Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 62

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng ngày thứ hai, Kiều Duy Đóa đến

công ty của gã đúng hẹn.

“Chào cô, tôi là nhân viên mới.” Cô

tự nhiên giới thiệu bản thân, khiến cô sinh viên làm thêm miệng há hốc đến nỗi

có thể nhét luôn quả trứng gà.

Gần đây công ty đang tuyển trợ lý,

có vài ứng cử viên tìm tới nhưng ông chủ không vừa lòng. Tuy nhiên, nếu cô nhớ

không nhầm thì vị đồng nghiệp mới này chính là người cắn xé ông chủ hôm nọ,

cũng là nữ khách làm mặt bà chủ tối đen!? Nhưng thái độ tự nhiên và bình thản

của Kiều Duy Đóa khiến cô nàng rất tò mò nhưng chẳng thể mở miệng. Rồi một ngày

bận rộn được bắt đầu đã kịp thời ngăn chặn tính hóng hớt của cô sinh viên làm

thêm.

Nhân viên mới Kiều Duy Đóa cũng

không hề nhàn rỗi khoanh tay đứng nhìn, cô điềm tĩnh và cẩn thận trợ giúp công

việc cho cô nàng. Năng lực của cô rất tốt, mới học hỏi chút kinh nghiệm mà cô

đã đem những văn kiện vất loạn xì ngầu trên bàn của cô sinh viên làm thêm phân

loại ra. Sau đó cô giúp tiếp một số cuộc gọi nghiệp vụ, trả lời và ghi lại vài

vấn đề đơn giản.

“Duy Đóa, chị tiếp điện thoại đi.”

“Ừ.” Duy Đóa chăm chú nghe điện

thoại, bình tĩnh giải thích những câu hỏi của khách hàng. Đang bận rộn thì một

mùi hương phảng phất quanh chóp mũi cô.

“Tại sao cô ở đây? Cô đang làm gì?”

Một giọng nữ không chút khách khí quát tháo.

Cô sinh viên làm thêm nhìn thấy ‘bà

chủ’ liền hoảng hốt, bởi vì lúc này sắc mặt Ôn Ngọc trông rất giận dữ.

Phản ứng của Kiều Duy Đóa thật bình

thản, cô cười nhẹ đúng mực, “Tôi đi làm.” Cô trả lời với vẻ mặt lãnh đạm.

“Ai cho phép cô vào đây làm?” Ôn

Ngọc hầm hầm chất vấn, cảm thấy đối phương trơ trẽn không thể tin nổi.

Rốt cuộc cô ta muốn gì? Lẽ nào cô ta

thật sự định bám lấy A Kiến? Bây giờ còn chủ động sử dụng chiêu dâng tới tận

cửa sao?

Cánh cửa kính được kéo ra và cơn

gió nhẹ tràn vào. Người đàn ông anh tuấn cao lớn đứng bên ngoài quan sát đủ,

cũng đẩy cửa bước vô.

“Tôi đấy.” Hình Tuế Kiến bước vào.

Ôn Ngọc đang muốn tiếp tục gây khó

dễ, bỗng dưng cứng họng, “Anh? Sao việc lớn như vậy mà anh không báo trước với

em một tiếng?” Nét mặt Ôn Ngọc hiện vẻ tổn thương.

Hình Tuế Kiến nhíu mày, chẳng lẽ gã

thuê thêm một nhân viên là chuyện rất lớn ư?

“Tôi nghĩ giữa chúng ta đã đạt được

sự đồng thuận, công ty vốn luôn thiếu người, em và cô bé làm thêm đều rất vất

vả nên sớm tăng thêm nhân viên.”

Trước kia công ty chưa vững nhưng

hiện nay đã không còn lo ngại, hơn nữa, nếu muốn lấn sân qua kinh doanh bất

động sản thì nhất định phải mở rộng công ty.

Sắc mặt Ôn Ngọc rất khó coi. Dĩ

nhiên tuyển nhiều người cũng không sao, nhưng vấn đề nghiêm trọng ở đây là

tuyển Kiều Duy Đóa!

“A Kiến, rốt cuộc dạo này anh bị

sao vậy?” Ôn Ngọc kéo kéo tay áo gã, nét mặt lộ vẻ tổn thương.

Tại sao cô có cảm giác gần đây A

Kiến rất bất thường, thậm chí nói điêu hơn một chút là trông gã như bị quỷ ám?

Rốt cuộc gã đang làm gì? Nếu muốn đối phó với Kiều Duy Đóa thì có thể dùng hàng

trăm ngàn cách khác, cần gì phải đưa cô ta vào công ty chơi đùa như thế?

Ôn Ngọc nào đâu biết, ngoại việc

‘tuyển’ Kiều Duy Đóa vào công ty thì Hình Tuế Kiến cũng đã sớm ‘tuyển’ cô lên

giường.

“Chúng ta cần nhân lực và Duy Đóa

cần công việc, đơn giản vậy thôi.” Hình Tuế Kiến gắng sức làm giọng mình đừng

quá cứng rắn.

Thế nhưng ngoài việc làm một người

hùn vốn ra, thì Ôn Ngọc đã vượt qua giới hạn của một quản lý.

“Tại sao lại là cô ta?” Dù biết

chuyện này không thể thay đổi nhưng Ôn Ngọc vẫn lẩm bẩm, cô cảm thấy bị đe dọa

trước nay chưa từng có.

Đặc biệt từ lúc bước vào cửa tới

giờ, Hình Tuế Kiến luôn nhìn chằm chằm nơi Kiều Duy Đóa đang làm việc. Ánh mắt

ấy… là của một người đàn ông nhìn một người đàn bà theo kiểu bị hấp dẫn. Ánh

mắt đó là thứ mà cô hằng ao ước nhưng chưa hề đạt được.

Bầu không khí thật kì lạ, cô sinh viên

làm thêm luống cuống đến độ phát run. Cô nàng len lén liếc mắt thấy bà chủ với

sắc mặt khó coi, ngược lại dường như tâm trạng của ông chủ rất tốt. Còn Kiều

Duy Đóa là một trong ba người bình thản nhất, cô làm như mình chẳng phải là đối

tượng bị người ta bàn tán nãy giờ!

Một bàn tay rám nắng đặt trước mặt

Kiều Duy Đóa, ngón tay thon dài giương lên gõ cộp cộp trên bàn làm việc của cô.

“Kiều Duy Đóa, chỗ này không phải

phòng làm việc của em.” Giọng nói lành lạnh của gã bay thẳng vào tai mọi người,

“Em và Ôn Ngọc đều lên lầu.”

Gã sẽ không để cô ngồi đây, vì vừa

rồi thông qua lớp cửa kính, dung nhan xinh đẹp của cô – chỉ cần người qua đường

lướt thoáng cũng có thể dễ dàng nhìn thấy. Điều này thực quá mức huênh hoang.

Ba cô gái đều giật mình vì thông

tin gã vừa đưa ra. Kiều Duy Đóa không phải tới đây để làm việc vặt, mà ngược

lại còn ngồi chung với bà chủ.

Cô sinh viên làm thêm lại liếc trộm

bà chủ, quả nhiên sắc mặt Ôn Ngọc tối sầm nặng nề.

Hai cô gái cùng nhau lên lầu, đối

diện với chiếc ghế dựa của gã là khoảng trống. Ôn Ngọc tự động ngồi xuống

trước, dựng bờ lưng thẳng tắp. Kiều Duy Đóa không ngồi mà miễn cưỡng đứng một

bên.

Hình Tuế Kiến vừa ngồi xuống đã nói

ngay, “Ôn Ngọc, từ hôm nay trở đi em hãy đem con dấu riêng của tôi giao cho

Kiều Duy Đóa.”

Chỉ một câu của gã mà làm Trần Ôn

Ngọc kinh hoàng, sắc mặt tái nhợt nhìn gã chằm chằm, còn Duy Đóa cũng hoàn toàn

bất ngờ.

“Anh điên rồi hả?” Con dấu riêng là

đồ vật rất quan trọng, sao A Kiến kêu cô đưa nó cho Kiều Duy Đóa?

“Dựa theo thỏa thuận lúc công ty

vừa thành lập, thì khi ký kết bất kì một hợp đồng lớn nào cũng phải có đủ con

dấu của bốn người chúng ta là tôi, em, Que Củi và Tiểu Béo. Nhưng Ôn Ngọc à, có

đôi khi quyết định của em không có nghĩa là quyết định của tôi.” Gã nói rành

rọt.

Gã chẳng muốn bàn cãi những việc đã

xảy ra, vì những bàn cãi ấy chỉ toàn vô bổ. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa

là gã sẽ cho phép sau này bọn họ làm ẩu.

Sắc mặt Trần Ôn Ngọc càng thêm tái

nhợt.

“Sao anh lại quyết định như thế? Là

vì cô ta ư?” Gã có biết làm vậy thì người ta sẽ nghĩ gì không?

“Kiều Duy Đóa là bạn gái của tôi.”

Gã bình tĩnh và thẳng thắn nói cho cô biết.

Chỉ bấy nhiêu lý do đó thôi ư?

Gã không muốn làm dang dở cuộc đời

của Ôn Ngọc, nên nhân cơ hội này gã tỏ rõ lập trường của mình.

Duy Đóa nhíu mày, không chỉ riêng

Trần Ôn Ngọc bị rung chuyển tan tác [1] mà cô cũng chả khá hơn là bao. Không

biết trong đầu Hình Tuế Kiến đang nghĩ điều gì?

[1]

Nguyên tác: Thất tinh bát lạc: không tập trung, phân tán khắp nơi (baidu).

“Chúng ta phải nói chuyện mới

được!” Rốt cuộc Ôn Ngọc cũng mất bình tĩnh, cô đứng phắt lên.

“Hai người cứ nói chuyện, tôi ra

ngoài trước.” Duy Đóa lạnh nhạt chủ động mở miệng.

Chỉ thế thôi sao? Phản ứng thờ ơ

của Kiều Duy Đóa làm trái tim Hình Tuế Kiến chìm vào đáy cốc.

Kiều Duy Đóa vừa đi khuất khỏi tầm

mắt bọn họ…

“Cô ta cần tiền, chúng ta có thể

cho cô ta tiền. Anh không nhất thiết phải đưa cô ta vào làm trong công ty, càng

không cần đưa cô ta lên làm bạn gái của anh!” Cả người Ôn Ngọc bỗng nổi lên hồi

chuông cảnh báo, cô sốt ruột hỏi: “A Kiến, rốt cuộc anh nghĩ gì? Trong lòng anh

đang trù tính việc gì?”

Đầu tiên là Tiểu Lộng, tiếp đó là

sự kề cận mà chiếm được ưu tiên, [2] sau nữa thì gã trực tiếp ném cho cô một

quả bom, thử hỏi làm sao Ôn Ngọc không sốt ruột được?

[2]

Nguyên tác thành ngữ: Cận thủy lâu thai, ý chỉ gần nhau mà được ưu thế hơn

(baidu).

Chao ôi, tại sao bọn họ khẩn trương

thảo luận vấn đề này mà dùng thanh âm lớn đến thế? Cửa chính chỉ khép hờ, Kiều

Duy Đóa vốn định nghe lén cũng khẽ thở dài, cô cũng rất muốn biết Hình Tuế Kiến

có mục đích gì.

Kiều Duy Đóa dựa lưng vào vách

tường, vẻ mặt tỉnh bơ tiếp tục cảnh ‘biết người biết ta’.

Hình Tuế Kiến xoa xoa ấn đường, vẻ

mặt mệt mỏi dựa vào lưng ghế, “Đừng hỏi tôi vì sao, tôi cũng không biết ‘vì

sao’.” Thực ra, lòng gã rất bối rối.

“Em biết tại sao anh làm như vậy,

vì anh muốn đạp Kiều Duy Đóa từ thiên đường rơi xuống địa ngục!” Ôn Ngọc vội

vàng nói.

Chắc chắn là như vậy nên A Kiến mới

có thể kêu cô giao con dấu, đây chẳng qua là một kế sách và thủ đoạn chiếm được

lòng người!

Khóe môi Kiều Duy Đóa nhàn nhạt

cong lên. Hóa ra, không chỉ mình cô nghĩ thế.

“A Kiến, em biết trước kia anh bị

hàm oan, mười năm lao tù thật khủng khiếp nhưng chúng ta hãy quên đi, không tốt

hơn sao?" Ôn Ngọc khẩn cầu.

Quên đi? Cứ như vậy mà quên đi?

Hình Tuế Kiến lặng người một lát, bởi vì đáp án trong lòng gã là quyết định

không thể ‘quên đi’.

Giữa lúc gã đang thất thần, thì

trên má có cảm giác âm ấm. Gã bừng tỉnh, theo trực giác nghiêng đầu né tránh.

“A Kiến, em yêu anh, rất yêu rất

yêu anh! Vì vậy, chúng ta đừng trả thù và buông tha cho Kiều Duy Đóa đi, chỉ có

hai chúng ta sống một cuộc đời bình thường, được không anh?” Ôn Ngọc đưa tay

vuốt nhẹ gương mặt đầy mệt mỏi, đau khổ cầu xin.

“A Kiến, chúng ta kết hôn đi!”

Hình Tuế Kiến giật bắn người, gã

không ngờ trong tình hình này mà Ôn Ngọc lại có thể cầu hôn gã.

“Chỉ cần anh buông lòng thù hận,

chúng ta sẽ rất hạnh phúc. Trên sự nghiệp, em sẽ sát cánh bên anh; về nhà, em

sẽ là người vợ tốt. Say này sẽ không xảy ra chuyện giống như chung cư Bích Quế

Viên nữa. Em cam đoan, anh nói một, em không dám nói hai, được không anh?”

Gã biết Ôn Ngọc đối với gã tình sâu

ý nặng, bất kể đời này gã giàu sang hay túng thiếu, thì Ôn Ngọc cũng đều tình

nguyện đi theo. Đây là một cô gái đáng giá, nhưng tại sao đối mặt với lời cầu

hôn của cô mà gã không cách nào giang đôi tay đón nhận?

Gã im lặng bởi gã đang suy nghĩ,

nên dùng cách nào để cự tuyệt mà không làm tổn thương cô và vẫn giữ được tình

nghĩa.

Thấy gã trầm mặc, Ôn Ngọc nổi lên

niềm hi vọng nho nhỏ. Cô không đợi gã nói thêm gì, mà cúi đầu dán chặt môi mình

lên môi gã.

Trong chớp mắt cả người Hình Tuế

Kiến đều cứng đờ, gã đẩy Ôn Ngọc ra nhưng chẳng biết Ôn Ngọc lấy từ đâu mà ôm

gã rất chặt.

Câu chuyện bên trong khiến khóe môi

Kiều Duy Đóa nhếch nụ cười lạnh lẽo, sau đó lại rất yên lặng làm Kiều Duy Đóa

cảm thấy bất thường.

Cô xoay người mở hé cánh cửa, khi

thấy rõ cảnh tượng bên trong thì cô kinh ngạc đến thất thần. Lâu thật lâu sau,

mãi đến khi cánh cửa bật mở, Ôn Ngọc nhìn thấy cô đứng ngoài mà cũng chẳng hề

ngạc nhiên.

Ôn Ngọc lãnh đạm liếc nhìn cô một

cái, ánh mắt sắc bén như thể đang thị uy. Trong khoảng cách gần, Kiều Duy Đóa

thấy son môi của chị ta bị lem đi.

Khi hai người lướt thoáng qua nhau,

trái tim Kiều Duy Đóa đập điên cuồng trong lồng ngực. Bấy giờ cô mới phát hiện,

hóa ra mình đang ngừng thở!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ngang Trái
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...