Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình Tuế Kiến công chiếm khí thế

trong cơ thể cô, còn Kiều Duy Đóa cắn vào bả vai săn chắc của gã để ngăn mình

đừng bật tiếng rên rỉ. Cao trào mãnh liệt đang vẫy tay chào đón họ phía trước,

khoái cảm dữ dội đang càn quét hai người…

“Em yêu, em ngủ chưa?” Đúng lúc

này, bên ngoài vọng tới tiếng gõ cửa.

Cả cô và gã đều cứng đờ. Khoảnh

khắc sắp đạt cao trào mà bị người ta gõ cửa, chẳng khác gì cơ thể đang bỏng

cháy thì giữa đũng quần bị người ta ướp đá lạnh!

“Em yêu?” Nhiếp Lạc lại gõ cửa.

“Anh mau trốn đi!” Kiều Duy Đóa

khôi phục tinh thần, đẩy vật căng cứng đang ra vào trong cơ thể, bất chấp việc

quần áo mình trông rất xốc xếch mà vội vã kéo quần gã lên, nhưng cái

phẹc-mơ-tua lại bị mắc kẹt.

Hình Tuế Kiến hít sâu một hơi, dưới

tác dụng của rượu khiến gã rất liều lĩnh, nhưng gã buộc mình phải giữ bình

tĩnh, “Chúng ta cùng leo lên!” Nói xong, gã nhấc cô lên cao với ý định giấu cô

vào lỗ thông gió trên trần nhà.

“Không đủ thời gian đâu!” Cô đẩy gã

vào một căn phòng khác, “Em sẽ nghĩ cách đuổi anh ta, anh trốn trong này trước

đi!” Nếu Nhiếp Lạc phát hiện cô mất tích sẽ càng thêm rắc rối.

Hình Tuế Kiến cau mày, tuy rằng làm

đàn ông phải biết ứng phó với từng tình hình cụ thể, nhưng cảm giác này vẫn

khiến gã hỏng bét.

“Khoan đã.” Gã gọi cô lại, tự tay

mặc chiếc áo ngực và kéo chiếc váy thẳng thớm giúp cô, “Gặp bất kỳ trường hợp

nào em cũng đừng cố gắng, hãy kêu cứu và anh sẽ tới ngay!”

Thế nhưng cô lại lắc đầu, “Không,

dưới bất kỳ tình huống nào anh cũng đừng xông ra, em có thể tự bảo vệ mình.” Gã

lao ra sẽ gặp hậu quả rất nghiêm trọng, chỉ cần giữ bình tĩnh thì hai người

không nguy hiểm tính mạng, cùng lắm cô bị người ta…

Nghe vậy, gã bất ngờ dùng sức ép cô

vào phần dưới của mình, để cô cảm thấy nơi đó vẫn còn ham muốn tràn trề, “Kiều

Duy Đóa, nhớ cho kỹ, từ nay về sau em hoàn toàn thuộc về anh!” Bất kể tâm hồn

hay thể xác, cô đều thuộc về gã và gã không cho bất cứ ai dòm ngó!

Cô nhìn gã. Người ta nói trong thế

giới của tình yêu, cần phải có một bên cố chấp và một bên nhu thuận thì mới duy

trì được trạng thái cân bằng. Thế nhưng giữa bọn họ không thể ‘cân bằng’ được,

bởi vì đối diện với hiểm nguy trước mắt, bọn họ sẽ không vâng lời của đối

phương, mà ngược lại sẽ dùng cách của mình để bảo vệ đối phương.

“Được, em biết rồi, nếu gặp nguy

hiểm em nhất định sẽ kêu to.” Cô đáp bừa và đẩy gã vào phòng thay đồ, đóng cửa

lại.

Cô hy vọng gã ngoan ngoãn đứng yên

trong đó.

Tâm tư rối như tơ vò, Hình Tuế Kiến

không thể kiểm soát được cô và cô đồng thời cũng không thể kiểm soát được gã.

Thật may là phòng thay đồ và phòng

ngủ cách nhau hai cánh cửa, nên hiệu quả cách âm rất tốt.

Cô trấn tĩnh mở cửa phòng: “Có việc

gì?”

“Sao em mở cửa lâu quá vậy? Đừng

nói em giấu đàn ông bên trong nhé?” Nhiếp Lạc trêu đùa.

“Có việc gì thì anh nói mau lên, tôi

buồn ngủ rồi.” Cô giả vờ thiếu kiên nhẫn.

“Thực ra không có gì đặc biệt,

chẳng qua tôi uống chút rượu và tự dưng muốn gặp em thôi.” Nhiếp Lạc không đánh

mà tự khai.

Cô thờ ơ nói: “Muộn rồi, tôi rất

mệt.” Cô cố đuổi hắn đi.

Thế nhưng Nhiếp Lạc vờ như không

nghe, ngược lại còn đột nhiên hít hít: “Lạ nhỉ, hình như trong phòng có mùi gì

đấy!”

Cô cứng đờ, một cơn lạnh buốt từ

xương sống chạy thẳng lên trên gáy.

“Hình như là mùi rượu!” Không chờ

cô trả lời, Nhiếp Lạc đã tự đưa ra đáp án.

Cô trấn tĩnh tinh thần, “Người anh

thật bốc mùi.” Sau gáy cô ướt đẫm mồ hôi, ban nãy Hình Tuế Kiến hôn cô, cô chắn

chắn gã đã uống rất nhiều rượu, nên mới xúc động đến như vậy.

Kỳ thực, người xúc động hơn chính

là cô.

Nhiếp Lạc ngửi ngửi áo mình, rồi

tỉnh ngộ: “Thì ra là mùi trên người tôi!”

Cô bình tĩnh cười cười, điệu bộ như

thể ‘anh còn phải hỏi?’.

“Ha ha, ban nãy tên đồng bọn hợp

tác với tôi cứ chuốc rượu mãi, kết cuộc cả hai đều say. Nhưng tửu lượng của tôi

cao hơn, còn cậu ta say bí tỉ ngã lăn quay dưới hầm rượu rồi!”

Kiều Duy Đóa lạnh lùng nhìn hắn.

Cái gã đàn ông say bí tỉ ngã lăn quay trong miệng hắn, chính là người vừa mượn

rượu xâm chiếm cơ thể cô.

Nhiếp Lạc hiểu lầm ánh mắt cô, “Xin

lỗi, tôi quên mất em ghét tôi uống rượu.” Nhiếp Lạc ôm chầm thắt eo thon thả

của cô, bắt đầu tự suy ngẫm, “Tôi bị huyết áp cao, em luôn nói uống rượu chẳng

khác nào tự sát. Hơn nữa em còn nói, đàn ông say xỉn khó mà quản lý được nửa

người dưới...”

“Em yêu, tôi xin lỗi, tôi lại lén

lút uống rượu!” Nhiếp Lạc tựa đầu vào vai cô, mượn rượu đùa bỡn.

Nếu là trước đây, cô đã sớm thẳng

thừng đẩy hắn ra, nhưng lúc này cô không hy vọng trong phòng phát ra tiếng động

lạ.

“Là vợ anh ghét đàn ông uống rượu,

chứ chả phải tôi.” Vẻ mặt cô không chút thay đổi, “Hơn nữa, tôi chưa từng nói

những lời này!”

Chẳng những Nhiếp Lạc không bị cô

đóng băng, mà ngược lại còn cười toe toét: “Em yêu, đừng bực dọc mà, em tha lỗi

cho tôi đi.”

Người này hoàn toàn không thể giao

tiếp được!

“Nhiếp Lạc, tôi là gì trong lòng

anh?” Cô lẳng lặng nhìn đối phương.

Nhiếp Lạc vuốt ve gương mặt xinh

đẹp của cô, đáp: “Em hả? Tôi cảm thấy em là do vợ tôi đầu thai chuyển kiếp!”

Tính tình vừa lạnh lùng vừa rắn rỏi lại rất kiêu ngạo, thật y như vợ hắn.

“Đầu thai chuyển kiếp? Vậy tại sao

anh gọi tôi bằng ‘em yêu’ mà không phải là ‘vợ yêu?” Cô thản nhiên hỏi.

Nhiếp Lạc đứng bật dậy khỏi ghế

nhìn cô đăm đăm, như thể cô đang lăm le vị trí ấy khiến hắn vô cùng mất vui.

“Thực ra anh luôn biết, vật thay

thế chính là vật thay thế.” Cô thản nhiên vạch trần sự thật, “Vợ anh mất lúc

tôi hai mươi tuổi, làm sao tôi có thể là người đầu thai chuyển kiếp của vợ anh

được? Do anh không chịu chấp nhận sự thật là vợ anh đã chết, mà tiếp tục sống

trong ảo mộng.”

Bị đâm vào nỗi đau, ánh mắt Nhiếp

Lạc trở nên hung ác. Nhưng hắn nhanh chóng cất dấu vẻ ngấm ngầm, khôi phục lại

nụ cười tươi tắn như thể những khó chịu vừa rồi chưa hề xảy ra.

“Em yêu, tôi muốn em hầu hạ tôi đêm

nay.”

Kiều Duy Đóa hóa đá trong nháy mắt.

Cô vẫn luôn lo lắng kịch bản này sẽ xảy ra, nhưng không ngờ tối nay người bị

rượu kích thích cũng chẳng phải chỉ riêng một mình Hình Tuế Kiến.

Cô thụt lùi về phía sau một bước

dài và tự nhủ với mình rằng, bất kể gặp tình huống nào thì cô cũng không thể

bật tiếng cầu cứu.

“Em yêu, chúng ta vui đùa một chút

đi, tôi đưa roi da, đèn cầy và còng tay trước kia em thích nhất đây!” Nhiếp Lạc

cười toe toét, khăng khăng đêm nay phải chiếm được cô.

Cô lại theo bản năng lùi về sau một

bước nữa, gần đụng tới chiếc giường lớn sau lưng. Ánh nhìn xa lạ và cảnh giác

của cô khiến mặt Nhiếp Lạc nhăn lại: “Em yên tâm, em yên tâm! Roi da dùng để

đánh tôi, đèn cầy để nhỏ tôi, sẽ không làm em bị thương đâu!” Hắn khom lưng cam

đoan.

Tuy nhiên vẻ mặt cô vẫn đầy cảnh

giác, không hề có sự vâng lời như trong trí nhớ của Nhiếp Lạc. Nhiếp Lạc dồn cô

không thể lùi được nữa, hắn cúi xuống áp mặt mình lên mặt cô. Kiều Duy Đóa

ngoảnh mặt đi, muốn chặn đứng đầu lưỡi đang tiến quân thần tốc của hắn mà chẳng

dám phát ra một tiếng động.

Đúng lúc ấy, sau gáy Nhiếp Lạc chợt

lạnh. Một một họng súng tối om chĩa vào đầu hắn.

Kiều Duy Đóa trợn tròn mắt, chẳng

biết từ bao giờ Hình Tuế Kiến đã đứng đằng sau bọn họ, trên tay lăm lăm khẩu

súng.

“Rốt cuộc cũng ép được cậu ló mặt

rồi.” Nhiếp Lạc không hề bất ngờ mà còn bật cười khanh khách.

Ý thức được bọn họ đã trúng bẫy,

toàn thân Kiều Duy Đóa đều toát mồ hôi lạnh.

“Anh bảo rồi, nếu gặp nguy hiểm thì

em phải kêu cứu, tại sao em không kêu?” Thế nhưng Hình Tuế Kiến làm như không

nghe Nhiếp Lạc nói, mà gã lại nhìn cô gầm nhẹ.

Gã chỉ biết không thể tin cậy người

đàn bà này được.

“Tự em có thể giải quyết, vì sao phải

kêu cứu?” Vẻ mặt cô cũng tức giận. Đều tại gã bốc đồng, bây giờ kết cuộc gặp

nguy hiểm!

“Giải quyết? Em định giải quyết thế

nào? Để anh ta ‘leo’ lên ăn uống no nê rồi xách quần bỏ chạy, thì anh có thể an

toàn?” Hình Tuế Kiến vẫn điềm nhiên nói, “Em có hỏi anh chưa? Kiểu ‘bình an’ ấy

là thứ anh cần?”

Cơ thể chưa giảm nỗi khát khao nên

còn đầy căng thẳng, tâm hồn vì cô tự quyết định chủ trương mà cực kỳ bất mãn.

Nghe vậy, cô bật cười bực tức, “Từ

đó tới giờ anh cũng chưa từng hỏi em, ‘bình an’ mà anh đem lại có phải là thứ

em cần?” Gã lấy tư cách gì để nổi giận? Cô nhẫn nhịn mọi thứ vì sợ gã sẽ bị

chết bất cứ lúc nào!

“Em đang tính sổ với anh sao?” Gã

gằn giọng.

“Em không rảnh tới vậy! Anh lấy

súng từ đâu ra? Anh không biết sở hữu vũ khí là phạm pháp hả?” Cô gây hấn.

“Anh không chuẩn bị đầy đủ thì làm

sao đưa em ra khỏi đây?”

“Em không cần anh quan tâm!” Cô dốc

sức chối bỏ.

Nếu bình an của cô phải dùng tới sự

an toàn của gã để đổi lấy, thế thì cô không cần!

Mới ban nãy còn nồng nàn bày tỏ

tình ý, giờ khắc này Hình Tuế Kiến tức giận thiếu điều sôi máu. Đây là cách yêu

thương một người của Kiều Duy Đóa, Hình Tuế Kiến đành an ủi mình.

Hai người không ai chịu nhường ai,

cả không gian đều ‘ầm ĩ’ lên, hoàn toàn bỏ mặc Nhiếp Lạc đứng một bên.

Nhiếp Lạc xoay người, phớt lờ họng

súng đang chĩa vào trán mình. Thậm chí hắn còn bước tới gần Hình Tuế Kiến, nói:

“Tôi khuyên cậu nên buông súng ngay, tôi sắp đặt rất nhiều tay súng bên ngoài,

chỉ cần cậu bước ra thì lập tức sẽ thành tổ ong vò vẽ!” Nhiếp Lạc lấy lại chủ

quyền, cất giọng đe dọa.

Hình Tuế Kiến lạnh lùng tiếp tục

đối đầu với hắn. Còn Kiều Duy Đóa hít sâu một hơi, lập tức đứng chung bờ chiến

tuyến với Hình Tuế Kiến.

Nhiếp Lạc như thấy được cảnh tượng

năm xưa giữa mình và vợ.

“Nhiếp Lạc tôi sống tới tuổi này mà

vẫn chưa thấy ai to gan đến mức dám nâng góc tường nhà mình.” Nhiếp Lạc chẳng

coi mũi súng ra gì, gằn giọng oán hận: “Hai người liếc mắt đưa tình với nhau

trong vườn hoa, tưởng tôi mù hả? Hình Tuế Kiến, uổng công tôi đánh giá cao cậu,

vậy mà cậu anh thật chả hiểu đạo nghĩa giang hồ gì cả!”

“Không ai nâng góc tường nhà anh,

cô ấy là vợ tôi.” Hình Tuế Kiến lãnh đạm nói.

Nhiếp Lạc nghe thế thì cười to,

“Người anh em, mắt ông anh cậu chưa kém tới mức không nhớ rõ diện mạo của Trần

Ôn Ngọc! Huống chi Trần Ôn Ngọc đã kết hôn với Que Củi, vợ cậu từ đâu tới?”

“Trần Ôn Ngọc kết hôn với Que Củi?”

Kiều Duy Đóa chẳng khác nào nghe được ngôn ngữ người ngoài hành tinh, bất chợt

hét lớn.

Hình Tuế Kiến không đủ thời gian để

giải thích với cô, gã nói ít mà ý nghĩa nhiều: “Tôi vốn sắp kết hôn hồi tháng

10 năm ngoái, thiệp mời gởi đi là chuẩn bị cưới cô ấy.”

Nhiếp Lạc hoàn toàn bất ngờ.

Kiều Duy Đóa cũng rất bất ngờ, vậy

hóa ra gã không phải diễn trò mà thật sự muốn cưới cô? Đôi tay đang kéo ống tay

áo của gã vì kích động mà khẽ run.

“Nhiếp Lạc, người không hiểu đạo

nghĩa giang hồ chính là anh!”

Nhiếp Lạc gượng ép nhếch môi, nói

dữ tợn: “Thế thì sao? Nếu cô ta là vợ cậu, vậy cứ lấy cô ta ra gán nợ đi!”

Bầu không khí bỗng nhiên co lại hết

sức căng thẳng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...