Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em không thích khách sạn Overseas

Chinese à? Vậy thôi, chúng ta đổi nơi khác. Để anh nói anh rể anh giới thiệu

cái khác tốt hơn.” Thái độ của Tư Nguyên vẫn thật ôn hòa.

“Tư Nguyên.” Cô bất đắc dĩ nói,

“Anh thật sự không hiểu ý em sao?”

Không phải vấn đề về nhà hàng.

Anh vờ như không nghe, tiếp tục dịu

dàng nói: “Anh nhờ mẹ chọn ngày rồi, ngày 2 tháng 6 chúng ta đính hôn, tháng 9

đám cưới. Còn chuyện con cái thì em đừng quá áp lực, mình cứ thuận theo tự

nhiên đi.”

Sắc mặt Kiều Duy Đóa rất nghiêm

túc, “Anh biết…”

“Ăn cơm đi, anh đói quá rồi.” Sắc

mặt anh không đổi, nhưng nụ cười đượm buồn đã kịp cắt đứt những lời cự tuyệt

tiếp theo của cô.

Nói gì đi nữa thì bữa cơm này cũng

ăn không nổi.

Trầm mặc một hồi lâu, Kiều Duy Đóa

vẫn mở miệng lần nữa, “Anh đừng trù tính hôn lễ, em không muốn làm tổn thương

anh.”

Tư Nguyên im lặng không nói thêm gì

mà tiếp tục cầm đũa, nhưng ai cũng đều nhận ra bữa cơm này chẳng còn mùi vị.

“Em biết anh nghĩ chỉ cần chúng ta

kết hôn, em sẽ ‘an phận thủ thường’, cuộc sống của bọn mình sẽ rất bình lặng.”

Tư Nguyên thật tâm lý và thấu hiểu tính cô, anh biết nếu một khi cô đã kết hôn

thì dẫu có vấn vương thế nào, giữa cô và Hình Tuế Kiến cũng đã chấm hết.

“Nhưng anh có nghĩ tới trước đó, em

đã phản bội anh?” Cô lẳng lặng nói.

Đôi đũa trên tay anh khựng lại và

cứng đờ.

“Tại sao anh chưa một lần đặt câu

hỏi, đêm đó em có ở bên cạnh Hình Tuế Kiến hay không? Và bọn em đã làm gì?”

“Đủ rồi, Đóa, anh tin tưởng em!”

Anh không chịu nổi mà ngắt lời cô.

Cô cho rằng gần đây hằng ngày anh

đều vùi đầu vào công việc mới, không phải vì để tránh né những phỏng đoán trong

thâm tâm sao? Kết quả cuối cùng, anh sẵn sàng tin tưởng cô, anh bằng lòng biến

mình thành con đà điểu dúi đầu vào đống cát mà chẳng có việc gì. Thế nhưng…

“Đêm đó em ngủ chung giường với anh

ta.” Mặt cô vẫn không thay đổi mà tiếp tục khổ sở thú nhận.

Tư Nguyên như bị trúng một cái tát

nhức nhối và thảm hại. Cơn đau quen thuộc vừa nóng rực vừa lạnh giá ở dạ dày

đang trở mình khuấy đảo, khiến anh khó chịu dùng tay ấn vào vị trí bao tử. Mọi

ngờ vực vô căn cứ, mọi u buồn dồn nén, bỗng giờ khắc này như một vết thương đẫm

máu bị người ta xé toạc, đau đớn tới tận xương tủy.

Kiều Duy Đóa biết mình đã làm

thương tổn được anh, một giọt lệ lăn xuống từ khóe mắt cô.

Tư Nguyên ngước mắt lên, tình cờ

nhìn thấy giọt lệ chưa kịp lau khô của cô mà buồn bã tự giễu: “Muốn làm tổn

thương anh thì cần gì phải đau lòng?”

Cô nín lặng, vội vàng lau khô nước

mắt. Cô không thể mềm lòng, nếu không giải quyết dứt khoát thì tổn thương sẽ

còn kéo dài.

“Hình như đây lần đầu em khóc vì

anh.” Tư Nguyên thản nhiên cười.

Cô hiếm khi khóc, nhưng mỗi lần cô

khóc luôn vì một người đàn ông khác. Đây là lần duy nhất cô rơi nước mắt vì

anh, thế mà lại là lần chia tay.

Cô hít sâu một hơi, “Tại anh chưa

bao giờ làm tổn thương em.” Cho nên cô cũng không thể làm tổn thương anh.

Cô từng nghĩ, nếu có người phụ nữ

nào dám tổn thương anh, cô nhất định sẽ đòi công lý bằng mọi giá, vậy mà rốt

cuộc người làm tổn thương anh lại chính là mình.

Lúc ở trong thôn, khi nỗi khao khát

dâng tràn trong cơ thể thì cô thực sự muốn hòa quyện với Hình Tuế Kiến thành

một. Tuy nhiên ở tia lý trí cuối cùng, cô sực nhớ tới Tư Nguyên. Cô đã mang cho

anh quá nhiều ê chề và tổn thương, cô không thể tạo thêm lần nữa, dẫu rằng bây

giờ cô đang cố tình nói dối.

Thế nhưng anh lại lắc đầu, “Không,

anh đã làm tổn thương em.” Chẳng qua tới giờ cô không mang thù với anh thôi.

Vì sự ‘tổn thương’ này mới khiến cả

hai lỡ làng duyên số.

“Nhưng anh chưa bao giờ làm em rơi

lệ.” Cô cười cười.

“Không làm em khóc, chẳng phải rất

tốt sao?” Anh hỏi lại.

Tốt, đương nhiên rất tốt.

“Nhưng phụ nữ luôn khắc sâu người

đàn ông đã làm cô ta rơi lệ.” Cô mỉm cười, cười mà nước mắt lại tuôn.

“Anh có biết tại sao trước kia em

không chủ động theo đuổi anh không? Bởi vì em thấy mình không xứng với anh.” Cô

nói.

Và sự thật chứng minh, cô quả thật

không xứng với anh.

Nếu không thể gởi trao tình cảm

thuần túy, thì chỉ là sự ‘lợi dụng’ và tổn thương.

“Có lẽ tình yêu chưa đủ rung động.”

Anh thản nhiên nói tiếp.

Phải thừa nhận sự thật này khiến

người ta chua xót.

Khi cô yêu ai thì sẽ rất dũng cảm,

mà cô chỉ có thích anh, thích trong cảm giác tình bạn. Thực ra, anh luôn hiểu

điều đó nhưng không muốn thừa nhận.

“Anh không tính toán gì cả, tại sao

em phải thú nhận?” Rốt cuộc là anh khờ hay cô dại?

“Em biết anh có thể mang cho em một

cuộc sống tốt nhất.”

Sau khi tình yêu trần tục qua đi,

con người vẫn phải quay về thực tại. Anh hy vọng cô có thể thấu hiểu rành mạch.

“Em biết.”

“Em có biết là đi theo anh ta thì

em sẽ sống bấp bênh, thậm chí không có tương lai?”

“Em biết…”

“Không, em không biết gì cả!” Tư

Nguyên mặc bộ đồng phục công tố viên, lần đầu tiên để lộ ánh mắt sắc bén ngắt

lời cô, rồi hạ giọng: “Em có từng kiểm tra nguồn tài chính của anh ta chưa? Tại

sao anh ta không xuất ngoại, mà vẫn chịu đựng nổi? Hiện giờ anh đang điều tra

vụ án mua bán ma túy, thậm chí anh nghi ngờ anh ta rửa tiền…”

Kiều Duy Đóa lộ vẻ nghi hoặc, “Ai

không xuất ngoại?” Tại sao sự kết nối giữa cô và Tư Nguyên lại như xâu chuỗi bị

cắt đứt?

“Ngoài ra, vụ án mua bán ma túy

gì?”

Tư Nguyên dừng lại kịp lúc và nín

thinh. Những việc này đều là cơ mật, anh không thể tiết lộ nhiều.

Vài giây sau, cô mới hiểu được lời

nói đầy ẩn dụ của anh. Sắc mặt cô xám ngắt, thậm chí lật đổ cả ly nước.

Cô tái mặt nhìn anh.

“Đóa, cuộc sống hiện tại của anh ta

rất phức tạp, không phù hợp với em.” Tư Nguyên quay sang nhìn cô.

Sắc mặt cô càng khó coi.

Tư Nguyên thản nhiên nói: “Vì vậy,

anh không đồng ý chia tay.”

Rốt cuộc cô cũng tìm được giọng nói

của mình: “Tư Nguyên, đó là hai chuyện khác nhau.”

Anh lại trầm mặc. Cho nên, cô không

thể an phận thủ thường?

“Nếu muốn chia tay thì em phải

hiểu, trai gái sau chia tay thường khó có thể làm bạn với nhau được.” Anh lặng

lẽ nói.

Kiều Duy Đóa chấn động mạnh.

“Nếu em chọn chia tay, thì sau khi

chia tay anh sẽ không hành hạ mình, cũng chẳng liên lạc với em, như vậy bình

thường sao?” Anh đang đặt cược, đặc cược lần cuối địa vị của mình trong trái

tim cô.

Quả nhiên.

“Anh…” Thực sự chỉ có kết cục này

thôi? Sẽ mất đi người bạn tốt nhất trong đời, khiến lòng cô hoảng hốt và rối

mù.

Bế tắc một hồi lâu.

“Được rồi, chúng ta đừng bàn chuyện

chia tay nữa. Ngoài tình yêu, giữa chúng ta còn có tình bạn thân thiết chẳng ai

có thể lật đổ.” Tư Nguyên cúi đầu.

Anh xin lỗi, anh thực sự không thể

để em rời đi.

Bầu kông khí lại rơi vào tĩnh lặng.

“Ô, ai đây? Thì ra là công tố Lục.”

Bên cạnh bỗng nhiên dội đến một giọng nói.

Cả hai người đồng thời quay đầu.

Duy Đóa thấy một người đàn ông

cường tráng đang khệnh khạng ôm một cô gái có phong thái lạnh lùng tuyệt mỹ,

đứng trước mặt bọn họ.

Nhìn rõ người vừa tới, giọng nói

luôn dịu dàng của Tư Nguyên bỗng chuyển thành lãnh đạm: “Nhiếp Lạc, rất vui

được gặp anh.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...