Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô vẫn điềm nhiên ngồi im bất động,

nếu không cẩn thận quan sát thì khó mà phát hiện cổ họng cô đang phát ra những

tiếng hít không khí rất nhỏ.

Hình Tuế Kiến liếc thoáng một cái

rồi đứng dậy đi vòng qua người cô, thế nhưng cánh tay gã bị túm lại.

Cô níu chặt tay gã, không đứng dậy

mà vẫn ngồi im tại chỗ với thần sắc vô cùng nghiêm nghị.

“Anh nói lại lần nữa xem, anh có

muốn cưới tôi không?” Từ khóe môi cô bật ra từng chữ.

Gã dùng giọng điệu buốt giá nhất hỏi

lại, “Kiều Duy Đóa, em nghe chưa rõ sao?”

“Đúng!” Cô túm chặt cánh tay gã

không buông, cô muốn nghe thật rõ!

Cô luôn cho rằng bất cứ lúc nào

mình cũng có thể buông tay Hình Tuế Kiến, nhưng tại sao lúc nó diễn ra chân

thực thì cô lại cảm thấy luống cuống? Rõ ràng đã tới thời điểm đầy đủ sức lực,

nhưng tại sao giờ này lòng dạ cô lại rối bời? Bởi vì cô biết giờ đây phải thực

sự chia tay. Những dấu vết từng có với nhau trong cuộc sống, những lần âu yếm

mặn nồng, đều phải lần lượt bôi xóa.

“Tôi sẽ không cưới em!” Cô muốn

nghe thì gã sẽ nói thật rõ.

Cô vẫn ngồi im bất động, hỏi:

“Nhưng anh mua nhẫn.” Nếu không muốn kết hôn, tại sao gã đi mua nhẫn?

Lúc ngồi trên taxi cô suy nghĩ rất

nhiều, sở dĩ Hình Tuế Kiến đổi thuốc để tạo hiện tượng cô mang thai giả chỉ có hai

khả năng. Khả năng thứ nhất, Hình Tuế Kiến muốn cô cuối cùng tự thành hạt bụi

rơi xuống, gã sẽ bồi cho cô một đòn chí tử; khả năng thứ hai, Hình Tuế Kiến

thực sự muốn cưới cô nên mới giở trò…

Gã lạnh lùng vặn ngược, “Nếu tôi

không mua nhẫn thì sao lừa được em?”

“Vì thế nó chỉ là một đạo cụ?” Một

đạo cụ để lừa cô nhập cuộc?

“Đúng!” Gã trả lời không chút do

dự.

“Vậy bây giờ anh định xử lý đứa con

trong bụng tôi thế nào?” Cô bình tĩnh từ từ thăm dò chân tướng.

Gã không ngờ cô sẽ hỏi như vậy.

Một lát sau vẫn không nghe gã trả

lời, cô lại tiếp tục ép hỏi: “Hình Tuế Kiến, anh để tôi ‘mang thai’ là có mục

đích gì?”

Một phút sau, rốt cuộc gã cũng nhàn

nhạt mở miệng: “Kiều Duy Đóa, nếu tôi không làm em ‘mang thai’, liệu em có ngồi

ở đây để chờ tôi đi đăng ký kết hôn và liên tục truy vấn tôi tại sao không?”

Tối qua là ai bước đi mà không thèm

ngoảnh lại? Nếu không nghĩ tới việc đang mang thai thì cô đã lao về phía tình

yêu của mình! Chính vì cô ‘mang thai’ nên mới cho gã cơ hội.

Vẻ thản nhiên châm chọc của gã làm

sắc mặt cô tái nhợt.

“Vậy anh sẽ không cưới với tôi?” Cô

lại hỏi.

“Đúng, tôi sẽ không cưới em! Kiều

Duy Đóa, sao em cứ bám theo một người đàn ông để hỏi có muốn cưới mình hay

không như thế, em đã hỏi đủ chưa?” Kiêu ngạo của cô đâu hết rồi?

Sự thiếu kiên nhẫn trong giọng điệu

của gã khiến sắc mặt cô càng kém hơn.

Cô im lặng nhưng buông tay gã ra.

Cô nhìn ra cửa sổ, ánh mắt vô định như thể đang đợi gã rời đi.

Cô yên lặng như thế khiến chân gã

nặng trĩu, làm cách nào cũng không thể bước nổi.

“Kiều Duy Đóa, em không mang thai.”

Rốt cuộc gã cũng cho cô biết. Nói xong, gã bình tĩnh chờ đợi phản ứng dữ dội

của cô.

Tình tình cô rất tệ, có lẽ gã sẽ

nhận ngay một cái tát nảy lửa từ cô. Thế nhưng cô im lìm, chẳng hề có bất cứ

động thái nào.

Cô không kinh ngạc, không khó tin

cũng chẳng cuồng loạn. Cô rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức làm gã thấy lạ lùng.

“Vậy anh đổi thuốc để tôi nghĩ mình

đang mang thai cũng là kế hoạch trả thù ư?” Cô nhìn ngoài cửa sổ, cất giọng nói

lãnh đạm.

Gã giật bắn người, gã không ngờ cô

đã biết chuyện.

“Hình Tuế Kiến, anh có biết vì đến

kỳ kinh nguyệt mà tôi phải nhập viện, lúc vào đó tôi khổ sở, dở khóc dở cười

biết bao nhiêu không?” Cô tưởng mình sẽ rất kích động, ấy vậy mà bây giờ cô

thấy mình bình tĩnh tới đáng sợ.

“Tôi cũng thế, chẳng phải em nói

dối Tiểu Lộng là con gái tôi sao?” Gã nhàn nhạt phản bác, “Tôi cũng muốn em nếm

thử mùi vị này!”

Quả nhiên, bấy giờ người chấn động

đổi ngược lại là cô.

“Anh…” Gã biết từ bao giờ?

“Có một hôm Tiểu Lộng bị thương,

tôi đưa con bé tới bệnh viện và thấy giấy xét nghiệm máu của con bé là nhóm máu

B. Em nhóm máu A, tôi nhóm máu O, nếu Tiểu Lộng là con gái tôi thì không thể

nằm nhóm máu B được.” Đứa con gái của bọn họ đã chết rồi!

Gã cũng vì vậy mà từng kích thích

một trận. Hệt như những gì cô đã nói, gã cũng khổ sở, mất mát, dở khóc dở cười

hơn cả cô.

Kiều Duy Đóa cảm thấy gã quá đáng

sợ vì có thể che đậy tốt đến mức này, và sự thật đang dần dần rơi vào khả năng

thứ nhất.

Cô đột nhiên hỏi, “Anh làm nhiều

việc như vậy, mục đích của anh là gì? Là thích tôi hay hận tôi?” Hai đáp án cực

đoan làm cô bối rối và khó hiểu.

Quai hàm của gã giật giật, gã không

ngờ cô hỏi dám thẳng toạc. Cô có cần làm sáng tỏ mục đích của người khác như

vậy không? Bây giờ tình hình rất bất lợi mà cô còn đặt câu hỏi!

“Kiều Duy Đóa, em kiêu căng và tự

gạt mình đến mức khiến người ta buồn cười! Điều gì làm em nghĩ rằng tôi phải

yêu thích một ả đàn bà đã từng ám hại mình?” Gã sẽ không thay đổi quyết định

của mình.

Lời tuyệt tình của gã như một lưỡi

búa bổ mạnh vào ngực cô. Đúng vậy, cô dựa vào điều gì chứ?

“Em còn muốn hỏi gì nữa không?” Nếu

cô muốn tìm tổn thương, gã sẽ chẳng lưu tình.

Cô ngừng một lát rồi lắc đầu,

“Không, những gì nên hỏi tôi đều đã rõ.”

Gã lại xoay người.

“Tôi hỏi anh ba lần có muốn cưới

tôi không, cả ba lần anh đều trả lời không. Tôi hiểu đây là đáp án trong lòng

anh, miễn bàn tranh luận.” Cô kiêu ngạo ngồi thẳng thắt lưng, mở to đôi mắt,

lẩm bẩm cho mình mà cũng là cho gã nghe.

Gã khựng bước.

“Tôi sẽ rời khỏi anh, từ nay về sau

ai đúng ai sai, ai sống ai chết cũng không liên can đến chuyện của đối phương

nữa! Chúng ta đừng gặp nhau, đừng dây dưa và hãy vĩnh viễn làm kẻ xa lạ!” Cô

nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, đôi mắt vẫn mở to, thậm chí chưa hề chớp.

Giọng cô nặng trĩu như thể đang

giận dữ, trái tim gã bắt đầu đập thình thịch mất tốc độ.

“Vậy cũng tốt! Tối nay trước khi

tôi về, hy vọng em đã chuyển ra khỏi nhà tôi. Em tìm được tình yêu của mình rồi

thì hãy chạy về ổ chuột đó đi! Đừng để tôi thấy em ham mê giàu sang, ăn ở hai

lòng!” Câu cuối cùng gã nói bằng giọng điệu gay gắt tàn nhẫn.

Cô ngừng hít thở, chút lòng tự

trọng mà gã cũng chẳng chừa cho cô.

“Anh yên tâm…” Thật lâu sau, từ

quai hàm cứng nhắc của cô cũng bật ra ba chữ.

Rốt cuộc cũng kết thúc.

Gã hạ quyết tâm bước thẳng về phía

trước mà không hề ngoảnh lại, còn cô vẫn ngồi bất động với đôi mắt vô định.

Bên ngoài lớp cửa sổ kính, gã leo

lên xe, đạp mạnh chân ga và rời đi…

Khoảng cách giữa hai người càng lúc

càng xa, xa đến độ không còn thấy phương hướng của nhau nữa.

Duy Đóa về nhà lúc trời chạng vạng,

thật bất ngờ khi thấy Tiểu Lộng cũng ở nhà.

“Mẹ, ba gọi điện thoại tới trường

bảo hôm nay con phải dọn đi với mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải ba mẹ

cãi nhau không?” Tiểu Lộng vừa thấy cô đã hoảng hốt hỏi.

Trong điện thoại, giọng ba lạnh

nhạt như người xa lạ.

Hình Tuế Kiến thực quá nhẫn tâm!

Vừa trở mặt xong thì đuổi mẹ con cô ra ngoài cũng thật khẩn cấp, như thể mẹ con

cô là rác rưởi.

Cô chầm chậm chớp mắt một cái, nói:

“Đúng, nghiêm trọng hơn cãi nhau! Mẹ con mình phải dọn đi, Tiểu Lộng, con coi

trong phòng còn sót thứ gì không, mẹ cũng lên lầu xem thử.” Giọng cô thật bình

tĩnh.

“Mẹ, con không đi, con muốn ba…”

Bỗng dưng bị đổi xử lạnh nhạt nên từ lúc ở trường tới giờ Tiểu Lộng luôn đè

nén, nhưng khi nghe mẹ xác nhận đáp án thì bé bật khóc nức nở.

“Anh ta không phải ba của con.” Cô

không đủ sức để an ủi con gái, cô chết lặng đi lên lầu.

Đến lầu hai, cô nhìn xung quanh một

lượt. Thật ra, đa số hành lý cô đã thu dọn xong, bây giờ những thứ cần lấy

không còn nhiều lắm. Nhưng tại sao cô cảm thấy mình dường như để sót một thứ gì

đó rất quan trọng ở nơi đây? Là đồ dùng hàng ngày ư? Cô tới phòng tắm lấy khăn

lau mặt, bàn chải đánh răng, quăng hết vào sọt rác.

Cô lau sạch mọi dấu vết âu yếm đã

từng xảy ra trong phòng tắm, rồi xoay người nhìn mình trong gương. Trong gương,

đôi mắt cô vẫn mở to, dẫu rằng ánh mắt đã cay xè.

“Alo, Thường Hoan hả?” Cô gọi một

dãy số.

“Ừ, tớ đây, có việc gì thế Duy

Đóa?” Nhận được điện thoại của cô, làm tinh thần Thường Hoan càng thêm căng

thẳng.

“Tớ muốn hỏi căn phòng tớ ở trước

kia đã cho ai thuê chưa?” Nếu đã có người thuê, tối nay cô và Tiểu Lộng thật sự

phải ngủ ngoài đường.

“Chưa, Tư Nguyên chẳng chịu cho ai

thuê.” Thường Hoan đáp.

“Vậy thì tốt quá!” Cô thở phào một

hơi nhẹ nhõm.

Trong điện thoại, Thường Hoan do dự

một lát rồi hỏi: “Duy Đóa, cậu ổn chứ?” Sau đêm đó, cô luôn lo lắng cho bạn.

Cô khựng lại vài giây rồi nhắm mắt

đáp: “Ổn, tớ ổn mà.” Rốt cuộc cũng có người hỏi cô có ổn hay không, cảm giác

này thật tốt.

Sau khi cúp máy cô lại mở mắt ra,

phát hiện xung quanh hơi nước mênh mông và chiếc bóng trong gương trở nên mơ

hồ.

“Sao có thể như thế?” Cô cuống quýt

lau gương, nhưng bất kể cô lau ra sao thì nó vẫn mênh mông hơi nước.

Cô nhanh chóng biết rõ nguyên nhân,

“Đừng khóc, mày không được khóc!” Cô nhìn gương hét to, ra lệnh cho chính bản

thân mình.

Cô mở lớn hai mắt, tiếp tục mở to

thật to tựa như lúc ngồi trong quán café Starbucks. Chỉ cần cô làm thế thì sẽ

không ai nhìn thấy đáy lòng yếu đuối và đầy tổn thương của cô.

“Đừng khóc, xin mày đừng khóc!” Cô

hoảng hốt ra lệnh, thế nhưng cách thức này có vẻ đã mất đi hiệu lực, nước mắt

cô vẫn trào tuôn như đê vỡ.

Một tiếng sau, cô kéo vali xuống

lầu.

Tiểu Lộng vẫn còn khóc sướt mướt.

Cô tới phòng Tiểu Lộng nhìn xung

quanh một vòng, xác định không còn sót gì mới kéo tủ quần áo lấy cái vali nhỏ.

“Được rồi, chúng ta đi thôi!” Giọng

cô rất bình thản.

“Con không muốn đi, con muốn ở đây

chờ ba về, con muốn hỏi ba tại sao bỗng nhiên không cần mẹ con mình nữa!” Tiểu

Lộng bướng bỉnh hét lớn.

“Đi!” Cô kéo tay Tiểu Lộng

Chẳng những Tiểu Lộng không đi mà

còn hất tay cô ra, ngồi bệt xuống cầu thang ra vẻ chống đối.

Cô im lặng quan sát cô bé, cất

giọng đều đều, “Đừng chọc giận mẹ.” Tiểu Lộng trưởng thành rất sớm, trước nay

luôn vâng lời cô, thế mà bây giờ cuối cùng là ai dạy hư bé?

Tiểu Lộng định phản bác, nhưng khi

ngước mắt lên thì bé hoàn toàn ngỡ ngàng. Bởi vì mắt mẹ sưng rất to, rõ ràng mẹ

vừa khóc xong.

“Nếu con không nắm chắc thì đừng ở

lại đây để người ta sỉ nhục!” Cô điềm nhiên cảnh cáo Tiểu Lộng

Tiểu Lộng khẽ nhếch môi nhìn cô

chằm chằm.

“Vậy con có muốn đi với mẹ không?”

Cô sầm mặt ép hỏi, như thể chỉ cần Tiểu Lộng lắc đầu thì cô thật sự sẽ nhẫn tâm

bỏ bé.

“Con, con đi với mẹ…” Rốt cuộc Tiểu

Lộng cũng ngoan ngoãn đứng dậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...