang trong dư luận, nhưng vẫn có không ít người lén lút bàn tán.
Nhưng Chúc Vị Tân chẳng thèm bận tâm đến mấy chuyện đó. Cậu thừa biết, dù cho đến sáng mai, chính phủ có đưa ra lời giải thích để trấn an người dân, hay dùng một tin tức chấn động hơn để lấp liếm, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mình.
Bởi vì cậu chỉ cần người cần biết trông thấy thái độ của mình là đủ.
Thế giới này tuy có một tổ chức đã nghiên cứu người chơi đến trình độ nhất định, nhưng rốt cuộc kỹ thuật vẫn nằm trong tay một tổ chức bí ẩn gồm số ít người.
Cho nên sau khi gỡ bỏ thiết bị khống chế và định vị, những người chơi cấp bậc như họ rất khó bị lực lượng vũ trang trong hiện thực tóm được.
Chúc Vị Tân đi đến sườn một ngọn núi. Cậu đã chọn mấy chục cao điểm như vậy trong toàn thành phố, tọa độ hoàn toàn ngẫu nhiên, cách xa nhau.
Có nơi là đồi núi hoang vắng, có nơi là sân thượng cao ốc, có nơi là công viên tiểu khu, cũng có nơi là phố xá sầm uất đang tổ chức sự kiện.
Thành phố này không có quân khu nào quá lớn ở xung quanh, dù có huy động toàn bộ lực lượng vũ trang, cũng không thể nào bao quát hết tất cả các điểm trong thời gian Chúc Vị Tân đưa ra.
Hơn nữa, Chúc Vị Tân còn cố tình chọn không ít địa điểm đông dân cư ở trung tâm thành phố, vì sự an toàn của người dân, chính quyền chắc chắn sẽ ưu tiên cân nhắc những khu vực này.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, đồng hồ đã điểm chín giờ tối.
Tính ra, cậu mới tiến vào Trò chơi được một ngày và vài tiếng đồng hồ.
Đúng chín giờ tối, Chúc Vị Tân ấn nút trong tay, vô số tia sáng với hoa văn đặc thù như pháo hoa đồng loạt bùng lên ở mấy chục địa điểm trong thành phố.
Vô số chuyên gia dựa vào gợi ý của Chúc Vị Tân trong bản tin, thu thập sự khác biệt của từng loại pháo hoa ở mỗi nơi, suy đoán địa điểm hắn có thể xuất hiện.
Họ cố gắng sàng lọc ra địa điểm hẹn thật sự trong mấy chục nơi đó, để tập trung binh lực khống chế hắn.
Nhưng chỉ có Chúc Vị Tân và kẻ đứng sau lưng mới biết, những địa điểm đó đều vô nghĩa, tất cả đều do cậu chọn bừa.
Cậu cũng chẳng có ý định xuất hiện ở bất kỳ nơi nào trong số đó.
Thứ pháo hoa cậu b.ắ.n lên trời chỉ là mấy món đồ chơi cho vui. Điểm khác biệt của chúng so với pháo hoa thông thường là có thể tùy chỉnh hàng loạt về màu sắc, hiệu ứng và cả hình ảnh hiển thị.
Chỉ cần dùng điện thoại tải ảnh hoặc video lên là có thể mô phỏng ra hiệu quả mong muốn.
Nếu muốn, thậm chí còn có thể thiết lập hiệu ứng 'pháo hoa' bong bóng bay đầy trời.
Và hình ảnh mà Chúc Vị Tân tải lên chính là đoạn video quay lại cảnh hồ quang điện tóe ra từ những cỗ máy trong phòng thí nghiệm khi chúng triệu hồi người chơi mới.
Kẻ chủ mưu kế hoạch này, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra.
Mà thông qua tài liệu ghi lại trong phòng thí nghiệm, đây cũng không phải là phòng thí nghiệm đầu tiên của dự án này. Kỹ thuật giam cầm chính xác người chơi trong cơ thể nhân bản đã ra đời từ phòng nghiên cứu trước đó nữa.
Vị trí của phòng nghiên cứu đó cũng nằm trong thành phố này, cách khu nhà xưởng d.ư.ợ.c phẩm khoảng năm mươi cây số.
Trước đây nó được ngụy trang dưới một nhà xưởng khác, nhưng năm nay ngành sản xuất đó suy thoái, người ở đó cơ bản đã dọn đi hết, để lại không ít nhà xưởng bỏ hoang.
Chỉ thị của Chúc Vị Tân rất rõ ràng, đến đó gặp cậu.
Đương nhiên, Chúc Vị Tân cũng không lo đối phương sẽ bán đứng cậu cho cảnh sát. Từ lúc ra khỏi phòng thí nghiệm, cậu đã biết dự án này được tiến hành một cách bí mật.
Chưa nói đến việc đối phương thừa biết cảnh sát và quân đội có bắt được một người chơi như vậy hay không.
Dù có bắt được, chỉ sợ so với việc để Chúc Vị Tân rơi vào tay chính phủ, hắn còn thà để đối phương c.h.ế.t hơn.
Chuyện đã ầm ĩ đến mức này, hắn không thể nào dùng thế lực ngầm để che giấu được nữa. Chỉ cần Chúc Vị Tân hé răng một chút, mục đích nghiên cứu của hắn sẽ bại lộ.
Lúc này, Chúc Vị Tân đã đến khu nhà xưởng bỏ hoang đó, đi vào nhà xưởng từng là phòng nghiên cứu.
Những người này dọn dẹp thật sự sạch sẽ, nếu không có tài liệu từ phòng thí nghiệm, chỉ nhìn hiện trường còn sót lại, cậu sẽ không tin nổi cái nơi bỏ hoang không chút bắt mắt này, trước đây lại bày biện nhiều thiết bị tiên tiến như vậy, và có nhiều phát minh có thể gọi là kỳ tích đã ra đời ở đây.
Chúc Vị Tân ngồi trên một bậc thềm, lấy điện thoại ra chơi game.
Vốn tưởng phải đợi rất lâu, không ngờ chỉ nửa tiếng sau, đối phương đã đến.
Nói là có người đến, nhưng thực tế Chúc Vị Tân không hề nhìn thấy bóng dáng đối phương.
Nhưng khung cảnh xung quanh đột nhiên từ nhà xưởng tối tăm biến thành một mặt nước mênh m.ô.n.g vô tận.
Mặt nước rất cạn, chỉ vừa ngập đế giày, nhìn không thấy giới hạn, nối liền với bầu trời xung quanh.
Chúc Vị Tân biết mình đã tiến vào lĩnh vực ý thức của đối phương.
Mà một trong những điều kiện cần thiết để tiến vào lĩnh vực ý thức – khoảng cách trực tiếp không được vượt quá hai mươi mét.
Chúc Vị Tân cười: "Thần không biết quỷ không hay mà đã kéo được tôi vào rồi à? Xem ra những thành quả trong phòng nghiên cứu chỉ là đồ thừa ông nhai lại thôi nhỉ."
Lúc này, trước mặt cậu xuất hiện một người, chính là vị khoa học gia đã đưa ra lý luận hộp ý thức.
Chỉ là tuổi tác của đối phương theo lý phải ngoài sáu mươi, nhưng người trước mắt trông chỉ trạc hai mươi, còn trẻ hơn cả ảnh chụp của chính phủ.
Chúc Vị Tân vừa định đoán người này có lẽ là người thừa kế của đối phương, hay là một cơ thể nhân bản, nhưng nhìn ánh mắt kia, cậu liền xác nhận ngay, đây chính là bản thân đối phương.
Chúc Vị Tân nói: "Chưa nghe nói trong lĩnh vực ý thức còn có thể giúp mình trẻ lại đấy."
Đối phương cười cười, ánh mắt nhìn Chúc Vị Tân lại có chút hiền từ: "Cậu bé, ta hiểu tâm trạng của cậu."
"Nhưng tin ta đi, ta không hề có ác ý với sự tồn tại của các cậu, hay việc các cậu định kỳ đến đây."
"Ngược lại, ta cho rằng các cậu là món quà mà trời cao ban tặng, là cơ hội để ta phá vỡ thường thức và sáng tạo nên kỳ tích thật sự."
"Bất kể cậu đã trải qua chuyện gì, tức giận ra sao, hay sắp bị đối xử thế nào, nhưng tin ta đi, ta trước sau vẫn luôn dùng ánh mắt tràn đầy mong đợi để đối đãi các cậu."
Chúc Vị Tân cười: "Nghe cứ như là... ông tự coi mình là thần thánh ấy nhỉ?"
Nụ cười của cậu càng tươi, mang theo một ý vị khó tả: "Trong một thời gian dài như vậy, ông đã phát minh, duy trì, khống chế đủ thứ, cho nên cảm thấy mình đã chiến thắng trong một cuộc đấu sức với một sự tồn tại nào đó?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-hoang-la-het/chuong-555.html.]
"Nếu sự tồn tại đó là một vị thần có thể tạo ra siêu nhân, thì kẻ có thể dùng đòn bẩy để lay chuyển cả thần minh như ông, không nghi ngờ gì cũng là một sự tồn tại siêu việt hơn cả nhân loại."
"Ông tự hiểu về mình như vậy, đúng không?"
Người nọ cũng không vì lời của Chúc Vị Tân mà mất bình tĩnh, ngược lại còn dùng vẻ mặt thương xót nhìn cậu.
Phảng phất như đang nhìn một quân cờ có ý thức của riêng mình trong tay hai bên đang đ.á.n.h cờ: "Phải nói rằng, nhiều năm như vậy, không phải không có đứa trẻ nhận ra sự tồn tại của ta, nhưng cậu là người duy nhất đi được đến bước này."
"Xem ra dù ở chỗ của các cậu, cậu cũng là một người đặc biệt. Nhưng dù có đặc biệt đến đâu, cậu cũng bị người khác khống chế. Cậu bé, ta thật lòng cảm thấy khổ sở thay cho cậu..."
"Sao không thấy bi ai cho chính mình trước đi?" Chúc Vị Tân cười nói.
"Ông tự coi mình là một sự tồn tại siêu nhiên, nhưng lúc tôi đưa ra lời đe dọa hủy diệt thế giới thì ông vẫn phải đến."
"Xem ra ông đã lợi dụng tế bào của chúng tôi để cải tạo cơ thể mình, giúp mình trẻ lại, có lẽ đã vượt xa giới hạn của nhân loại."
"Nhưng ông vẫn hiểu rõ, một khi các đòn tấn công trên phạm vi toàn thế giới bắt đầu, chỉ bằng mình ông thì không thể nào chống đỡ được tai họa, tất cả mọi thứ của ông bao gồm cả chính ông đều sẽ hóa thành tro bụi."
"Xem ra mặc kệ miệng ông có ngạo mạn thế nào, trong lòng vẫn biết tỏng mình là cái thá gì."
Nói rồi nụ cười trên mặt Chúc Vị Tân tắt ngấm, cằm hất lên, không hề che giấu sự ngạo mạn của mình, nhìn đối phương nói: "Cho nên đừng có giở cái giọng ra vẻ đó ra."
"Tao có thể đảm bảo mình toàn thân trở ra trước một t.h.ả.m họa cấp độ đó, còn mày, một thứ rác rưởi chỉ biết tự cứu mình một cách vòng vo, thì đừng có lải nhải trước mặt kẻ mạnh hơn mình, hiểu chưa?"
Xem ra cái nết chọc cho người ta tức điên, gây thù chuốc oán chính là kỹ năng thiên phú của nhà họ Chúc đời này. Quả nhiên, gã đàn ông tự nhận đã mười năm không biết nổi giận là gì, sắc mặt cũng phải sa sầm.
Tiếp theo hắn lại đột nhiên cười nói: "Ta thấy cậu đã lấy ra không ít đồ vật từ ý thức của người khác, điều này đã cho ta một ý tưởng mới cho nghiên cứu vốn đang bế tắc."
Nói rồi mặt nước như gương đột nhiên xuất hiện vài bóng người, Chúc Vị Tân liếc mắt một cái là có thể nhận ra, tất cả đều là người chơi.
Hơn nữa số lượng còn đang liên tục gia tăng, vượt xa tiêu chuẩn cố định tám người mỗi màn.
Chỉ một lát sau, số lượng đã đột phá mấy chục người.
Người nọ nói với Chúc Vị Tân: "Ta vẫn luôn rất tiếc vì không thể phát huy toàn bộ tác dụng của họ. Rõ ràng trong lĩnh vực ý thức, chỉ cần có được ý thức của họ là đủ, về mặt lý thuyết thì dù thân thể có t.ử vong, cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc phát huy thực lực trong lĩnh vực ý thức."
"Vấn đề này ta nghĩ mãi không ra, nhưng cậu đã cho ta linh cảm." Hắn nhìn Chúc Vị Tân với nụ cười chân thành, cảm kích: "Có lẽ chính vì khoảnh khắc t.ử vong đó, một thứ gì đó của họ đã bị thu hồi."
"Đại đa số người vẫn không thể chỉ dựa vào thân thể và năng lực để phát huy thực lực đến đỉnh điểm, xem ra vị kia đúng là một kẻ keo kiệt."
Chúc Vị Tân chẳng thèm nghe lão điên này lải nhải, lúc này cậu đã hiểu tại sao đám người ở viện nghiên cứu lại chắc chắn cậu không có cách nào phá hủy tài liệu cất trong hộp ý thức của lão già này.
Hóa ra những người chơi bị chúng thu hồi sau khi c.h.ế.t, không chỉ bị nghiên cứu lĩnh vực ý thức, mà ý thức thể của họ còn được tận dụng triệt để, nhét hết vào lĩnh vực ý thức của lão già này để làm tay sai.
Dù thực lực của những người này hiện tại không bằng lúc còn sống, vũ khí và đạo cụ cũng đã bị Trò chơi xóa sạch sau khi c.h.ế.t, ưu thế chiến đấu đã giảm đi nhiều.
Nhưng số lượng này, tương đương với cả trăm người chơi cùng cấp bậc vây đ.á.n.h một mình cậu.
Chúc Vị Tân c.ắ.n răng liếc nhìn Lộ Hưu Từ đang đứng cách đó không xa sau lưng lão già: "Anh đủ ác!"
Mỗi khi cậu cho rằng độ khó của phó bản này đúng là không tầm thường, sự thật lại nói cho cậu biết cậu đã nghĩ quá đơn giản.
Hai bước trước đó đã làm vô số người chơi giai đoạn cuối màn trung cấp phải gãy gánh, Chúc Vị Tân tuy trông có vẻ qua màn nhẹ nhàng, nhưng nếu sơ sẩy một bước, cũng là hiểm nguy trùng trùng.
Nhưng bây giờ cậu thật sự không còn cách nào dùng mưu mẹo được nữa, hơn trăm người này dùng xa luân chiến cũng đủ đ.á.n.h c.h.ế.t cậu, hơn nữa lĩnh vực ý thức của lão già này còn có thể mặc sức gây thêm phiền phức cho cậu.
Gã này cũng không phải loại hèn nhát như nhân vật mục tiêu lúc trước, đừng hòng có thể dùng mưu mẹo để giảm bớt bất lợi.
Người nọ lại bị ánh mắt của Chúc Vị Tân làm cho kinh ngạc một chút, sau đó đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Lộ Hưu Từ không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng mình, cả người đột nhiên không kịp phòng bị, sắc mặt tức khắc không còn vẻ bình tĩnh như lúc đối mặt với Chúc Vị Tân.
Lộ Hưu Từ lại không thèm để ý đến hắn, mà nói với Chúc Vị Tân: "Chút lòng thành thôi, nếu đã dám dùng tôi làm công cụ tăng độ khó, thì cứ chuẩn bị tâm lý cho tốt đi."
"Cậu cứ từ từ mà chơi, thật sự chống đỡ không nổi thì nói một tiếng, tôi sẽ mang cậu thoát ra."
"Nhưng như vậy thì..." Lộ Hưu Từ cười nói: "Những lời mạnh miệng khoe khoang trước mặt chị mình lúc trước cũng chỉ có thể ngậm ngùi nuốt lại thôi."
Mặt Chúc Vị Tân đỏ bừng lên, sau đó không chịu nổi mà gào lên một tiếng: "Làm thì làm, rác rưởi có đến nhiều cũng chỉ là rác rưởi."
Nói rồi trong tay xuất hiện một khẩu s.ú.n.g phóng rocket, b.ắ.n một phát vào đám người đã lao tới, tranh thủ một chút không gian xung quanh mình, nhưng càng nhiều người hơn lại lấp vào khoảng trống đó.
Nếu ở dưới sự áp chế của sức mạnh tuyệt đối, số lượng đương nhiên không có ý nghĩa, nhưng những người này tất cả đều là cao thủ cùng cấp với cậu, dù năng lực cá nhân hiện tại đều không bằng cậu, nhưng chênh lệch cũng không đến mức có thể bỏ qua số lượng.
Hơn nữa những người này tuy đạo cụ đã bị xóa sạch, nhưng năng lực lại không biến mất. Chúc Vị Tân chẳng những phải ứng phó với mấy chục người vây công cùng lúc, còn phải đề phòng những đòn đ.á.n.h lén kỳ quái.
Nếu không phải trước đó mới từ thế giới trốn tìm có được cuốn sách năng lực giả, được chị cậu bổ sung thêm vô số loại năng lực kỳ quái trên đời, cộng thêm việc ghi nhớ các phương pháp đối phó tương ứng.
Khiến cho thời gian cậu cần suy nghĩ trong chiến đấu giảm đi đáng kể, bằng không Chúc Vị Tân lúc này đã bị vài năng lực đ.á.n.h lén kéo xuống nước lật xe.
Nhưng dù vậy, cậu vẫn bị vô số người chơi bao phủ. Tình hình tốt duy nhất là, không biết có phải vì lo ngại sự tồn tại của Lộ Hưu Từ hay không.
Lão giả kia lúc này vẫn chưa lợi dụng ưu thế sân nhà để gây thêm phiền phức cho Chúc Vị Tân.
Người nọ nhìn Lộ Hưu Từ, khác hẳn với lúc nhìn Chúc Vị Tân và bọn họ. Nửa đời sau của hắn đều dùng để nghiên cứu những người này.
Quan sát từ sau lưng còn không rõ ràng, nhưng khoảnh khắc đối phương đi đến trước mặt hắn, hắn liền hiểu ra.
Người này khác với những người trước đây, thậm chí khác cả với thiếu niên đang cùng hơn trăm người chiến đấu bên kia, người đã làm hắn kinh ngạc vô cùng.
Lúc đối mặt với người này, hắn liền có một trực giác vô lực chống cự, mà thái độ thành thạo, hoàn toàn không coi lĩnh vực ý thức nguy hiểm trùng trùng này ra gì của đối phương, tuyệt đối không làm người ta cảm thấy hắn đang mạnh miệng.
Lộ Hưu Từ nhìn bộ dạng ngốc nghếch bị một đám người vây đ.á.n.h của Chúc Vị Tân, trong lòng thầm vui vẻ.
Đối với sự chú ý quá mức của lão giả, anh gật gật đầu: "Không cần lo lắng, tôi sẽ không ra tay, dù ông có đ.á.n.h nó đến c.h.ế.t khiếp, tôi cũng sẽ không làm gì ông, đây là chính nó lựa chọn."
--------------------------------------------------