Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình Tuế Kiến đứng dưới lầu tiểu

khu cũ kĩ, gã gọi điện cho Kiều Duy Đóa hết lần này tới lần khác, nhưng kết quả

lần nào cũng trong tình trạng tắt máy.

Việc này bình thường ư? Dù muốn

tránh né gã cũng đâu cần tắt điện thoại cả ngày? Trừ khi… cô đổi số! Lúc chia

tay không đổi, bây giờ đổi thì có nghĩa lý gì? Cảnh tượng cô và Lục Tư Nguyên

hôn nhau không ngừng tái hiện, mùi vị lên men liên tục lan tỏa, làm Hình Tuế

Kiến không kìm được mà xông thẳng vào khu nhà.

Gã gõ cửa mãi, rốt cục người mở cửa

lại là Thường Hoan.

“Anh tìm Đóa Đóa có chuyện gì? Cô

ấy đi vắng rồi!” Sắc mặt Thường Hoan sưng phù mỏi mệt như thể đã mấy ngày không

ngủ, cô nàng vừa trông thấy gã thì càng lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn.

Hình Tuế Kiến im lìm, chẳng hề

khách khí đẩy cô nàng ra và ngồi lì trên sofa trong phòng khách. Gã muốn chờ cô

về.

Thường Hoan cáu gắt, thẳng thừng

cáo buộc: “Là do anh ruồng bỏ Đóa Đóa trước, hiện giờ cô ấy và Tư Nguyên sắp

cưới nhau rồi, anh đừng tới làm phiền họ nữa!”

Nghe vậy, cả người gã xơ cứng, chỉ

có vài giây mà toàn bộ đầu óc gã trống rỗng. Vậy ra đây là lựa chọn cuối cùng

của cô? Gã từng nói, nếu cô đồng ý thì trước khi cô lập gia đình, gã sẽ ở bên

cô một thời gian. Thế nhưng cô lựa chọn kết hôn ngay để cắt đứt mối tình với

gã? Dẫu đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng sắc mặt gã vẫn bất chợt trở nên xanh mét.

Điều ấy cũng làm Thường Hoan hoảng hồn, không dám hó hé gì nữa.

Thật may là Hình Tuế Kiến chỉ mím

môi giữ im lặng.

Thường Hoan chẳng nói câu nào, bỏ

đi về phòng.

11 giờ đêm mà Kiều Duy Đóa vẫn chưa

trở về, phòng kế bên cũng im ắng. Hình Tuế Kiến ngồi một mình trong phòng

khách, hàng chân mày lưỡi kiếm càng cau chặt hơn.

Gần 12 giờ khuya, phòng kế bên mới

truyền tới tiếng cửa mở. Thường Hoan bỏ mặc gã ngồi trong phòng mà chạy ra

ngoài, vội vàng mở cửa.

“Có tin gì của cô ấy không?”

“Không có, cảnh sát nói chưa điều

tra được…” Dù bọn họ cố ém giọng nhưng tiếng nói vẫn văng vẳng vọng ra.

“Đám cảnh sát ăn hại hết rồi sao?

Một người to đùng như vậy bị bắt mất giữa đường mà lại tìm không ra?” Thường

Hoan kích động gắt giọng.

“Anh có nói với cảnh sát là anh

nghi ngờ đây là vụ bắt cóc. Nhưng trước mắt không có băng cướp nào liên lạc và

cũng chưa có kẻ nào đưa ra yêu cầu gì, toàn bộ manh mối đều bị chặt đứt…”

“Anh có báo với cảnh sát đối tượng

anh hoài nghi không?”

“Anh có nói, nhưng phía cảnh sát

bảo chưa có bằng chứng xác thực.” Tư Nguyên dựa lưng vào vách tường, Duy Đóa

mất tích gần cả tháng nay làm anh lo lắng và mệt mỏi đến độ không còn lòng dạ

nào để làm việc. Ngoài ra, anh còn chạy đôn đáo khắp nơi tìm kiếm nhưng kết quả

vô vọng khiến tâm sức anh đều kiệt quệ.

“Lẽ nào chúng ta không còn cách

khác?”

Tiếng thảo luận ngoài cửa làm Hình

Tuế Kiến ngồi trong phòng càng nghe càng cảm thấy bất thường.

Gã đẩy cửa ra, hỏi: “Hai người đang

bàn luận chuyện gì?”

Hình Tuế Kiến xuất hiện bất thình

lình làm Tư Nguyên giật mình, anh lập tức đứng thẳng, nói bằng giọng điệu thản

nhiên, “Thường Hoan, tôi ra ngoài một chút.” Anh tỏ thái độ không muốn nói

chuyện.

Anh về nhà chỉ để lấy một ít đồ.

Thường Hoan cũng chuẩn bị quay về

phòng.

“Tôi hỏi hai người, Kiều Duy Đóa

đâu rồi?” Hình Tuế Kiến sốt ruột quát lớn.

Việc này rất bất thường, thực sự

rất bất thường.

Vóc dáng gã vốn cao lớn sừng sững,

lúc này hai mắt trợn ngược, mặt mày dữ tợn đến mức khiến người ta sợ chết

khiếp.

Thường Hoan hết hồn tới độ không

dám động đậy.

Tư Nguyên nhìn Hình Tuế Kiến, giờ

đây cảm xúc trong anh vô cùng chống đối gã đàn ông trước mắt. Nhưng lý trí anh

lại mách bảo, có lẽ người này mới thực sự có khả năng giúp đỡ. Điều ấy làm Tư

Nguyên buộc phải mở miệng: “Đóa Đóa bị người ta bắt cóc.”

Nghe câu trả lời đúng trong dự

đoán, trái tim Hình Tuế Kiến như bắn vọt ra khỏi lồng ngực, gã trừng mắt nhìn

Tư Nguyên: “Nói cho tôi biết, mọi người nghi ngờ ai?”

“Nhiếp Lạc.” Tư Nguyên nói ra hai

chữ.

...

Vầng trăng bị che khuất nên bầu

trời đêm tối đen, gần như chẳng có ngôi sao nào.

Kiều Duy Đóa đứng trong sân, u buồn

ngắm nhìn hoa cỏ. Bên cạnh cô lúc nào cũng có Tiểu Linh theo sát, gần đó còn có

một tên vệ sĩ canh chừng.

Tuy cô vẫn bị nhốt hoàn toàn, nhưng

đã khá hơn trước. Mấy ngày nay Nhiếp Lạc đồng ý cho cô đi dạo xung quanh biệt

thự. Vậy cũng tốt, coi như đây là bước đầu tiên.

Chuông cổng chợt vang lên, hôm nay

Nhiếp Lạc về nhà sớm cũng đi phía sau bọn cô.

Chắc lại có khách quan trọng tới,

Tiểu Linh lập tức nhanh nhạy nói với cô: “Chị Kiều, chúng ta về phòng đi.”

Kiều Duy Đóa gật đầu, không hề dùng

dằng mà lãnh đạm đứng dậy.

Tiếng cánh cửa sắt mở ra kêu ken

két, một vóc dáng cao lớn đi vào. Kiều Duy Đóa đang định dời gót, dưới ánh

trăng mờ, khi nhìn rõ gương mặt cương nghị kia thì toàn thân cô đông cứng.

“Hình Tuế Kiến, chả phải cậu nói

rửa tay gác kiếm rồi à? Sao tự dưng lại muốn gặp tôi?” Nhiếp Lạc đứng phía sau,

ngoài cười nhưng trong không cười đặt câu hỏi.

Nếu ai hiểu rõ tính tình của Nhiếp

Lạc, thì sẽ phát hiện bây giờ hắn đang khó chịu vô cùng.

Vóc dáng cứng cỏi kia im lìm đi

thẳng về phía cô. Trái tim Kiều Duy Đóa đập thình thịch, cổ họng nghẹn cứng

không thể phát ra thứ âm thanh nào.

Gã đến cứu cô ư?

Đi tới trước mặt cô, Hình Tuế Kiến

dừng bước. Hô hấp cô rời rạc, hơi thở mang đậm mùi nam tính của gã làm cô cố

sức hít vào, hít đến mức cả lồng ngực đều đau đớn.

Cô đang định mở miệng gọi tên gã…

“Thông tin anh cần tôi đã cầm tới,

chúng ta đi đâu bàn bạc?” Vậy mà ánh mắt gã lướt qua cô rồi dừng ở người đàn

ông đằng sau, khiến cô sững sờ.

Nghe vậy, mặt Nhiếp Lạc khẽ nhăn lại:

“Xem như cậu thông minh! Chúng ta qua bên kia nói chuyện đi!” Hắn chỉ chỉ vào

căn nhà trồng hoa.

Hai người tựa như chưa từng quen

biết, thậm chí Hình Tuế Kiến không thèm liếc nhìn cô, mà còn lạnh lùng đi lướt

qua.

Cô quắc mắt xoay người nhìn đăm đăm

sau lưng gã. Sự khác thường của cô lọt vào mắt Nhiếp Lạc, khiến hắn cau mày.

Hình Tuế Kiến vờ như không biết

đằng sau có hai đôi mắt đang dõi theo mình, gã bước thẳng về phía căn nhà trồng

hoa.

“Thời trai trẻ tôi cũng vạm vỡ, anh

tuấn như cậu ta.” Giọng Nhiếp Lạc nhuộm đầy hung ác.

Kiều Duy Đóa rề rà một cách máy móc

nhìn theo hướng Hình Tuế Kiến đã đi xa, một hồi lâu cô mới hiểu được ngụ ý của

Nhiếp Lạc. Cô ép mình phải lấy lại sức chú ý, “Vậy à?” Tim cô đập rất nhanh,

muốn giữ được bình tĩnh thực quá gian nan.

“Dù tôi rất tán thưởng cậu ta,

nhưng không có nghĩa là tôi đồng ý để người đàn bà của mình ‘chiêm ngưỡng’ cậu

ta.” Nhiếp Lạc bỏ lại một câu đầy thâm ý rồi cũng bước tới căn nhà trồng hoa.

Mấy tên cận vệ của Nhiếp Lạc lập

tức bám theo. Cả tháng nay đều diễn ra cảnh giao dịch giống nhau như đúc này,

mà không có bất kỳ xê dịch nào.

“Chị Kiều?” Tiểu Linh hoang mang

lay gọi cô vẫn trong tình trạng thất thần thật lâu.

Cô chầm chậm chớp mắt, dường như

vẫn chưa thể lấy lại tinh thần. Hồi lâu sau, cô mới mở miệng, “Tôi muốn đi ngắm

hoa!”

Tiểu Linh không kịp phản ứng cũng

chưa kịp ngăn cản, thì cô đã chạy tới căn nhà trồng hoa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...