Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xem ra, cô tới đây thực sự đã làm

rối tung mọi việc.

“Ả đàn bà này có điểm nào tốt? Cái

thứ ngàn người dày xéo! Chẳng qua cô ta hơi chút xinh đẹp, bày đặt ẻo lả, nhào

bên này ngã bên kia, lẳng lơ khắp nơi, từ xương tủy đã toát mùi tanh hồ ly!”

“Thưa bác, xin hỏi tôi nhào bên này

ngã bên kia bao giờ?” Cô mỉm cười phản kích.

“Đừng hòng qua mặt tôi, cô tới lui

với cả lũ đàn ông! Chẳng hạn như tên hàng xóm nhà cô…” Bà Hình Nhân cứ mở miệng

là mắng nhiếc.

Kiều Duy Đóa không ngờ mẹ gã cũng

đi điều tra mình, hoặc có thể là Trần Ôn Ngọc điều tra cô rồi vờ vô tình tiết

lộ cho mẹ gã biết? Bất kể người trước hay kẻ sau, bọn họ đều có chung một mục

đích là muốn hạ gục cô.

“Thưa bác, tôi lấy tiền lương đi

thuê nhà, chứ chưa từng lấy thân xác ra trao đổi!”

Cô lành lạnh nói một câu không

những làm sắc mặt mẹ gã thay đổi mà cả gã cũng nhíu mày. Tác phong của mẹ gã

rất tệ, nhưng cô là hậu sinh mà đốp chát thẳng thừng kiểu ấy thì thật thiếu lễ

phép.

“Tôi lấy thân xác ra trao đổi đấy,

nếu không thì làm sao tôi có thể nuôi con mình cao lớn đến vậy?” Bà Hình Nhân

cầm chặt tay con trai, bị đả kích trầm trọng.

Cô không phản bác mà chỉ thản nhiên

mỉm cười, vẻ mặt ấy như thể đang hỏi, thực sự thế à?

“Cô là kẻ thứ ba trơ trẽn! Cô dám,

cô dám…” Dám hạ thanh thế của bà.

“E rằng kẻ thứ ba chuyên nghiệp

không phải là tôi.”

Mẹ gã nói một câu, cô đốp chát một

câu. Vòng vèo qua lại làm gã càng nhíu chặt chân mày hơn.

Miệng lưỡi bà Hình Nhân rất sắc

sảo, nhưng lần đầu tiên trước mặt mọi người bà phải bí lối. Hơn nữa, nhân vật

lợi hại ấy chính là bạn gái của con trai bà.

“Nếu không phải do cô, làm sao con

trai tôi bị ngồi tù mười năm?”

“Đó là việc anh ta phải gánh chịu!”

Đôi môi cô lãnh đạm thốt.

“Không, đấy không phải việc nó gánh

chịu. Năm đó nó bị bỏ thuốc, do Tống Phỉ Nhiên hạ thuốc và cô chính là tên đồng

lõa trơ trẽn!” Bà Hình Nhân chỉ thẳng ngón tay về phía cô.

Ánh mắt đề phòng của Ôn Ngọc càng

như một ngọn dao sắc bén.

Duy Đóa khe khẽ run rẩy.

“Tống Phỉ Nhiên bỏ thuốc con bác à?

Làm sao có thể? Anh ta không có động cơ!” Duy Đóa chẳng hiểu gì.

Bà Hình Nhân nghe thế thì bật cười

trước sự giả vờ vô tội của cô, “Tại sao không có động cơ? Tụi nó có chung một

người cha!”

Đáp án bất ngờ này khiến Duy Đóa

kinh ngạc.

“Đủ rồi!” Gã chen ngang giữa hai

người phụ nữ, chấm dứt trận chiến nhàm chán này.

Duy Đóa hồi phục tinh thần, bất kể

ai là cha của ai thì những việc đều chẳng liên can đến cô, tất cả mọi việc đều

do trí tưởng tượng của gã.

“Cô muốn lấy A Kiến nhà tôi hả?

Kiếp sau đi!”

“Xin lỗi, con trai bác chẳng có

nghĩa lý gì với tôi!”

Chẳng ai chịu nhường ai, cuộc đấu

khẩu vẫn cứ tiếp tục.

Chỉ vì cô nói nếu người nào muốn

tát vào má trái của cô, thì cô không vĩ đại tới mức dâng luôn má phải? Hình Tuế

Kiến có chút tức giận, sở dĩ gã ngầm đồng ý cho Ôn Ngọc xuất hiện ở đây là muốn

kích thích cơn ghen của cô, khiến cô… ít nhất cũng để ý đến gã một chút. Thế

nhưng cô nói gì? Gã chẳng có nghĩa lý gì với cô!

Bây giờ Kiều Duy Đóa sắc bén đến

mức toàn thân mọc đầy gai, dù biết rõ cô nói trong cơn giận nhưng nó vẫn làm gã

vô cùng khó chịu.

“Em để bà ấy thắng một chút không

được sao?” Gã lạnh lùng hỏi.

Gã chưa hề nghĩ sẽ thiên vị mẹ,

nhưng cô vâng vâng dạ dạ với cha của người yêu cũ mà tại sao trước mặt mẹ gã

lại tung đầy móng vuốt? Kiều Duy Đóa, em hãy công bằng một chút!

Đột nhiên gã cảm thấy thật thất

bại, cả dạ dày cũng bất giác bện chặt. Gã chưa bao giờ hỏi trong lòng cô gã

được coi là cái gì? Họ sống chung với nhau mấy tháng qua được coi là cái gì? Gã

không hỏi là vì gã tự tin, cũng bởi…

“Trong lòng tôi anh hoàn toàn vô

nghĩa, anh chỉ là một vết thù tồn tại vĩnh viễn ở trong ngực.” Cô khẽ nhếch

môi, sảng khoái nhìn gã nhẹ nhàng nhả chữ: “Xin lỗi anh, tôi không muốn tiếp

tục trò chơi này nữa!”

Đem bữa tiệc gia đình lật tung đến

không ai được yên, cô xoay gót rời đi với những bước chân ổn định. Vì sự kiêu

ngạo của cô nên không bất cứ kẻ nào và âm thanh gì có thể khiến cô dao động.

“Con xem thái độ của cô ta kiểu gì

đây?” Mẹ gã tức đến độ bật cười.

Bây giờ là tình huống gì? Lẽ nào

bảo con trai bà phải kéo người ta lại?

“Bác Hình, bỏ đi, tính cô ta kì cục

vậy đó.” Ôn Ngọc lên tiếng an ủi, đặt dấu chấm hết cho trò khôi hài này.

Kiều Duy Đóa không ngờ Hình Tuế

Kiến lại đuổi theo.

Bàn tay gã túm lấy cô, hỏi: “Em nói

cái gì gọi là không chơi?” Giọng gã lạnh lẽo trước nay chưa từng có.

Cô hất mạnh tay gã ra, quay lại mỉa

mai: “Thôi đi Hình Tuế Kiến, anh bớt giả ngu với tôi đi!” Vạch mặt nhau rồi mà

gã còn giả khờ, không thấy buồn cười sao?

Trên mặt gã không hề có biểu hiện

gì.

“Tôi chỉ muốn biết cái gì gọi là

chơi đùa?” Lẽ nào cảm giác mấy tháng nay gã cho cô chỉ là chơi đùa?

“Hình Tuế Kiến, anh hãy thành thật

một chút, đừng dối trá như vậy nữa được không?” Kiều Duy Đóa vô cùng phòng bị.

“Anh cố tình giăng bẫy làm tôi nợ

nần chồng chất, không phải để tôi nhào về phía anh sao?” Cô thấy thật buồn

cười, làm kẻ cướp mà còn hỏi cô mình bị thương chỗ nào.

Gã không hề phủ nhận.

“Đúng, mười ba năm trước tôi khai

man trên tòa, bởi vì…” Cô lạnh lùng nhìn gã, “Bởi vì tôi hận không thể giết

chết anh!”

Nỗi căm thù dữ dội của cô làm gã

chấn động. Gã cứ ngỡ sau những tháng ngày chung sống thì thù hận giữa bọn họ đã

trở thành dĩ vãng. Xem ra, việc này chỉ riêng gã tự mình suy diễn.

“Nếu tôi nói với em, tôi chưa từng

muốn trả thù, thậm chí tôi hơn một lần áy náy mình đã hủy hoại cuộc đời em, thì

lòng em còn căm tức bất bình không?”

Làm sao có thể? Cô muốn bật cười.

“Hình Tuế Kiến, anh đừng nói mình

chưa từng ngờ vực tôi và Tống Phỉ Nhiên hợp tác để hãm hại anh nhé?” Cô không

ngốc, rất nhiều việc chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể nối liền từ đầu tới

cuối.

“Em luôn biết tôi muốn ‘chơi’ em

nên mới tiếp cận em, vậy tại sao em còn lao mình xuống hố?” Gã hỏi bằng vẻ mặt

không chút biểu cảm.

Cô cười khẩy, “Nếu không ngã theo

kế hoạch thì làm sao tôi có thể gạt được anh?” Rõ ràng đây là sự thật nhưng khi

thốt những lời này, cả cô cũng thấy những ngày sống chung với vô vàn âu yếm trở

nên quá khó chịu.

Tốt lắm, gã đều hiểu rõ.

Điện thoại của gã đổ chuông liên

tục, mà gã chẳng thèm bắt máy, gã nhìn cô chằm chằm, hỏi: “Tôi muốn hỏi em một

vấn đề cuối cùng, em nói nếu bản thân Kiều Duy Đóa em muốn tìm đàn ông lắm tiền

thì người đó không phải là tôi! Nếu Kiều Duy Đóa em muốn tình yêu thì người đó

sẽ càng không phải là tôi!” Gã chẳng hề tức giận, nhưng thái độ quá lạnh lùng

khiến người ta sợ hãi, “Tôi chỉ muốn một đáp án, xin em hãy trả lời thành

thật.”

Hơi thở của Kiều Duy Đóa nghẽn lại,

cô nhận ra vấn đề này mình nhất định không muốn nghe.

“Nếu em muốn tình yêu, người đó là

Lục Tư Nguyên sao?” Gã bình tĩnh hỏi.

Duy Đóa khẽ run sợ, cô còn tưởng…

gã sẽ hỏi cô thực sự không thích gã chút nào sao?

“Đúng vậy.” Cô ngạo nghễ trả lời.

Gã muốn đáp án, cô sẽ trả lời thành

thật.

“Bây giờ em muốn đi tìm ‘tình yêu’

của mình à?” Hôm nay là Tết Trung thu, phải chăng cô vội vàng muốn cùng người

khác ngắm trăng?

“Đúng vậy!” Nếu đã phải chia tay,

nếu có thể giành được một nơi để hít thở, thì cô không muốn buông tha.

Trên mặt gã không gợn cảm xúc gì

quá lớn.

“Em đi đi.” Gã thụt lùi một bước.

Cô không ngờ gã bình thản đến vậy,

vẻ mặt gã lạnh lùng tới mức khiến người ta sợ hãi.

Cô không quay đầu mà bước đi, từng

bước từng bước rời khỏi không gian làm cô ngạt thở.

Gã im lặng nhìn cô từ từ khuất khỏi

tầm mắt, sau đó gã đột nhiên nhấc chân đá ‘ầm’ một cái lên cánh cửa kính của

chiếc xe SUV đậu ven đường. Trong màn đêm thanh vắng, âm thanh ấy vô cùng chói

tai.

Điện thoại của gã reo liên tục hết

lần này tới lần khác, tiếng chuông vừa dứt lại reo lên, đủ cho thấy người gọi

có biết bao nóng vội.

Gã vẫn không bắt máy vì gã cần hít

thở, liều mạng để thở, mới có thể đè nén cảm giác trái tim bị đâm đau nhức. Rõ

ràng gã không phải mẫu đàn ông si tình, bình sinh gã khinh thường nhất là hạng

đàn ông yêu đến chết đi sống lại, nhưng tại sao giờ đây chính gã lại đau đớn

tới mức này?

Mấy ngày nay Tư Nguyên bị cảm sốt,

cứ vừa khỏe chút lại phát nóng, hết nóng rồi anh vẫn rất khó chịu.

12h00 khuya, anh không ngờ lại nhận

được điện thoại của Duy Đóa. Trong điện thoại, anh có thể cảm thấy tâm trạng sa

sút của cô.

Anh ngồi thẫn thờ hồi lâu, rồi cầm

điện thoại lên lần nữa: “Đóa, em đang ở đâu? Anh có lời muốn nói với em.”

Dựa theo vị trí trong điện thoại,

anh tìm thấy cô ngồi bên cạnh bờ sông.

Dưới trời sao lấp lánh, từng đợt

gió sông thổi vi vu, cô ngước đầu ngắm sao trời mà không biết đang nghĩ gì.

Tư Nguyên bước tới thấy cô ngồi một

mình với lon nước, anh ngồi xuống bên cạnh cô.

Trái tim của nhau bỗng chốc đều yên

bình.

“Sao anh mua toàn trà sữa vậy?” Duy

Đóa đang cầm lon nước, nhíu mày hỏi.

Tối nay cô muốn uống chút bia.

Trước kia khi cô gặp chuyện phiền

muộn, Tư Nguyên hay đưa cô tới đây. Hai người mỗi người một lon bia, vừa hàn

huyên vừa tâm sự cuộc sống. Uống bia vào có thể làm nỗi phiền muộn trong lòng

cô tạm lắng xuống.

“Vì em là phụ nữ có thai.” Anh mở

lon nước đưa tới trước mặt cô.

Cô nhận lấy và phát hiện đó là trà

sữa nóng.

“Giữa hè mà anh kêu người ta làm

trà sữa nóng, có phải người ta nói anh là kẻ điên không?” Mắt cô bỗng cay cay,

lúc này cảm xúc mới không thể kiềm chế nổi.

“Cơ thể em không uống được đồ lạnh,

chịu không nổi lạnh, huống chi tình hình bây giờ đã khác trước.” Trước đây lúc

tâm trạng cô xuống thấp, anh thường ‘mắt nhắm mắt mở’ ngồi bên cô vừa hóng gió

vừa uống bia. Nếu hôm sau cô gặp phải tình huống đặc biệt hoặc bị cảm, thì cô

sẽ đau đến không thể đi làm. Nhưng tại sao anh vẫn tiếp tục dung túng cô? Anh

nghĩ đó là vì anh không muốn thấy cô chôn dấu nỗi cô đơn trong đáy mắt.

“Bọn em cãi nhau à?” Tư Nguyên phá

tan trầm mặc trước.

Duy Đóa mím môi im lặng, e rằng bây

giờ không đơn giản chỉ là cãi nhau.

“Bọn em chia tay.” Đã náo loạn đến

mức này thì không tan rã cũng không xong.

Tư Nguyên kinh ngạc, anh không ngờ

sẽ nghe được đáp án này.

“Nghiêm trọng như vậy à?” Anh không

thở phào nhẹ nhõm như lần trước mà anh thật sự lo lắng, bởi vì trông cô quá bất

thường. Tuy cô vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo, nhưng trực giác mách bảo với anh rằng

bây giờ và lần trước hoàn toàn khác nhau.

“Chẳng có gì nghiêm trọng với không

nghiệm trọng, đây vốn dĩ là một trò chơi, một cơn ác mộng.” Cô ngắm trời sao,

thản nhiên đáp.

Không sao cả, cuộc chiến hoa lửa đã

kết thúc, nhưng tại sao giờ đây cô có cảm giác hỏa hoạn trôi qua mà tro tàn còn

đó? Trái tim cô trống rỗng đau nhoi nhói.

Tư Nguyên hoảng hốt sực nhớ vừa rồi

khi cô mất kiềm chế đã hỏi anh, vì sao anh không thể chìa tay kéo cô một lần?

Vì sao… không thể yêu cô?

“Đúng rồi, anh có lời gì muốn nói

với em?” Duy Đóa quay sang hỏi.

Là về việc anh từ hôn sao? Cô không

biết bây giờ mình có nên nghe hay không. Bản năng cô muốn trốn tránh, nhưng cô

biết mình không thể trốn mãi nên phải đành đối mặt.

Vừa rồi anh có xúc động muốn nói

với cô, nhưng anh lại để mất cơ hội mở miệng. Sau khi bình tĩnh, anh phân vân

không biết bây giờ đã đúng dịp hay chưa?

“Sau này em tính làm sao?” Anh

chuyển đề tài.

Cô cũng không miễn cưỡng anh.

“Em có thể nuôi sống Tiểu Lộng, dĩ

nhiên cũng có thể nuôi sống đứa con trong bụng.” Trên đời này chỉ cần con người

có ý chí, thì không việc gì là không thể vượt qua.

Đang nói chuyện thì cô bỗng nhiên

nhíu mày ôm bụng, cảm thấy bụng mình hơi khó chịu.

Trái tim Tư Nguyên rúng động, anh

ngơ ngác nhìn cô, “Đóa, hay là…” Anh chưa dứt lời thì cô đã vội vàng túm lấy

tay anh.

“Tư Nguyên, em… em…” Cả người cô

bắt đầu khẩn trương tới phát run.

“Em làm sao thế?” Cảm xúc của Tư

Nguyên cũng bị lây nhiễm.

“Anh mau đưa em tới bệnh viện, em

bị xuất huyết rồi!” Cô cuống cuồng nói.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ngang Trái
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...