Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 99

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không phải anh nói ở sẽ nhà với em

à?” Đàn ông ai cũng thích khoác lác và lừa dối, việc không làm được thì đừng

khiến người ta phải hy vọng.

Tư Nguyên mới đi vài bước thì khựng

lại, anh thở dài quay về vuốt nhẹ mái tóc cô.

“Anh gọi Tiểu Lộng tới ngồi với em

nhé? Nhiều lắm là hai giờ anh sẽ có mặt ở nhà.” Anh nhẹ giọng cam đoan.

Cô ngoảnh mặt đi: “Em không muốn

Tiểu Lộng thấy vẻ xơ xác của mình bây giờ.”

Quan trọng nhất là, cô rất sợ lúc

này Tiểu Lộng sẽ nhắc tới chữ ‘ba’.

Tư Nguyên đấu tranh tư tưởng: “Vậy

anh kêu Thường Hoan đi làm trễ một chút, để cô ấy ở nhà với em nhé, được

không?”

Thế nhưng cô lại nhìn anh chằm

chằm, nói nghiêm túc: “Không, em muốn anh ở nhà với em!”

Tư Nguyên kinh ngạc, xưa nay Duy

Đóa luôn sống bằng lý trí, trước giờ cô chưa từng ‘quấn’ lấy anh kiểu này. Suốt

nhiều năm qua, dù hai người ‘nương tựa lẫn nhau’ nhưng Duy Đóa cũng chưa một

lần ‘tùy hứng’ bảo anh nhất định phải ở bên cô. Lẽ nào vì thất tình mà khiến cô

thấy lẻ loi? Anh âm thầm bất an, nhưng nhìn mãi vẫn không nhận ra điều bất

thường.

Bầu không khí hơi ngưng đọng.

Duy Đóa rũ mắt xuống: “Tư Nguyên,

thực ra có một thời gian em đã lặng lẽ thích anh.”

Lời của cô khiến Tư Nguyên giật

mình chấn động.

“Em có rất nhiều thiếu sót, trên

lưng lại gánh vác trách nhiệm nặng nề, dẫu em có thích anh cũng không dám đeo

đuổi.” Cô ngước mặt lên nhìn anh, “Dù trong lòng em đã từng vô cùng hy vọng anh

có thể đưa tay kéo em một lần, chỉ cần anh dứt khoát nói một câu thì em sẽ

không hành động theo cảm tính.”

Cô đã từng vô cùng hy vọng được anh

thổ lộ, nhưng đợi mãi vẫn không thấy. Bây giờ mọi thứ đã thành vô nghĩa thì anh

lại nói.

“Anh xin lỗi.” Tư Nguyên nghẹn lời.

Vốn dĩ bọn họ có thể thật ngọt ngào

hạnh phúc, vì anh suy trước nghĩ sau, vì anh ích kỷ và yếu đuối mà bỏ lỡ mất cô.

Cô lắc đầu, nói: “Em không oán hờn

gì anh, là do duyên phận chúng ta quá mỏng. Nhưng bây giờ em đang trong thời

gian khổ sở nhất, anh có thể ở bên em được không?”

Tư Nguyên nắm lấy tay cô, cô đã nói

như vậy thì làm sao anh có thể bỏ cô mà đi?

“Em tới cơ quan với anh nhé?” Anh

đề nghị.

Duy Đóa sững sờ.

“Anh chỉ đưa một công văn cho lãnh

đạo đóng dấu ký tên, nhanh lắm!”

Đôi môi cô bất giác nở nụ cười khổ

sở, cô quên mất Tư Nguyên là người nặng lòng trách nhiệm.

“Được.” Cô gật đầu, nếu cô còn ngăn

cản anh nữa thì đúng là quá vô lý.

Duy Đóa còn sốt nhẹ nên lúc ngồi

trên xe, bước chân cô vẫn có vẻ chông chênh.

Anh lái xe, còn cô nhìn ngoài cửa

sổ ngắm cảnh sắc ven đường.

Cô hoàn toàn im lặng, chẳng biết

đang nghĩ gì. Tư Nguyên vừa lái xe, vừa chốc chốc xoay qua nhìn cô. Vẻ mặt thẫn

thờ của cô khiến anh cảm thấy quá đắng lòng.

Khoảng hai cây số nữa thì tới cơ

quan của anh, rốt cuộc cô cũng phá vỡ sự yên tĩnh bằng giọng nói rất nhẹ.

“Tư Nguyên, hãy cho bọn họ đi đi.”

Tiếng cô rất khẽ, nặng nề mà vô lực.

Tư Nguyên kinh ngạc.

“Nếu anh ta cảm thấy bỏ đi mới có

thể sống sót, vậy thì mình cần gì phải cản trở?” Khóe môi cô buông giọng mỉa

mai, đó là biểu cảm sau khi cô bị tổn thương nặng nề.

Tư Nguyên trầm mặc một lát rồi nói:

“Không thể được.” Việc này không phải là vấn đề xung đột tình cảm đơn giản.

“Làm vì em được không?” Cô tĩnh

lặng hỏi.

“Đóa, anh ta không xứng để em làm

những việc này.” Tư Nguyên nhíu mày.

Một gã đàn ông đã làm tổn thương cô

nghiêm trọng, thì thực sự không đáng để cô phải trả giá. Thứ cảm giác này quá

tồi tệ, bởi lẽ dường như cô đang yêu gã đàn ông kia tha thiết.

Vậy mà khi nghe xong cô lại mỉm

cười: “Trông em giống Thánh Mẫu lắm sao? Em không phải vì anh ta mà em vì bản

thân mình!”

Giọng cô chứa đầy căm thù: “Để anh

ta và Trần Ôn Ngọc ra nước ngoài đi, em không muốn gặp lại anh ta nữa!” Cô nói

không nói tạm biệt, là bởi từ nay cô không muốn thấy người đàn ông đó nữa.

Tư Nguyên khựng lại vài giây, biểu

hiện của cô không giống như đang nói dối.

“Đóa, anh xin lỗi, đây là chức

trách của anh.” Tư Nguyên bất đắc dĩ nói lời xin lỗi.

Cô cứng đờ và tiếp tục im lặng.

Qua hết giao lộ này là sẽ tới Cục

Bảo hộ lao động.

“Tư Nguyên, em khát nước, em muốn

uống sữa tươi.” Cô nhìn về phía trước, nhỏ giọng yêu cầu.

Tư Nguyên vội vàng dừng xe trước

quán sữa cách đó không xa. Anh quên mất là cô còn sốt nhẹ, chắc trong người cô

còn khó chịu lắm. Lúc nãy đi ra ngoài gấp quá nên anh quên cầm theo bình trà

nóng cho cô.

“Anh đi mua sữa cho em, em muốn

uống sữa có đường hay sữa trứng?” Anh hỏi.

“Em muốn uống sữa trứng nóng.” Cô

cười nhẹ, nụ cười trong trẻo của cô khiến người ta mờ mắt.

“Được, anh sẽ quay lại ngay.” Tư

Nguyên dứt khoát buộc mình phải thu hồi ánh mắt, rồi xoay gót đi vào quán sữa.

Qua cửa sổ xe, cô nhìn chòng chọc

Tư Nguyên đang trả tiền bên trong, và cô từ từ đẩy cửa xe ra.

Mùa này ít ai uống sữa nóng, Tư

Nguyên đang chờ nhân viên cửa hàng hâm ly sữa trong lò viba mà không phát hiện,

cô đã rời khỏi phạm vi tầm nhìn của anh.

Cách đó hơn mười mét là khu vực đèn

đỏ dành cho người đi bộ. [1]

[1]

Loại đèn này cũng nằm ngay ngã tư giống như đèn xanh đỏ dành cho xe ô tô, nhưng

nó to hơn (thường có hình vuông) và biểu hiện hình bàn tay, bàn tay đỏ thì

người đi bộ dừng lại và bàn tay xanh thì người đi bộ đi qua.

Cô đứng giữa đường, ngửa đầu dõi

đôi mắt trống rỗng lên nhìn bầu trời cao vời vợi. Hôm nay trời trong nắng ấm,

ánh dương sáng lạn.

Đèn đỏ trên vỉa hè vừa sáng lên, cô

từ từ di chuyển bước chân…

Đèn xanh dành cho dòng xe cộ bật

sáng, các tài xế đua nhau đạp chân ga.

Tư Nguyên cầm ly sữa nóng hổi từ

cửa hàng đi ra, anh sửng sốt khi thấy xe mình trống trơn, anh vội nhìn xung

quanh tìm kiếm bóng dáng cô.

Đột nhiên tốc độ bước chân cô nhanh

hơn. Và ‘ầm’ một tiếng, cô bị một chiếc xe phóng tới đụng văng ra xa mấy mét.

“Đóa!” Tận mắt thấy cảnh tượng

khiếp đảm này, Tư Nguyên vứt ly sữa trong tay chạy điên cuồng về phía cô.

Đau quá! Hô hấp cô rời rạc, cô muốn

đứng dậy nhưng vẫn ngã xuống, mỗi lần hít thở cơ thể đều đau như muốn nức toạc.

Tên tài xe lái xe gây tai nạn khiếp

vía ngồi im trong xe, đưa tay run rẩy quay số tổng đài 120, rồi sau đó gọi qua

công ty bảo hiểm.

Tư Nguyên quỳ gối trước mặt cô, đôi

tay run bần bật. Anh sợ cô chết, nhưng thật may là cô chỉ bị thương.

“Em… tại sao em lại làm chuyện điên

rồ này?” Anh không ngờ, anh thực sự không ngờ một Duy Đóa trông cứng cỏi là thế

mà đi coi thường mạng sống.

Duy Đóa không thể ngồi dậy nổi, cô

đưa tay trái ôm lấy cánh tay phải chầm chậm lắc đầu. Mỗi một cử chỉ đều khiến

cô đau đến gần như xương cốt gãy vụn.

“Không phải em coi thường bản thân,

em chỉ… choáng váng đầu óc và bất cẩn…” Cô cố hết sức để nói, “Bế em lên… em

xin lỗi…. Mặc dù anh còn chức trách phải làm nhưng chắc anh… anh nên đưa em tới

bệnh viện trước, em đau quá…” Cô không thể và không cách nào gây khó xử cho

anh, nên cô đành làm khó xử bản thân mình.

Dường như Tư Nguyên hiểu được điều

gì đó, lòng anh đau như dao cắt, hai mắt đỏ bừng, gắt giọng: “Kiều Duy Đóa, sao

tính tình em lại dữ dội đến vậy?” Muốn tự sát thì cắt cổ, muốn ngăn cản anh tới

cơ quan thì đụng xe, cô là người phụ nữ ‘đáng sợ’ như thế sao? Cô ‘đáng sợ’ tới

nỗi anh đau xót.

Cô mỉm cười, một nụ cười thê thảm:

“Có phải làm vậy khiến người ta rất ghét?”

Những giọt lệ không kiềm chế nổi

của Tư Nguyên bỗng chực trào: “Đúng, thật khiến người ta chán ghét! Anh đưa em

tới bệnh viện trước!”

Anh vội vàng vươn tay đỡ cô, nhưng

chỉ một động tác đơn giản ấy cũng khiến cô đau tới ngạt thở, mồ hôi túa ra đầm

đìa.

Tư Nguyên sợ tới mức toàn thân căng

cứng, đỡ cô cũng không được, mà không đỡ cô thì anh chẳng nỡ để cô nằm trên mặt

đường.

Nằm trở lại trên đất lần nữa, cô bỗng

bật cười. Cô thật thất bại, cô biến một người luôn dịu dàng điềm tĩnh như Tư

Nguyên trở nên nóng nảy.

“Tính nết em xấu xa, không thể dịu

dàng như Trần Ôn Ngọc, nên mới làm người ta ghét bỏ, mới khiến đàn ông khó

chịu…” Cô cười nhàn nhạt, “Nhưng đấy chính là em… là bản chất chân thực của con

người em… Em cũng muốn sửa đổi, cũng uốn nắn mình tốt hơn, dễ thương hơn… Để

xứng đáng được yêu thương, thế nhưng muốn thay đổi thật quá gian nan…” Mọi

người đều nói ‘giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’, muốn cô vứt bỏ mớ tính tình

thối tha kia thì thật sự quá khó.

“Em không cần sửa! Anh chịu đựng

được bởi vì anh quan tâm em!” Tư Nguyên xót xa cắt ngang lời cô, “Lúc đầu anh

quen em, em cũng có kiểu cách này, em không cần thiết vì bất cứ kẻ nào mà thay

đổi!” Nước mắt anh rớt trên mu bàn tay cô.

Hóa ra cũng có người nói cô không

cần sửa chữa, hóa ra trên thế giới này còn có người chịu được khuyết điểm của

cô.

Cô dùng nụ cười yếu ớt che dấu nỗi

bi ai: “Tư Nguyên, bây giờ anh có muốn kéo em một lần không?”

Cô đã nằm sâu dưới đáy vực, anh có

thể kéo cô lên được không? Cảm giác đau thương, trống trải có thể làm người ta

nổi điên, cô muốn được cứu vớt.

“Em yên tâm, lúc này bất kể em ở

đâu anh cũng sẽ kéo em lên!”

Cô mỉm cười, nhưng vẫn là nụ cười

thờ thẫn.

Bấy giờ trên đỉnh đầu bọn họ có

tiếng máy bay lao vút qua, cô bàng hoàng đưa mắt nhìn theo nơi rất nhanh đã

biến thành đốm đen nhỏ xíu.

Cuối cùng cô nói: “Nếu có người

tình nguyện xin phép chăm sóc em, nội trong vòng hai tuần, em tin mình sẽ cảm

động, sẽ nhận anh ấy làm bạn trai…”

Ngày 30 tháng 9 năm 2011, Kiều Duy

Đóa bị nứt xương bả vai phải phẫu thuật khẩn cấp.

Ngày 10 tháng 10 năm 2011, khi Kiều

Duy Đóa xuất viện, Tư Nguyên lấy thân phận bạn trai để ở bên cạnh cô. Cùng

ngày, vở kịch cuộc khủng hoảng tài chính ở Ôn Thành xuất hiện sự biến đổi lớn.

Dưới sự can thiệp của chính phủ,

chủ tịch Hồ X Lâm của tập đoàn sản xuất mắt kính X Thái – người đã bỏ trốn qua

Mỹ để lánh nạn – đã quay trở về Ôn Thành.

Ngay sau đó, chính phủ đã đưa ra

nhiều hạng mục giải quyết khủng hoảng nợ nần cho các doanh nghiệp. Trong đó yêu

cầu các ngân hàng không thoái vốn, giảm áp lực cho vay và thành lập ‘quỹ cứu

trợ chuyển dịch tái cơ cấu doanh nghiệp’. Lên kế hoạch bơm vốn, đầu tư cổ phần,

thu mua tái cơ cấu, trợ giúp các công ty hoạt động tốt vượt qua cửa ải khó

khăn, giúp chính phủ giải quyết các nguy cơ về khoản nợ rủi ro…

Từ Tết Trung thu tới giữa tuần lễ

Quốc khánh, chỉ vẻn vẹn trong vòng một tháng mà toàn bộ Ôn Thành chẳng khác gì

một phòng xông hơi.

Mặc dù tới tháng 10, Ôn Thành vẫn

còn u ám nhưng dưới sự hỗ trợ kịp thời của chính phủ, tình hình kinh tế đã có

xu hướng ổn định và cuộc khủng hoảng đã tạm thời lắng xuống.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ngang Trái
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...