Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 115

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình Tuế Kiến về nhà, gã dựa thẳng

đầu trên thành ghế sofa, thẫn thờ một hồi lâu.

Ghen tuông sao? Gã tự hỏi.

Đáp án đúng là gã ghen sắp phát

điên lên rồi. Nhưng vì sao gã vẫn quay đầu rời đi? Tính gã xưa nay luôn rõ ràng

dứt khoát, bất cứ một quyết định nào cũng không tần ngần do dự, ấy vậy mà lúc

này gã thật sự phân vân.

Gã cứ ngồi thừ ra đó từ hừng đông

đến tối mịt, trong lòng đã sớm rơi vào khoảng không thì hôm nay càng đặc biệt

trống rỗng và tắt nghẽn.

Gã cầm cái điều khiển từ xa bật TV

lên, bên trong chỉ vang ra những tiếng xè xè, nhưng gã không tắt đi. Do không

gian quá mức yên tĩnh, nên gã muốn có âm thanh nào đó làm bạn. Vì muốn tạo căn

nhà này không còn ai ở, thâm chí cả phí truyền hình gã cũng chẳng đóng.

Thật quá vắng lặng, vắng lặng tới

nỗi khiến người ta hốt hoảng. Gã uể oải duỗi tay, ấn hộp thư thoại.

“Bạn có 17 cuộc thoại.” Điện thoại

vang lên, “Cuộc thoại thứ nhất…”

“Hình đại ca, mẹ tôi bị suy thận,

bác sĩ nói cần phải chạy thận nhân tạo, tôi xin anh hãy làm việc thiện, trả

tiền lại cho tôi đi…”

Gã gác tay lên trán, nằm im bất

động.

“Tên họ Hình kia, chừng nào mày mới

trả tiền? Chúng mày là loại dân cho vay nặng lãi ghê tởm, nuốt tiền mồ hôi nước

mắt của bọn tao. Tao nguyền rủa mày ra đường bị xe tông chết, bọn tao coi như

cúng số tiền kia cho mày mua quan tài!”

“Đừng nghĩ tao không tìm thấy mày

là sẽ buông tha, Hình Tuế Kiến tao cảnh cáo mày lần cuối, nếu mày không trả

tiền thì chúng ta gặp nhau trên tòa đi!”

“Hình Tuế Kiến…”

Tới tới lui lui vẫn chỉ là những

tin thoại đòi nợ, đám người này kiên trì hơn gã tưởng. Có người mềm giọng năn

nỉ, có kẻ mắng té tát, cũng có tên hăm dọa sáo rỗng. Thực ra, những việc này

chẳng ảnh hưởng gì tới gã, đằng nào thì gã cũng bị người ta truy cùng đuổi tận,

chưa một ngày được ngơi nghỉ.

Tuy nhiên, gã khẽ nhắm mắt…

Cô chịu được sao? Nếu còn là đàn

ông thì không nên lưu giữ cô, thế nhưng cảnh tượng cô và Lục Tư Nguyên hôn đắm

đuối ngoài đường không ngừng quay cuồng trong đầu gã, kích thích bộ não gã.

Gã cáu kỉnh đưa tay định tắt những

tin còn thừa. Tuy nhiên, lúc này trong hộp thư thoại bất ngờ vang lên giọng của

Que Củi.

“A Kiến, sao điện thoại của anh bận

máy hoài vậy?”

Gã lười xem trạng thái điện thoại.

“Cuối tháng rồi, tiền lãi tháng này

có bớt đi không?” Que Củi hỏi.

Gã vẫn nằm im, mở tròn mắt.

Đúng vậy, lại cuối tháng nữa rồi.

“Đại ca, anh đừng gánh hết mọi

chuyện một mình! Em, Ôn Ngọc và Tiểu Béo đã bắt đầu kinh doanh bên Canada rồi.

Nếu anh cần tiền, bọn em sẽ nghĩ cách, dù sao thì công ty không phải của riêng

anh, không thể cái gì cũng bắt anh hứng chịu!"

Gã gượng ép giật giật khóe môi. Gã

biết bọn họ sống rất tình nghĩa, nhưng công ty vừa thành lập, cần vốn để xoay

vòng, gã làm sao có thể lấy tiền bọn họ được?

“Hay… nếu anh không gánh nổi nữa

thì đừng giữ chữ tín làm gì. Đằng nào đấy cũng là cái hố không đáy… dù sao hiện

giờ ở Ôn Thành có nhiều người chung tình trạng này.” Tuy biết không thể, nhưng

Que Củi vẫn khuyên giải.

Gã giật mình, gã biết cố gắng tới

cuối rồi cũng chỉ còn con đường này. Rõ ràng mất sỉ diện vẫn có thể sống trơ

trơ, cùng lắm thì bị đám chủ nợ dần cho một trận, rồi ngày ngày được sống tốt

hơn. Nhưng tính cách gã không cho phép mình làm như thế.

Tuy nhiên, không cho phép thì phải

làm thế nào? Mới vài tháng ngắn ngủi mà gã gánh nặng tới độ cả đêm về cũng mơ

thấy ác mộng.

Gã cựa quậy ngồi dậy gọi điện thoại

cho mẹ. Vừa khéo, cuộc thoại tiếp theo là của mẹ gã.

“A Kiến, mẹ báo cho con một tin

vui, vụ cầm cố Bích Quế Viên để vay vốn đã được phê duyệt, con mau liên lạc với

bác Vương, ông ấy đã tốn rất nhiều tâm sức, nhưng…” Mẹ gã ngập ngừng chốc lát

rồi ngại ngùng nói: “Con nhớ đừng nói với ai là mẹ con mình còn liên hệ, con

cũng biết đám đòi nợ ấy khủng khiếp lắm, cứ bị quấy rầy mãi chắc mẹ suy nhược

thần kinh mất…”

Gã thản nhiên giật giật khóe môi.

Gã biết mấy tháng nay mẹ gã cũng bị

liên lụy đến te tua, mẹ gã yêu cầu ở trước mặt mọi người đừng thừa nhận mẹ con

họ còn liên hệ, coi đã khá thâm tình.

Tìm kiếm nhiều mối quan hệ, mà cuối

cùng người hỗ trợ vẫn là bác Vương – kẻ có thể bẻ gãy lòng tự trọng của gã. Thế

nhưng gã đâu còn cách nào? Không tiền thì sẽ bị người ta ép chết! Rốt cuộc Bích

Quế Viên cũng có thể cầm cố, khiến gã thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì, nó đồng nghĩa

với việc gã còn được ‘sống’ qua một thời gian.

Tuy nhiên, sau đó thì sao? Lấy chỗ

này đắp qua chỗ khác, [1] cuộc sống như thế có thể chèo chống được bao lâu?

[1]

Nguyên tác: Sách đông tường bổ tây tường – lấy chỗ này đắp qua chỗ khác, vì thế

vấn đề thực sự không được giải quyết.

“Kiều Duy Đóa, ngay cả tương lai

của mình như thế nào tôi còn không biết, thì làm sao tôi có thể thề hẹn với

em?” Gã nhìn căn phòng tối om, hỏi thầm.

...

Chưa kịp thay bộ đồng phục công sở

màu xanh, Tư Nguyên đã vội vã chạy tới nhà hàng.

“Anh xin lỗi, anh tới muộn.” Vừa

ngồi xuống, anh đã cất tiếng xin lỗi, “Ban nãy anh bị kẹt một vụ án, mới nhận

việc nên anh cần học hỏi thêm kinh nghiệm, vì vậy mới trễ hẹn!”

“Không sao.” Dạo này thực sự rất

khó gặp anh, ngày nào anh cũng đi sớm về khuya, hai người gần như không thể

giáp mặt để nói chuyện rõ ràng.

Chờ một hồi, Duy Đóa mới nhìn anh

nói: “Tư nguyên, hôm nay em tìm anh…”

“Bọn mình ăn cơm trước nhé? Anh đói

lắm rồi, từ trưa đến giờ anh chưa ăn gì.” Tư Nguyên cắt ngang lời cô.

“Vâng.” Duy Đóa không nói thêm nữa.

Đã qua giờ cơm tối nên thức ăn được

bê lên rất nhanh, Tư Nguyên mới ăn vài miếng thì ấn ngón tay vào giữa bụng, cau

mày thật chặt.

Cử chỉ của anh rất nhỏ nhưng cô

cũng phát hiện, “Anh lại đau dạ dày nữa à?”

“Ừ.” Chân mày anh xoắn tít.

Duy Đóa buông đôi đũa, “Để em ra

ngoài mua thuốc đau dạ dày cho anh.”

“Đừng, anh có mang theo.” Anh đè

tay cô xuống.

Duy Đóa gọi nhân viên phục vụ mang

ly nước ấm tới, anh lấy viên thuốc dạ dày trong cặp táp ra bỏ vào miệng nuốt

xuống.

“Dù công việc có bận rộn, thì anh

cũng phải ăn cơm đúng giờ chứ.” Cô nhăn mày nhắc nhở.

Hôm nay không rảnh ăn trưa, hôm qua

cô gọi anh lúc hai giờ chiều mà anh mới bắt đầu ăn cơm. Cứ tiếp tục đà này thì

ngay cả người sắt cũng sụp đổ.

Tư Nguyên mỉm cười buồn bã. Kỳ

thực, anh bị đau dạ dày chẳng liên quan gì đến bận rộn, mà nguyên nhân chủ yếu

là anh bị áp lực quá nặng trên công việc lẫn tình cảm.

“Chuyện hôn lễ em chuẩn bị tới đâu

rồi?” Tư Nguyên lảng qua việc khác, “Anh đưa mấy cái nhà hàng cho em xem, em

vừa ý cái nào chưa?”

“Tư Nguyên, em hẹn anh ra đây để

bàn về vấn đề này.” Duy Đóa nhìn anh chăm chú.

Từ sau ngày đó, cô ở nhà canh chừng

bao lâu cũng không được gặp anh. Cô đành gọi điện thoại hẹn anh, nhưng anh đùn

đẩy năm lần bảy lượt cho tới hôm nay mới có dịp gặp.

“Em còn đắn đo hả? Anh thấy khách

sạn Overseas Chinese [2] cũng được lắm, anh rể của anh quen với đầu bếp trưởng

trong đó, danh sách các món ăn và sắp xếp lịch trình sẽ thuận tiện hơn.” Tư

Nguyên vừa ăn vừa nói, “Nếu em không có ý kiến thì chúng ta quyết định vậy đi!”

“Tư Nguyên, rốt cuộc anh muốn em

nói bao nhiêu lần đây? Chúng ta không có thể kết hôn.” Cô khổ sở nói.

Tư Nguyên cứng đờ.

[2]

Overseas Chinese Hotel – một khách sạn 5 sao nổi tiếng ở thành phố Ôn Châu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ngang Trái
Chương 115

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 115
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...