Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 63

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một tháng sau.

“Duy Đóa, chị muốn uống café

không?”

“Không, cảm ơn cô.” Người bị hỏi

chẳng những không ngẩng đầu, mà còn vừa ăn cơm hộp vừa nhìn chăm chú nhìn vào

phần việc mới hoàn thành trong tay.

Đáp lại vẻ êm ái của cô sinh viên làm

thêm là gương mặt lạnh lùng muôn thuở, khiến cô nàng tức giận bỏ đi.

Kiều Duy Đóa làm việc rất nghiêm

túc, nhưng cách đối nhân xử thế của cô khá tệ. Do trời sinh tính tình đạm bạc,

nên cô rất ít tán gẫu với đồng nghiệp và cũng chẳng biết phải tán gẫu điều gì.

Việc diễn ra vừa rồi đúng là điều tối kỵ nhất, mới khiến lòng cô sinh viên làm

thêm khó chịu.

Ôn Ngọc đeo túi xách ra về, vừa

khéo đi ngang qua bàn của cô sinh viên làm thêm.

“Em gái, về chung xe với A Kiến

đi.” Giọng nói êm dịu của Ôn Ngọc không cao không thấp, vừa đúng bay vào tai

người nào đó ở bàn đối diện.

“Chị Ôn Ngọc, có phiền gì không ạ?”

Cô sinh viên làm thêm vui mừng.

“Chẳng phải em đi ôn lớp đại học

ban đêm hả? Chỗ đó vừa hay tiện đường với chung cư Bích Quế Viên!” Ôn Ngọc thể

hiện sự chu đáo.

Tuần trước, Ôn Ngọc đã chuyển vào

chung cư Bích Quế Viên. Nghe đâu căn hộ đó là Hình Tuế Kiến mua cho cô, mọi chi

phí trang hoàng đều do Hình Tuế Kiến móc hầu bao.

“Bà chủ, chị tốt bụng quá, xưa nay

chưa hề phách lối!” Cô sinh viên làm thêm rất cảm động. So với vẻ cao ngạo xa

cách và khó gần gũi của người nào đó thì đúng là một trời một vực!

“Chúng ta là đồng nghiệp, đâu cần

phải làm thế?” Ôn Ngọc nhìn sang hướng khác, cố tình ám chỉ, [1] “Suy cho cùng

thể diện là do người khác cấp, nhưng chính mình mới là người tự đem mặt mũi vất

đi!”

[1]

Nguyên tác: Ý hữu sở chi - biểu đạt ý hoặc việc của người nào đó ẩn dấu trong

lòng (baidu).

Kiều Duy Đóa bị nói bóng gió thì

khựng lại.

Cô sinh viên làm thêm lập tức nhận

được tín hiệu, cô nàng cười gượng gạo và thuận miệng hùa theo, “Đúng vậy, đúng

vậy.”

Hai tháng nay bầu không khí trong

công ty rất quái lạ. Kiều Duy Đóa và Trần Ôn Ngọc ngoài tiếp xúc trên công việc

ra, thì những thời gian khác gần như hoàn toàn im lặng, cho dù giáp mặt cũng

miễn chào hỏi. Quả thực như nước với lửa, hơn nữa, nhiều lần Trần Ôn Ngọc còn

dùng lời lẽ chứa đầy gai góc.

Kiều Duy Đóa chỉ khựng lại vài giây

rồi tiếp tục chậm rãi dùng cơm. Cứ mỗi miếng cơm, cô lật một tờ văn kiện và vẫn

đối xử bằng vẻ hờ hững như mọi khi.

Trần Ôn Ngọc khẳng định cuộc đối

thoại giữa mình và cô sinh viên làm thêm đều lọt vào tai Kiều Duy Đóa, đặc biệt

là hai từ ‘bà chủ’ kia, nhưng cái người ngồi trước bàn làm việc vẫn không có

hành động nào.

Cô hoàn toàn tập trung vào công

việc, như thể câu chuyện vừa rồi chẳng lọt vào tai mình. Điều ấy khiến Trần Ôn

Ngọc không có cảm giác lợi thế chiến thắng.

Trên cầu thang truyền tới tiếng

bước chân.

Khi người đàn ông cao lớn bước

xuống bậc tam cấp cuối cùng, thì gã theo thói quen quét ánh mắt lạnh lẽo về vị

trí kia một cái. Ở nơi đó cô vẫn lu bu công việc, không hề để ý đến bất kì

chuyện gì, thậm chí chưa từng ngước mắt lên.

Trần Ôn Ngọc bước tới nghênh đón,

ôm cánh tay gã và cất giọng thật thân thiết, “A Kiến, tối nay anh muốn ăn gì?”

“Bà chủ cũng biết nấu nướng nữa

hả?” Cô sinh viên làm thêm kinh ngạc, lộ vẻ mặt vô cùng khâm phục.

“Chị á, hồi mười mấy tuổi đã nấu

cơm cho anh ấy ăn rồi, nên mới nuôi anh ấy khỏe như vầy nè!” Trần Ôn Ngọc giả

vờ làm một bà mẹ, mím môi nói đùa.

Ặc, cô sinh viên làm thêm bật cười

trước sự dí dỏm của Trần Ôn Ngọc.

“Em thật ngưỡng mộ tình cảm của hai

người quá!” Cô sinh viên làm thêm cố ý ồn ào và quyết định đứng về phe chị Ôn

Ngọc.

Trần Ôn Ngọc kéo gã, tự nhiên nở nụ

cười trang nhã.

Kiều Duy Đóa buông thìa, cô chỉ ăn

một phần ba hộp cơm mà không nuốt nổi nữa. Cô lấy mực đóng dấu, cầm con dấu ấn

lên màu mực đỏ rồi nắn nót đóng ba chữ ‘Hình Tuế Kiến’.

Cô đứng dậy đi tới trước mặt bọn

họ, “Ông chủ, đây là số giấy tờ của anh, tôi đã kiểm duyệt và thấy không có vấn

đề.”

Hình Tuế Kiến nhận văn kiện, chẳng

thèm ngó ngàng gì mà giao cho Trần Ôn Ngọc. Ánh mắt gã từ đầu tới cuối đều nhìn

chằm chằm vào Kiều Duy Đóa.

“Hôm nay tôi có gọi điện thoại cho

ông chủ Trần bên nhà máy giày da, ông ta đã trễ hẹn thanh toán tiền lãi bảy

ngày rồi nhưng di động của ông ta đã khóa.” Cô điềm nhiên báo cáo công việc.

Nghe vậy, biểu hiện của Hình Tuế

Kiến và Trần Ôn Ngọc đều toát vẻ kì lạ.

“Kiều Duy Đóa, em đừng can thiệp

vào các khoản giao dịch vay mượn trong công ty, cứ làm tốt phần việc của mình

là được.” Gã lạnh giọng.

Nội dung công việc của Kiều Duy Đóa

rất đơn giản, chưa từng liên quan tới chuyện cơ mật. Ban đầu là do Ôn Ngọc

không muốn ủy quyền, tiếp theo là chính gã thay đổi ý định, không muốn cho cô

biết thêm nhiều.

“Vâng.” Nghe gã nói, Kiều Duy Đóa

cũng chẳng có phản ứng gì to tát, cô quay lại bàn ngồi xuống và mở xấp văn kiện

khác.

Trần Ôn Ngọc thở ra nhẹ nhàng, cô

cười khanh khách cầm xấp văn kiện cất vào trong cặp, rồi vô cùng thân thiết kéo

kéo áo gã, “A Kiến, chúng ta về thôi.”

Hàng chân mày của Hình Tuế Kiến

nhăn nhúm thành một cụm. Khi gã định xoay gót thì điện thoại trước mặt Kiều Duy

Đóa đổ chuông, cô điềm tĩnh đón tiếp, “Xin chào, đây là công ty đầu tư XX.”

Không biết đối phương nói gì mà cô

dừng lại một chút rồi giọng điệu trở nên lãnh đạm lẫn khách sáo, “Ngại quá, tôi

đã dùng cơm tối rồi.” Vừa dứt lời, cô cúp máy và tiếp tục vùi đầu vào công

việc.

“Chắc không phải ông chủ tiệm mì

thịt bò Bà Trần [2] ở đầu phố chứ?” Cô sinh viên làm thêm nhiều chuyện buột

miệng.

[2]

Nguyên tác: Trần thị ngưu nhục diện điếm: quán mì Trần thị(陈氏), mạn phép cho mình thay chữ thị thành chữ bà cho gần

gũi.(*_*)

Tiệm mì thịt bò Bà Trần? Cái tiệm

mì trang trí khá đẹp ở đầu phố? Ông chủ gọi điện thoại tới chào hàng món mì của

mình? Hình Tuế Kiến càng cau chặt hàng chân mày hơn.

“Tuần trước chị Duy Đóa đến ăn mì,

ông chủ tiệm thấy chị ấy thì giật nẩy người. Sau khi ăn xong, ông chủ tiệm còn

theo kè kè chị Duy Đóa tới công ty. Mấy ngày nay, chỉ cần công ty chúng ta gọi

thức ăn bên ngoài, thì đích thân ông chủ sẽ đem tới!” Hơn nữa, còn cho rất

nhiều thịt bò.

Sắc mặt Hình Tuế Kiến bất chợt khó

coi, Kiều Duy Đóa thật có bản lĩnh trêu hoa ghẹo nguyệt! Gã nghe có kẻ dòm ngó

người đàn bà của mình mà thấy cảm giác hỏng bét!

“Kiều Duy Đóa, tan tầm thôi.” Gã

bất đứng bất động, nhắc nhở cô.

Gã vốn định đem cô giấu lên trên

lầu, nào ngờ ngày thứ hai đi làm, Kiều Duy Đóa chẳng hỏi chẳng rằng chuyển

xuống dưới lầu.

Cô có thái độ gì đây? Để gã và Trần

Ôn Ngọc ở trên lầu, tỏ ý muốn tạo cơ hội cho bọn họ? Cô thật là hào phóng, hào

phóng tới mức tác thành cho gã và Trần Ôn Ngọc; hào phóng đến nỗi gã muốn nhìn

xem cô có thể làm tới độ nào!

Kiều Duy Đóa ngước mắt lên, nói:

“Báo cáo ông chủ, tôi còn bận nhiều việc, chừng nào làm xong tôi sẽ nhận trách

nhiệm đóng cửa.”

Bọn họ rõ ràng đứng rất gần nhau

nhưng gã chỉ thấy toàn là biểu hiện lãnh đạm. Từ ngày đầu cô đi làm đã bày ra

vẻ mặt này, như thể cô là một người máy vô cảm.

“A Kiến, chúng ta đi thôi, lỡ muộn

giờ dọn cơm thì sẽ bị Tiểu Béo cằn nhằn.” Trần Ôn Ngọc quấn chặt lấy gã, lên

tiếng thúc giục.

Cuối cùng gã nhìn cô một cái, nhưng

cô chẳng hề chú ý chút nào tới gã. Điều ấy khiến lòng gã dấy lên một nỗi bực

bội khó tả.

“Ừ, đi thôi.” Gã xoay người soải

bước rời đi.

Cô không hề nói một tiếng tạm biệt,

vẫn cúi đầu nhìn vào văn kiện. Thật lâu sau, khi khắp văn phòng đều yên ắng tới

đáng sợ thì cô mới ngước lên.

Bọn họ thực sự đã đi hết, chỉ còn

lại mình cô.

Dạy xong khóa Yoga, cô về nhà đã

mười giờ đêm.

Cô tới phòng Tiểu Lộng, chuyện đầu

tiên cô làm là kiểm tra bài tập của con gái. Càng xem, hàng chân mày cô càng

cau chặt.

Đêm hôm trước cô ra đề toán, Tiểu

Lộng làm sai rất nhiều.

Cô bỗng dưng trầm mặc khiến Tiểu

Lộng rất bất an, “Ba… hồi sáng ba nói trước kia ba làm bài tập cũng tệ lắm…” Vì

vậy đừng trách bé, do gen di truyền kém cỏi cả thôi.

Tiểu Lộng ngụy biện, thật sự phải

nên mắng! Duy Đóa thở dài xoay người, không có biểu hiện khiển trách nặng nề mà

chỉ xốc chăn lên ôm con gái vào lòng. Cô chẳng biết mình sai ở khâu nào, mà làm

thành tích học tập của Tiểu Lộng tuột dốc không phanh như vậy.

“Không sao, quan trọng nhất là con

phải cố gắng, thành tích sẽ từ từ khá lên.” Cô nhẹ giọng an ủi, vì cô cũng nhận

ra sự bất an của Tiểu Lộng.

Một tháng nữa sẽ tới ngày khai

giảng năm học mới. Thực ra, cô rất lo bây giờ Tiểu Lộng không theo kịp bài tập,

nên cô hi vọng Tiểu Lộng đừng đùa mấy trò ‘ngớ ngẩn’ với cô nữa.

“Ba nói kiến thức trong sách giáo

khoa toàn vô dụng, thi đạt sáu mươi phần trăm là được rồi…” Tiểu Lộng nói lí

nhí.

Hình – Tuế – Kiến! Kiều Duy Đóa

nghiến răng.

“Con đừng nghe lời ba con, chỉ có

học sinh hư mới tìm lý do che đậy này.” Cô bực bội cắt ngang lời Tiểu Lộng.

“Mẹ, sao mẹ biết ba con là học sinh

hư chứ?” Có người xuyên tạc ba làm Tiểu Lộng không phục, cho dù đấy chính là bà

mẹ thân yêu của bé.

“Ba mẹ là bạn học cũ, thành tích

của ba con tệ cỡ nào sao mẹ lại không biết?” Cô lãnh đạm nói.

Không phải cô phá hủy hình tượng

của gã, mà cô nói sự thật.

“Hồi ba con đi học hư hỏng lắm hả

mẹ?” Mắt Tiểu Lộng sáng lên.

“Ừ, ba con hư hỏng lắm!” Chẳng biết

vì sao khi nói xấu gã mà tâm trạng của cô lại khá hơn.

“Mẹ à, mẹ mau kể chuyện về ba cho

con nghe đi!” Tiểu Lộng quấn lấy cô.

“Không có gì hay để kể, học sinh hư

là những kẻ hay bỏ học, hút thuốc, đánh nhau…” Hai mẹ con nằm trên giường hàn

huyên cả buổi.

Nửa tiếng sau.

“Mẹ à, hình như dạo này ba về nhà

trễ lắm…” Hại bé rất lo lắng, nếu nhỡ bé nằm ác mộng mà thiếu ba thì không ai

cõng bé trên lưng.

Tiểu Lộng cố gắng kiềm cơn buồn

ngủ, nhưng mí mắt đã dần dần sụp xuống.

“Con ngủ đi, tối mai mẹ không đi

dạy, mẹ sẽ về sớm với con.” Cô vuốt ve mặt con gái, đánh trống lảng và nở nụ

cười nhợt nhạt.

Ngay cả cô cũng bất ngờ vì mình có

thể đem vai diễn ‘bà mẹ’ này thích nghi rất tốt.

Tiểu Lộng đã ngủ, nụ cười trên môi

Kiều Duy Đóa dần dần biến mất.

Dặn dò điều dưỡng Ngô xong, cô đứng

dậy đi lên lầu.

Cô nằm một mình trên chiếc giường

rộng lớn với trái tim trống trải. Ngoài Tiểu Lộng ra, cô cảm thấy thế giới của

mình chẳng còn thứ màu sắc nào và thật hoang vắng.

Cô mở điện thoại muốn gọi cho

Thường Hoan, lại không biết nên nói điều gì. Cô sợ biết tình hình của ‘người

khác’, cũng sợ người khác hỏi tình hình của mình, cuối cùng cô đặt chiếc điện

thoại qua một bên.

Bóng đêm càng lúc càng sâu.

Hơn một giờ sáng mà gã vẫn chưa trở

về.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...