Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 85

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Duy Đóa cảm thấy dưới người mình

máu trào ra liên tục, thấm ướt cả quần lót. Cô là phụ nữ đang mang thai, làm

sao có thể ra nhiều máu như vậy? Nếu máu cứ chảy hoài, thì e rằng đứa bé rất

khó giữ.

Ý nghĩ này vừa chớm trong đầu đã

làm cô vô cùng bất an, khiến môi cô trở nên trắng bệch. Bụng cô đau âm ĩ cộng

thêm tinh thần hoảng loạn, làm thắt lưng cô nhức đến nỗi không thể đứng thẳng.

“Tư Nguyên, giúp em, giúp em với!”

Cô hoảng hốt cầu xin sự trợ giúp của người bên cạnh.

Dáng vẻ hoảng hốt và bất lực của cô

làm tâm trạng Tư Nguyên vô cùng căng thẳng. Tư Nguyên dẹp bỏ mọi lễ nghi, cúi

người bế thốc cô lên chạy tới chiếc xe mình đậu cách đó không xa.

“Đứa bé có xảy ra sự cố gì không

anh?” Cô níu chặt vạt áo Tư Nguyên đến mức năm ngón tay trắng bệch, như muốn

tìm một đáp án an lòng.

Cô run bần bật nhớ tới, từ hôm vô

tình bắt gặp Hình Tuế Kiến và Trần Ôn Ngọc đi thuê phòng, cô đã ngừng uống

thuốc dưỡng thai, vì cô hạ quyết tâm không để Hình Tuế Kiến chạm tới mình. Cô

không vĩ đại như Trần Ôn Ngọc, cô thích sạch sẽ và không chịu nổi cảnh chung

chồng với người ta. Thế nhưng ai ngờ, cô không uống những loại thuốc đó lại gây

ra hậu quả nghiêm trọng đến vậy.

Cô muốn sinh đứa bé này, khác với

lần đầu cô coi nó không là gì cả, nên đừng rời bỏ cô được không?

Tư Nguyên vội vàng bế cô lên xe, gương

mặt Duy Đóa trắng tới mức không còn một hột máu.

“Đóa, không sao, em đừng sợ!” Anh

nắm chặt tay cô khích lệ.

Lạnh quá, tay cô lạnh khủng khiếp.

“Nhất định em đã gây ra tội lỗi

nặng nề nên ông trời mới trừng phạt!” Cô dựa lưng vào ghế xe, hoang mang suy

nghĩ lung tung.

Những thứ cô ao ước trong đời rất

ít, nhưng vì sao lần nào cũng vuột tầm với?

“Đóa, em đừng nghĩ nhiều!” Một tay

Tư Nguyên vừa lái xe, còn tay khác cầm chặt tay cô.

Anh chưa từng gặp qua hoàn cảnh này

nên tay anh cũng run rẩy. Anh lo lắng cô xảy ra sự cố, nỗi sợ hãi gần như không

thể che dấu của cô truyền qua cho anh, khiến anh càng dễ đọc thấy sự căng

thẳng.

Đóa Đóa cần đứa bé này! Cô sợ mất

đứa con này vô cùng.

Lúc cô mang thai thì tâm trạng khác

hẳn với trước đây.

Tư Nguyên đạp mạnh chân ga, tính

anh xưa nay luôn điềm đạm và rất giữ quy tắc, thế mà bây giờ anh lại vượt đèn

đỏ tới mấy lần.

“Bác sĩ, có một thai phụ bị

thương!” Vừa tới bệnh viện, Tư Nguyên đã nôn nóng túm lấy bác sĩ.

Nhân viên y tế lập tức đưa cô vào

phòng kiểm tra, bàn tay nắm chặt của hai người bị tách ra và Tư Nguyên bị nhốt

ở bên ngoài.

“Cô có thai mấy tuần rồi?” Vừa cởi

quần cô ra thì thấy vết máu dính đầy trên đó, khiến sắc mặt nhân viên y tế trầm

xuống.

“Gần bảy tuần.” Răng môi cô đều run

cầm cập.

“Mang thai thời kỳ đầu mà ra nhiều

máu như vậy, chứng tỏ bào thai rất khó giữ.” Nhân viên y tế nói bằng kinh

nghiệm.

Cô cảm thấy đầu óc choáng váng.

Hốc mắt cô cay cay, cơ thể và trái

tim đều run rẩy: “Bác sĩ, giúp tôi với, xin bác…” Cô bắt đầu thấy hối hận, tối

nay cô kích động quá mức mới làm cảm xúc chao đảo, ảnh hưởng tới đứa bé.

Cô sai rồi, cô luôn biết sức khỏe

mình yếu kém, cô hẳn phải nên giữ bình tĩnh mọi lúc mọi nơi, cô không nên vừa

thấy Trần Ôn Ngọc thì đã bùng cơn tức giận.

Cô kéo vạt áo blouse trắng của bác

sĩ cất tiếng cầu xin, những giọt nước mắt yếu đuối thi nhau rơi xuống.

“Cô đừng xúc động, chúng ta hãy làm

kiểm tra trước.” Bác sĩ lấy máu của cô, sau đó khẩn cấp đưa cô đi siêu âm. Khi

đầu dò lành lạnh [1] lăn khắp vùng bụng cô thì bác sĩ bỗng thốt lên kinh ngạc:

“Tiêu rồi, không nhìn thấy túi thai…”

[1]

Khi siêu âm thì bác sĩ đổ một chút gel kéo đầu dò lên xuống, nó lành lạnh khó

tả lắm.(*_*)

Không tìm thấy túi thai? Nghĩa là

đứa bé cũng mất rồi? Đáy lòng Duy Đóa chợt lạnh, trước mắt bỗng tối sầm.

Lúc cô tỉnh dậy, trời đã bình minh.

Cô mở lớn đôi mắt, những giọt lệ to

như hạt đậu lại lăn xuống.

Tư Nguyên nằm dựa bên thành giường,

cô vừa nhúc nhích thì anh cũng tỉnh. Tư Nguyên nhìn cô chăm chú, không dám cử

động.

“Có phải em không giữ được đứa bé?”

Cô chết lặng hỏi, trái tim một mảnh hoang vu.

Trước khi mất ý đi thức, cô nghe rõ

bác sĩ nói không tìm thấy túi thai. Đấy là lỗi của cô, cô tự hại chết đứa con

của mình.

Một thứ tình cảm đau xót khó ức chế

làm cô không ngừng tự trách mình. Trong lòng cô thực quá khó chịu, quá mức khó

chịu.

Tư Nguyên không biết nên an ủi cô

ra sao, phản ứng của anh rất lạ, ánh mắt cứ dán chặt vào cô, muốn nói gì đó lại

thôi.

“Anh đừng giấu em, sau đó bác sĩ

còn nói gì?” Có tin gì tệ hơn không? Ví dụ, mai này cô không thể mang thai được

nữa? Vì lẽ đó cô càng thêm chán nản bản thân mình.

Không sao cả, thậm chí cơ hội giữ

đứa bé này cũng chẳng có thì nỗi khổ nào với cô cũng thế thôi.

“Anh nói đi, em không yếu đuối như

vậy đâu.” Cô giả vờ kiên cường nhưng hốc mắt đã ửng đỏ.

Tuy nhiên…

“Đóa… trước đây em có tới bệnh viện

khám chưa?” Tư Nguyên ngập ngừng hỏi.

“Có.” Cô đáp dứt khoát.

Không tới bệnh viện khám thì làm

sao cô biết mình mang thai?

“Ngoài bệnh viện thì em có kiểm tra

ở nhà không?” Anh lại hỏi.

Duy Đóa lắc đầu. Vì xét nghiệm máu

đã xác định cô mang thai, nên dĩ nhiên cô không cần kiểm tra thêm ở nhà.

“Bác sĩ nói em không mang thai, em

chỉ tới…” Tư Nguyên lúng túng.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vừa

rồi thật quá xấu hổ, anh bị bác sĩ chế nhạo tơi tả. Ai đời anh đem một cô gái

đang trong ngày hành kinh thành sản phụ sảy thai, còn hô hét [2] đòi giúp đỡ.

[2]

Nguyên tác: đại hô tiểu khiếu – hô to gọi nhỏ tung lung, mất lịch sự (baidu).

Duy Đóa kinh ngạc, “Làm sao có

thể?” Giọng cô ngân cao, “Tối qua em đau như vậy…” Chính anh cũng thấy mà, phải

chăng bác sĩ kia là tên lang băm?

“Bác sĩ nói em không mang thai, em

chỉ đau vì kỳ sinh lý.” Anh thấy cô đau kiểu này vài lần, nhưng tối qua anh

không đem hai việc này liên kết với nhau được, chẳng ai có thể ngờ Duy Đóa bị

lừa.

“Rốt cuộc anh đang nói điều gì? Làm

sao em có thể không mang thai?” Duy Đóa không thể tin.

Trên thực tế, tới giờ Tư Nguyên

cũng chưa tin nổi.

Anh lấy giấy báo kết quả đưa cho

cô, để cô tự mình xem, “Không lâu sau khi em ngất đi, kết quả kiểm tra máu đã

đưa tới, các nội tiết tố HCG nhỏ hơn 5mlU/ml.” [3] Giấy báo này hoàn toàn chính

xác.

[3]

Khi xét nghiệm máu nếu mực HCG ít hơn 5mIU/ml thì kết quả thử thai là âm tính

và mực HCG hơn 25mIU/ml thì bạn đã có thai.

“Con em mất rồi.” Duy Đóa khổ sở

nói.

Xuất huyết quá nhiều làm cơ thể cô

không chứa bất kì vật gì và tẩy sạch mọi dấu vết, đấy cũng chẳng có gì kì lạ.

Tuy nhiên, Tư Nguyên lại lắc đầu:

“Không phải, ban đầu anh cũng nghĩ như vậy, nhưng bác sĩ nói nếu người từng

mang thai thì bất luận phá thai hoặc sảy thai tự nhiên, lượng hoóc-môn trong cơ

thể không thể lập tức hồi phục, các nội tiết tố HCG sẽ từ từ giảm xuống nhưng

cần ít nhất nửa tháng mới trở lại mức nhỏ hơn 5mlU/ml!”

“Nếu thực sự em đang mang thai ở

tuần thứ bảy, thì các nội tiết tố HCG phải vài chục ngàn mới đúng. Kích thích

tố [4] cao như vậy, làm sao có thể lập tức biến mất?” Việc này anh đã kiểm tra

cụ thể trên Internet của điện thoại, quả nhiên bác sĩ nói không ngoa chút nào.

[4]

Kích thích tố (kích tố) có hóa chất ‘có mùi’ gửi bằng và để tất cả mọi người /

động vật có vú cho ra. Kích thích tố được phát hiện vô thức, họ cung cấp thông

tin về hệ thống miễn dịch của bạn, khả năng sinh sản của bạn, trạng thái hiện

tại của bạn về ham muốn tình dục và tình dục… Là một chất rất quan trong với

phụ nữ. (urwebdoc.com)

“Không thể nào!” Duy Đóa trợn mắt

khó tin.

Nếu cô không mang thai, vậy những

triệu chứng trước đây phải giải thích ra sao?

“Bệnh nhân giường 411 mau xuất viện

nhé, đừng nằm đó chiếm giường!” Bác sĩ tới kiểm tra phòng thấy bọn họ còn ở

đây, lập tức nhíu mày.

“Bác sĩ, tôi muốn nghe giải thích.”

Cô dời ánh mắt về phía bác sĩ.

Nỗi băn khoăn trong lòng chưa được

tháo bỏ thì cô sẽ không xuất viện! Cô xác định mình đã mang thai, nhưng tại sao

kết quả kiểm tra lại như thế?

“Thời gian hành kinh của tôi luôn

chính xác, nhưng lần này chu kỳ sinh lý của tôi đã bị trì hoãn hơn hai tuần

chưa thấy tới.” Nếu nói cô không mang thai, vậy điểm đáng ngờ ấy phải giải

thích ra sao?

Cô không ngại ngần sự có mặt của Tư

Nguyên ở bên cạnh, hỏi bác sĩ những điều thầm kín của phụ nữ.

“Nhiều người không có chu kỳ kinh

nguyệt tới hai – ba tháng do dời ngày, thì có gì lạ?” Thái độ của vị bác sĩ

thiếu nhẫn nại.

Tư Nguyên tỏ vẻ xấu hổ, anh biết lý

do tại sao vị bác sĩ này mất tính nhẫn nại. Bởi vì bắt đầu từ đêm qua, hai

người bọn họ đã bị toàn bộ nhóm y – bác sĩ dán nhãn ‘đồ điên hoặc ngu ngốc’, có

thể trở thành chuyện hài hước nhất trong bệnh viện năm nay.

“Không, chu kỳ hành kinh của tôi là

28 ngày, tới giờ không nhiều một ngày, không thiếu một ngày.” Cô cố chấp lắc

đầu, cô muốn biết sự thật!

“Cô không dùng thuốc bổ hay thuốc

làm hoãn chu kỳ hành kinh à?” Vì muốn cô sớm xuất viện để có giường cho bệnh

nhân khác, vị bác sĩ đành giải đáp nghi vấn.

Thuốc? Trong đầu cô lập tức xuất

hiện một tên thuốc.

“Sau khi xác định mình mang thai,

tôi luôn dùng thuốc dưỡng thai…” Cô kỹ lưỡng đem tên thuốc mình dùng đưa cho

bác sĩ.

Bác sĩ nghe xong thì nhíu mày,

“Thuốc cô đang dùng là thuốc kích thích tố, bác sĩ chúng tôi phải làm hàng loạt

chẩn đoán mới kê toa cho bệnh nhân dùng loại thuốc này để dưỡng thai.” Dùng thuốc

cần phải thận trọng, bác sĩ bọn họ sẽ không kê loại thuốc này nếu bệnh nhân

không có dấu hiệu sẩy thai báo trước.

“Vì đây là thuốc kích thích tố, nên

một số nữ vận động viên dùng nó để dời ngày hành kinh. Trong thời gian dùng

thuốc, chu kì kinh nguyệt sẽ bị gián đoạn và không xuất hiện, ngừng thuốc

khoảng sáu – bảy ngày sau mới khôi phục lại chu kỳ kinh nguyệt.”

Cô hoàn toàn ngỡ ngàng và Tư Nguyên

cũng vậy. Bởi vì, một chân tướng mơ hồ từ từ hiện ra.

“Bác sĩ, theo lời bác nói, phải

chăng tôi cứ tiếp tục uống loại thuốc này thì tháng sau cũng không thấy kinh

nguyệt?” Cả người cô phát lạnh, tại sao lại như vậy?

“Không phải, loại thuốc này chỉ

kiềm hãm nội tiết tố cơ thể con người trong một thời gian ngắn, nhiều nhất

khoảng hai – ba tháng thôi.”

Nhiều nhất khoảng hai – ba tháng?

Chỉ hai – ba tháng thôi cũng đủ xảy ra rất nhiều việc…

Cô nhớ cảnh Hình Tuế Kiến bình tĩnh

nói sẽ ‘chịu mọi trách nhiệm’ với cô, bọn họ nhất định phải kết hôn.

“Nửa tháng trước tôi cũng kiểm tra

ở bệnh viện này và có kết quả mang thai…”

“Không thể nào! Bệnh viện chúng tôi

sẽ không làm ra kết quả sai lầm ấy! Hay cô đưa giấy báo kết quả cho tôi xem một

chút.” Vị bác sĩ khẳng định.

Cô cứng đờ cả người, giấy báo kết

quả? Đúng, từ đầu tới cuối cô chưa từng thấy giấy báo kết quả.

Hình Tuế Kiến nói đưa giấy báo kết

quả cho mẹ gã, cô cũng chẳng hoài nghi. Bây giờ nghĩ lại, tất cả mọi thứ đều là

lời nói phiến diện từ phía Hình Tuế Kiến.

Cô bị lừa!? Vốn dĩ trong bụng cô

chẳng có đứa bé nào, mà cô còn khóc lóc van xin bác sĩ hãy giữ lại đứa con! Sắc

mặt cô càng tái hơn.

Thấy phản ứng của cô, vị bác sĩ

cũng đoán được chút ít: “Bây giờ đã rõ rồi, cô nhanh xuất viện đi!” Vị bác sĩ

vừa đi vừa lắc đầu, “Thật là, nếu không có thâm thù gì mà gạt con người ta uống

thuốc kích thích tố để đùa bỡn, thì thật quá đáng!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ngang Trái
Chương 85

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...