Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Tư Nguyên nói với Hình Tuế Kiến

những lời đó, sắc mặt Hình Tuế Kiến tái mét xông ra ngoài. Có lẽ do tâm trí rối

loạn nên Hình Tuế Kiến mất đi sự cảnh giác thường thấy, không phát hiện Tư

Nguyên vẫn đang bám theo sau.

Anh thấy Hình Tuế Kiến vừa tăng tốc

vừa nói chuyện điện thoại. Khoảng một tiếng sau, Hình Tuế Kiến dừng xe bên

ngoài một ngôi biệt thự.

Tư Nguyên không dám hành động nông

nỗi, anh đứng ngoài cửa canh chừng rất lâu, mãi tới khi trong biệt thự vang lên

tiếng nổ súng, anh quyết định lập tức báo cảnh sát. Anh luồn vào bên trong,

thấy Hình Tuế Kiến mặc chiếc áo may ô nằm bên cạnh Kiều Duy Đóa. Còn Kiều Duy

Đóa mặc chiếc áo sơ mi nam, toàn thân bê bết máu.

Mặt Tư Nguyên tái xanh: “Đóa, em bị

thương hả?” Anh sốt ruột vọt tới trước mặt cô.

“Mau gọi xe cấp cứu đi, anh ấy bị

thương nặng lắm!” Kiều Duy Đóa lại không thèm nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe ngân

ngấn nước.

Tư Nguyên lập tức gọi tổng đài 120.

“Anh có đau không?” Kiều Duy Đóa vô

cùng lo lắng hỏi người đàn ông đang nằm trên đùi mình.

“Em đừng lo, anh chỉ bị thương

ngoài da thôi… anh không sao.” Hình Tuế Kiến gượng ép kéo khóe môi, đưa tay

vuốt ve gương mặt cô để trấn an, nhưng mỗi cử động đều đau đớn kịch liệt.

“Có phải bị thương ngoài da hay

không, cứ tới bệnh viện khám rồi sẽ biết!” Kiều Duy Đóa nắm tay gã, vừa tức

giận lại vừa đau lòng.

“Em đừng nhích tới nhích lui.” Hình

Tuế Kiến day day trán, có lẽ do tác dụng của thuốc phiện nên bây giờ đầu gã đau

như búa bổ.

Kiều Duy Đóa lập tức ngậm miệng ôm

chặt lấy gã, không dám động đậy gì nữa.

Cảnh sát vẫn tìm kiếm tội phạm khắp

nơi, còn Tư Nguyên thẫn thờ nhìn bọn họ. Xung quanh thật hỗn loạn, nhưng trên

người bọn họ phảng phất một nét đẹp khó có thể dùng ngôn từ để diễn tả. Bởi vì

đáy mắt cả hai chỉ có đối phương, không dung chứa bất luận kẻ nào.

Xe cứu thương tới, nhân viên cứu hộ

chuyển gã lên xe, Kiều Duy Đóa một tấc không rời, bám sát theo sau. Đến bệnh

viện, giường xe lăn được đưa tới, cô đỡ Hình Tuế Kiến lên giường bằng tâm trạng

hết sức chăm chú.

Tư Nguyên đi theo phía sau, ngơ

ngác nhìn bọn họ.

Hình Tuế Kiến được đẩy vào phòng

cấp cứu, cô bị cách ly bên ngoài nhưng cứ đứng lì trước cửa mà chẳng chịu rời

đi.

“Cô gái, trên người cô dính đầy

máu, cô mau đi thăm khám một chút!” Các cô y tá lướt ngang qua, thấy bộ dạng

nhếch nhác của cô đều cất lời khuyên nhủ, ấy vậy mà cô lại luôn lắc đầu.

“Cô gái, cô có thể nói cho chúng

tôi biết, rốt cuộc trong biệt thự đã xảy ra chuyện gì?” Cảnh sát lại càng khó

lấy được lời khai, bởi vì cô chỉ chuyên chú nhìn đăm đăm cánh cửa phòng cấp

cứu.

Mãi đến lúc cánh cửa phòng cấp cứu

bật mở, cô lao tới như tên bắn cầm lấy bàn tay đặt dưới tấm chăn màu trắng.

“Anh đi chụp X-quang, Kiều Duy Đóa,

em mau đi khám để người ta bôi thuốc cho em!” Hình Tuế Kiến ráng giữ tinh thần

căn dặn.

Nửa bên mặt cô sưng vù, vả lại bị

Nhiếp Lạc đá trúng một cước thì chắc chắn bắp đùi và vùng bụng phải bầm tím,

chẳng biết có bị thương hay không?

Cô lắc đầu, nói: “Em không sao.”

“Em không nghe lời, thì anh cũng

không đi kiểm tra.” Hình Tuế Kiến nói.

“Em nghe lời anh!” Cô lập tức đáp.

Hình Tuế Kiến gật đầu, bấy giờ mới

đồng ý để nhân viên cứu hộ và cô tiếp tục đẩy mình tới phòng kiểm tra.

Tư Nguyên có cảm giác cổ họng mình

khô khốc. Thấy cô hết bận bịu, anh mới kéo cô qua cẩn thận kiểm tra vết thương

và bôi thuốc.

Khi chất sát trùng gây cảm giác ran

rát trên gò má và đôi môi, thì cô mới khôi phục tinh thần: “Tư Nguyên? Sao anh

lại ở đây?”

Sự ngỡ ngàng của cô khiến trái tim

Tư Nguyên khẽ lướt một tia khổ sở.

“Anh tới lâu rồi.” Do từ đầu tới

cuối, trong mắt cô không nhìn thấy anh.

Cô rũ mắt xuống, hối lỗi đến mức

không thốt nỗi thành lời.

Tư Nguyên đưa cô đi làm một vài

kiểm tra, trong suốt quá trình thăm khám, cô luôn hiện rõ vẻ bất an.

“Bác sĩ nói em chỉ bị vết bầm,

ngoài ra không có vấn đề gì.” Hình Tuế Kiến bảo vệ cô rất khá.

Quả nhiên mới vừa nghe vậy, cô lập

tức xoay người chạy ra canh chừng trước cửa phòng khám.

Một lát sau, Hình Tuế Kiến cũng

được đẩy ra.

“Tình trạng của anh ấy thế nào?” Cô

nôn nóng hỏi.

“Sau khi chụp X-quang, chúng tôi

phát hiện trên người anh ta có rất nhiều chỗ bị nứt xương.” Bác sĩ thông báo

với cô.

“Có cần… làm phẫu thuật không?” Cô

dè dặt hỏi.

“Trước mắt không cần thiết, nhưng

vết thương của anh ta khá nghiêm trọng, để tránh lưu lại di chứng về sau, chúng

tôi yêu cầu nhập viện để điều trị!” Vị bác sĩ căn dặn, “Cô làm thủ tục nhập

viện xong thì tới văn phòng tôi một chuyến, tôi sẽ viết giấy giới thiệu sắp xếp

loạt kiểm tra kỹ càng cho anh ta…”

Tư Nguyên đi làm thủ tục nhập viện,

còn Kiều Duy Đóa trở ra từ văn phòng bác sĩ. Mới bước vào phòng bệnh, cô thấy

Hình Tuế Kiến đang cố chống người ngồi dậy mặc quần áo.

Động tác của gã rất chậm, vì tự

mình làm nên càng thêm đau đớn. Gã khom lưng mang giày, đau tới mức mồ hôi nhỏ giọt.

“Anh định làm gì?” Cô kinh hãi hỏi,

vì trông gã như chuẩn bị…

“Anh không thể ở đây, ít nhất là

mấy ngày này.”

“Anh lại muốn biến mất? Lại muốn

rời bỏ em?” Cô đứng ngay cửa phòng bệnh, trái tim giá lạnh, ngân cao giọng hỏi.

Gã thở gấp, lập tức phát hiện cô

đang hiểu nhầm: “Duy Đóa, bây giờ cả người anh rất khó chịu…”

Cô vốn định nổi cáu nhưng nghe gã

nói vậy thì vẫn bước lên, “Anh khó chịu chỗ nào?” Giọng cô lành lạnh, nhưng ân

cần khó nén.

“Cả người anh rất khó chịu, tim đập

loạn xạ, mạch máu giãn nở, trước mặt có vô số con kiến bò! Nếu để bác sĩ tiếp

tục thăm khám, anh sợ mình giả vờ không nổi và bọn họ nhất định sẽ phát hiện

anh tiêm ma túy. Nếu cảnh sát biết thì sẽ phiền phức lớn.” Gã không dùng hàng

trắng, nhưng ở trong trạng thái này chỉ một thời gian ngắn mà gã cũng cảm thấy

rất tệ.

Nghe vậy, Kiều Duy Đóa sửng sốt.

Biểu hiện của Hình Tuế Kiến quá trấn tĩnh, suýt chút cô cũng bị lừa.

“Anh không xóa số phone của em.” Gã

nhếch môi nhắn nhủ với cô, “Em đừng giận, chờ anh qua khỏi mấy ngày này sẽ liên

lạc với em.”

“Anh đáng không tin.” Cô mím chặt

môi.

Ngay sau đó, cô bị kéo nhẹ vào một

vòng tay ấm áp.

“Anh sẽ không biến mất, dù có bất

cứ việc gì anh cũng không buông tay em.” Gã can đam.

Bấy giờ cô mới mỉm cười, ngồi thụp

xuống mang giày giúp gã, nhưng…

“Em đi với anh!”

Hình Tuế Kiến suy nghĩ chốc lát rồi

nói: “Được!” Gã không cự tuyệt, bởi vì một Kiều Duy Đóa luôn ngạo mạn là thế,

vậy mà giờ đây trong đáy mắt lại khó che giấu nỗi lo sợ và bất an.

Kiều Duy Đóa bước lên đỡ gã, còn

Hình Tuế Kiến chia một phần sức nặng của mình cho cô, để hai bên hỗ trợ lẫn

nhau.

Tư Nguyên làm xong thủ tục nhập

viện quay về, thấy cảnh tượng ấy khiến anh giật mình đứng ngay trước cửa.

Hình Tuế Kiến và Kiều Duy Đóa cũng

bị ngăn lại.

“Tư Nguyên, ban nãy ở đồn cảnh sát

bọn chị nghe nói đã tìm được Kiều Duy Đóa rồi!” Sau lưng anh có tiếng người ồn

ào.

Kiều Duy Đóa nhận ra đây là giọng

nói hai bà chị gái của anh. Quả nhiên hai bà chị chẳng thèm khách khí gì mà

xông thẳng vào, thấy cô đang dìu một người đàn ông thì mặt mày hai bà chị đều

xám mét.

“Tư Nguyên, em hiểu cô ta nhiều hay

ít? Những ngày Kiều Duy Đóa mất tích, bọn chị mới biết cái quá khứ phức tạp của

cô ta. Thì ra cả gia đình chúng ta đều bị cô ta lừa! Em hãy lập tức chia tay

với cô ta đi!”

“Tư Nguyên, chính là tên đàn ông này!

Cô ta bị tên này cưỡng hiếp tới mang thai, mà còn sống chung với anh ta nữa.

Nói gì thì nói, chị không cho em lấy loại người như thế!” Chị hai anh bắt đầu

cất giọng phản đối kịch liệt.

“Công việc thấp hèn, bằng cấp không

cao, bọn chị đều có thể nén chịu. Nhưng bọn chị tuyệt đối không thể chấp nhận

việc em đi cưới một cô gái thiếu đức hạnh…”

“Được.” Tư Nguyên thốt ra một chữ.

Hai bà chị ngỡ ngàng, anh dễ dàng

bị thuyết phục làm những lời luyên thuyên tiếp theo đã không còn đất dụng võ.

“Em sẽ chia tay với Kiều Duy Đóa và

không cưới cô ấy nữa. Hai chị đừng tranh cãi ầm ĩ, để bọn họ đi đi.” Giọng Tư

Nguyên rất nhẹ, nói xong anh thụt lùi tới hành lang, dựa vào vách tường hít thở

rời rạc.

Kiều Duy Đóa thẫn thờ đỡ Hình Tuế

Kiến, khi đi ngang qua người anh, cô cất tiếng xin lỗi nhẹ nhàng: “Em xin lỗi…”

Nếu có thể, cô thật hy vọng bọn họ

chưa từng bắt đầu, cả hai luôn đứng ở vị trí tình bạn, thì có lẽ sẽ không làm

tổn thương anh đến như vậy.

“Anh chỉ vâng lời các chị mà thôi.”

Tư Nguyên nhắm mắt để mình đừng thấy cảnh cô rời khỏi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...