Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong rạp chiếu phim, Tư Nguyên

chốc chốc lại xem đồng hồ.

Phim sắp mở màn nhưng vẫn không

thấy bóng dáng Duy Đóa xuất hiện.

“Thường Hoan, Duy Đóa đi chưa?”

Mười phút trước, anh đã gọi điện cho Thường Hoan.

“Cô ấy… đi rồi…” Thường Hoan ấp

úng.

Cô đã đi rồi sao?

“Anh không liên lạc được với cô ấy

à?”

“Ừ, cô ấy khóa máy điện thoại rồi.”

Thường Hoan im lặng khác thường.

Bộ phim bắt đầu trình chiếu, bên

kia đang kiểm tra vé. Thế nhưng Tư Nguyên chẳng còn cách nào hơn là đành kiên

nhẫn đứng chờ.

“Tư Nguyên, có việc này em nghĩ nên

nói với anh… Duy Đóa cô ấy… vừa nãy gặp Hình Tuế Kiến…” Lưỡng lự hồi lâu,

Thường Hoan vẫn chọn cách nói ra.

Tư Nguyên bần thần cả người. Hình

Tuế Kiến? Không phải gã đã sang Canada rồi sao? Chẳng phải trận phong ba vừa

qua đã cuốn phăng đi gã?

“Tâm trạng Đóa Đóa khá bất ổn, em

nghĩ chắc cô ấy sẽ không tới… Nếu anh không đợi được thì cứ về đi.” Thường Hoan

sợ tên ngốc Tư Nguyên sẽ nán lại trong rạp chiếu phim chờ đợi.

Tư Nguyên cứng đờ rũ mắt, cô thực

sự không tới ư? Đây là lần đầu anh và cô đi chơi với nhau vào dịp lễ tình nhân

với tư cách không phải là bạn bè, nên nó có ý nghĩa rất to lớn. Vì vậy, anh

thực sự sai rồi sao?

Anh buông thõng đáy mắt mất mát

ngồi chết lặng tại chỗ, bất chợt một đôi giày cao gót quen thuộc xuất hiện

trước mặt. Tư Nguyên vui sướng ngước lên, quả nhiên nhìn thấy cô.

“Em tới trễ hả?” Cô nhếch môi hỏi

nhẹ.

“Không có.” Môi Tư Nguyên chứa đầy

ý cười.

Trong rạp ắt hẳn đang chiếu quảng

cáo.

Anh nắm tay cô để mười ngón tay đan

vào nhau: “Sao em tắt điện thoại? Phải chăng đã xảy ra chuyện gì đặc biệt?” Báo

hại anh lo lắng vô cùng.

Duy Đóa suy tư một hồi rồi đáp:

“Chắc điện thoại của em hết pin.” Cô quên chú ý tới.

Anh nhìn cô, hy vọng cô sẽ chủ động

tâm sự. Trước đây khi mối quan hệ chưa thay đổi, bọn họ luôn trải hết lòng. Thế

mà bây giờ lúc đã thiết lập mối quan hệ, thì anh lại cảm thấy giữa bọn họ có

một khoảng cách xa lạ nào đó.

Sau vụ tai nạn xe cộ, Tư Nguyên gần

như chưa từng một lần nghe cô đề cập qua ba chữ ‘Hình Tuế Kiến’. Cô không nhắc,

thì anh cũng không thể tự tiện bóc trần.

Bọn họ quá lo lắng cho tâm tình của

đối phương, quá tôn trọng sự riêng tư của nhau, mà quên mất những đôi đang yêu

trái tim và trái tim phải giao hòa trao đi tất cả.

Dưới ánh mắt của Tư Nguyên, Duy Đóa

hoảng hốt nhưng rốt cuộc cô vẫn chọn cách trả lời: “Không có việc gì đặc biệt

cả.”

Đúng, gặp lại Hình Tuế Kiến cũng

chẳng có gì đặc biệt! Trên thực tế, vừa rồi cô lang thang trên đường thật lâu,

cô không biết mình tới đây bằng cách nào. Đầu óc cô trống trơn, trái tim cô

rỗng tuếch và mất hết mọi cảm giác. Thế nhưng cô vẫn nhớ rõ lời Tư Nguyên nói,

‘em muốn đi thì đi đi, chỉ cần về đúng giờ xem phim là được’, dẫu lòng cô bất

an, lúng túng, rối bời. Cô tự hứa với bản thân, cô sẽ quý trọng và đối xử chân

thành với người đàn ông trước mắt.

Sắc mặt Tư Nguyên đượm buồn, nhưng

anh vẫn mỉm cười bỏ qua chuyện này mà nắm lấy tay cô đi tới bàn soát vé.

Duy Đóa an vị mới ngỡ ngàng phát

hiện đây là bộ phim tình cảm mang tựa đề ‘Chuyện Tình Cao Nguyên 2’. [1] Cô nói

với anh mình xem phim nào cũng được, miễn là anh thích. Cô cứ ngỡ cánh đàn ông

sẽ thích xem bộ phim ‘Nhiệm Vụ Bất Khả Thi’ [2] đang được trình chiếu hơn.

Ngoài ra, vị trí bọn họ ngồi là ghế cặp đôi, muốn mua những chỗ này vào dịp lễ

tình nhân rất khó. Vì thế, chắc cũng anh phải giành giật căng thẳng lắm với lớp

trẻ?

[1]

Romancinh in thin air: (Cao Hải Bạt Chi Luyến 2) với hai diễn viên chính Cổ

Thiên Lạc (vai Mike) và Trịnh Tú Văn (A Tú).

[2]

Nhiệm vụ bất khả thi (Mission: Impossible) với diễn viên Tom Cruise.

Lòng cô chợt thấy ấm áp, một sự ấm

áp nhẹ nhàng khỏa lấp trái tim rét buốt suốt đêm vì bất ngờ gặp lại người nào

đó. Tuy nhiên, sau khi bộ phim kết thúc mà suy nghĩ của cô vẫn còn hơi chập

chờn.

“Em thấy bộ phim này hay không?”

Bàn tay to thân mật đan chéo vào bàn tay mịn màng, hai người vai kề vai, bất

giác đã về tới trước cửa nhà.

Chỉ còn mười phút nữa thì lễ tình

nhân kết thúc, Tư Nguyên đành thả tay cô ra.

“Cũng tạm được!” Duy Đóa mỉm cười

nhẹ.

Kỳ thực nội dung bộ phim chiếu gì,

cô chỉ nhớ thoang thoáng một vài chi tiết.

“Trong phim có một phân cảnh rất

lãng mạn.” Tư Nguyên cười nhẹ.

Phim ảnh đúng là phim ảnh, cố tình

xây dựng những phân đoạn lãng mạn để lấy đi những giọt nước của mắt các thiếu

nữ.

“Thế à?” Cô hơi nghi hoặc, bởi lẽ

anh nói có một phân cảnh nhưng cô lại xem không kỹ.

“Em không cảm thấy lãng mạn mà lại

thấy quá bi thương. Bởi vì em không nghĩ A Tú yêu Mike, nhưng tình cảm giữa cô

ấy và Tiểu Điềm quả thực đến chết không đổi.” Một vài tình tiết trong phim có nhập

vào đầu cô, ví dụ như cây đàn dương cầm bị hỏng, chiếc xe tải cũ nát, trời đông

tuyết phủ nhưng đầy ấm áp…

Câu trả lời của cô khiến Tư Nguyên

khẽ giật mình, “Em không phát hiện cảnh Mike cõng A Tú lạnh run đi ra khỏi khu

rừng rậm, thì khi đó cả hai đã nảy sinh tình cảm rồi à?”

Cô nghe xong, mê man một lát rồi rũ

mắt xuống lắc đầu.

“Em không cảm thấy thế, nếu có thì

cũng chỉ là hai trái tim đau khổ tìm đến nâng đỡ lẫn nhau, cầm lấy sự ấm áp này

mới có thể tiếp tục tồn tại.” Cô nói ra quan điểm riêng của mình.

Tư Nguyên giật mình sững sờ.

Ai cũng biết mỗi người ở trong tâm

trạng khác nhau, thì sẽ có những quan điểm trái ngược trên cùng một sự việc.

Thực ra, điều này phản ánh nội tâm của con người.

Cuối cùng, Tư Nguyên vẫn mỉm cười:

“Không sao, nâng đỡ và trao gởi ấm áp cho nhau cũng là một tình yêu.”

Nghe vậy, cô suy tư vài giây rồi

cũng nở nụ cười đầu tiên trong đêm.

Đúng, Tư Nguyên nói đúng! Thực ra

hạnh phúc rất đơn giản, không cần phải nói nhiều và cũng chẳng cần cố sức tạo

dựng bầu không khí, mà chỉ cần hai người yên lặng dựa sát vào nhau cùng nắm tay

bước đi, đấy đã là vẻ lãng mạn nhất của lễ tình nhân. Vì thế, tình yêu nhất

định sẽ ở bên bọn họ!

Cô khẽ nhếch khóe môi nở nụ cười

thoải mái, nụ cười ấy lọt vào mắt anh lại nổi sóng cuồn cuộn.

Làm sao không có tia lửa? Trong mắt

anh, mọi thứ cô sở hữu đều có thể kích thích ngọn lửa dưới đáy lòng anh.

“Anh hôn em được không?” Trong cơn

xúc động, anh hỏi.

Duy Đóa sửng sốt. Bọn họ hẹn hò gần

năm tháng qua, nhưng tiến độ yêu đương và sự thuần khiết có thể sánh ngang với

đám học sinh tiểu học.

“Em…” Sự giãy dụa yếu ớt biến mất

trên miệng anh, và bờ môi có cảm xúc ấm áp là suy nghĩ cuối cùng của cô.

Nụ hôn của Tư Nguyên không mãnh

liệt mà chỉ nhẹ nhàng êm dịu, chẳng giống như người nào đó luôn thích hôn cô

tới hụt hơi.

Bàn tay cô đặt trên bả vai Tư

Nguyên cứng như đồng thau, cứng tới vô cùng.

Rốt cuộc Tư Nguyên không biến nụ

hôn này đi sâu thêm, anh lùi lại một bước nhìn chăm chú vẻ mất tự nhiên của cô.

“Em xin lỗi…” Duy Đóa mở miệng cất

tiếng xin lỗi.

Thâm tâm cô biết anh đã có hỏi qua,

nhưng biểu hiện của cô quá mức kém cỏi. Cô thật sự không thể chìm đắm trong nụ

hôn này.

“Không sao, anh cũng cảm thấy bạn

bè thân thiết mà hôn nhau thì mất tự nhiên quá!” Tư Nguyên cười cười, quyết

định phớt lờ sự mất mát trong lòng.

Cô thở nhẹ một hơi vì sự khoan dung

của anh.

Kim đồng hồ điểm 12 giờ, lễ tình

nhân này có kẻ cô tịch đứng trong bóng đêm, có kẻ giả vờ thật hạnh phúc và có

người trong lòng đầy mờ mịt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ngang Trái
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...