Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lòng Kiều Duy Đóa rầu rĩ, đủ loại

mệt mỏi khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Buổi sáng, Hình Tuế Kiến lái xe chở

cô tới bệnh viện.

Viết tờ khai xét nghiệm, thanh toán

chi phí, đều do một tay gã xử lý.

Bác sĩ nói kiểm tra nước tiểu dễ

mắc lỗi, nên an bài kiểm tra máu. Trong phòng xét nghiệm, thấy y tá rút một ống

máu đỏ lòm khiến tâm trạng cô càng thêm khẩn trương.

Sau đó gã đưa cô về nhà.

Suốt dọc đường, hai người vẫn hoàn

toàn im lặng, ngay cả lời tạm biệt cũng chẳng có.

Khổ sở chờ được đến ba giờ chiều,

Duy Đóa tới bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm. Thế nhưng hệ thống máy tính tìm

không ra số thẻ của cô và hiển thị trạng thái đã có người lấy đi.

Kiều Duy Đóa sực nhớ Hình Tuế Kiến

có giữ một biên lai xét nghiệm của cô. Do dự đấu tranh chốc lát, cô quyết định

tới công ty tìm gã.

Trần Ôn Ngọc có mặt ở công ty, chị

ta nhìn cô bằng ánh mắt rét run và chẳng hề chào hỏi câu nào mà mà xoay gót đi

thẳng về văn phòng. Cô sinh viên làm thêm phàn nàn vài câu, nói cô xin nghỉ

phép khiến công việc của cô nàng chất chồng như núi.

Mấy chuyện này Kiều Duy Đóa không

có tâm trạng để ứng phó. Khi đặt chân vào văn phòng của gã lần nữa, cả người cô

rất mất tự nhiên. Đã thế gã còn ngồi trên chiếc ghế bành màu đen to đùng, trông

càng thêm chói mắt.

“Kết quả xét nghiệm của tôi thế

nào?” Cuối cùng cô đành chủ động phá vỡ sự trầm mặc, hỏi thẳng vào vấn đề.

“Em gấp đến vậy à?” Gã đang xem

giấy tờ, ngước mắt lên liếc cô một cái.

Sao cô không gấp cho được?

Kiều Duy Đóa hít sâu, hỏi: “Tôi chỉ

muốn biết, rốt cuộc tôi có mang thai không?”

Gã không trả lời ngay mà nhìn tờ

lịch rồi nói: “Thứ hai tuần sau là tết Trung thu, tôi rảnh ngày thứ ba.”

Cô không hỏi hành trình của gã!

Kiều Duy Đóa mờ mịt.

“Chúng ta sẽ đi đăng ký vào ngày

đó.” Gã thản nhiên nói, “Đằng nào thì bụng cũng không chờ được người.”

Hô hấp của Kiều Duy Đóa nghẹn cứng,

rúng động đến lạc cả hồn. Vậy, vậy cô thực sự mang thai?

“Về phần chính thức đãi tiệc rượu

là một việc rất phiền…” Gã nhăn mày, “Để tôi gọi điện cho Que Củi trước.”

Luật pháp là luật pháp, người Ôn

Thành vẫn theo phong tục cũ, chỉ có đãi tiệc rượu thì mọi người mới thừa nhận

đôi nam nữ ấy đã chính thức kết hôn.

“Em ngồi xuống trước đi.” Gã làm

như đang giải quyết việc chung mà không hề có cảm xúc gì quá lớn.

Kiều Duy Đóa ngơ ngác ngồi xuống,

cô quả thực phải ngồi xuống để toàn thân bớt mềm nhũn. Làm sao cô có thể mang

thai được? Bác sĩ đã nói rõ ràng cô rất khó mang thai mà!

“Que Củi, tôi muốn đám cưới vào

tháng sau.” Đối phương vừa nhấc điện thoại, gã đã nói ngay.

Đầu dây bên kia im bặt, đủ biết bị

chấn động mạnh đến mức nào.

“Ừ, tôi hết cách rồi, vì tình thế

cấp bách…” Lúc nhận lời chúc mừng, mặt gã vẫn điềm nhiên.

Mới nói vài câu, gã quay sang hỏi:

“Họ hàng thân thích bên nhà em đãi khoảng mấy bàn?”

Kiều Duy Đóa bị quả bom kia đánh

cho trống rỗng, bây giờ đầu óc cô quay cuồng, hồi lâu sau cô chỉ biết lắc đầu.

“Tôi để mười bàn cho gia đình em.”

Gã tự đưa chủ trương.

“Nhà tôi không có nhiều thân thích,

nhưng khá đông anh em nên cấn ít nhất ba – bốn chục bàn.” Đây là lời gã căn dặn

Que Củi.

“Đại ca, việc gì em cũng xử lý

được, nhưng anh kêu em đào đâu ra chỗ để bày bốn – năm chục bàn tiệc đây?” Que

Củi thở dài.

Đâu phải anh ta không trợ giúp anh

em hết mình, mà việc này thực sự quá khó khăn. Chỉ cần hôm nào là ngày lành

tháng tốt, thì mấy cái khách sạn có quy mô ở Ôn Thành đều được đặt kín chỗ nửa

năm hoặc thậm chí cả năm trước.

“Nếu anh nói cuối năm thì em còn có

thể cố gắng nghĩ cách.” Que Củi đề nghị gã ổn định một chút.

Dù hiện giờ ‘tình thế vô cùng cấp

bách’, nhưng đến cuối năm cái thai cũng mới bốn – năm tháng. Người vác bụng kết

hôn diễn ra khắp nơi, chẳng qua cô dâu mặc áo cưới xấu đi một tí, ngoài ra

không có gì phải gấp.

“Không được, cuối năm trễ quá.”

Chính vì biết việc này khó khăn, nên gã mới nhờ Que Củi lo tiệc cưới vào tháng

sau. Nếu chờ tới cuối năm, thời gian kéo dài càng lâu thì ai biết có biến động

gì?

Que Củi cảm thấy nhức đầu, “Hôm nay

em cũng rảnh việc, em sẽ dạo quanh diễn đàn xem có ai nhường tiệc cưới vào

tháng sau không.” Thử vận may coi có gặp người nào đã đặt tiệc trong khách sạn

rồi nhưng hủy bỏ không?

“Tôi không thích kiểu đó.” Gã cắt

ngang, kiểu đó rất xui xẻo.

“Đại ca à, anh không phải đang làm

khó em chứ?” Que Củi than vãn.

Mặc dù anh ta quen biết rộng rãi,

nhưng đâu thể nào chạy tới nói với người ta rằng: ‘Đại ca của bọn tôi muốn kết

hôn, các người đưa nơi tổ chức cho chúng tôi đi!’.

“Không cần ngày tốt gì cả, cứ làm

ngày thường cũng được. Nhưng nhất định phải khách sạn lớn, hơn nữa cậu hãy nhớ

kĩ là trong tháng sau đấy.” Gã thận trọng căn dặn.

Vả lại, gã muốn tổ chức tiệc cưới

thật to.

Đại ca đã nói vậy thì kẻ dưới quyền

chỉ biết thở dài, “Được, em sẽ nghĩ cách, nếu anh không yêu cầu ngày lành tháng

tốt thì chắc dễ giải quyết hơn.”

Tuy nhiên, Que Củi lưỡng lự một lát

rồi hỏi: “Đại ca, với tình tình hiện giờ, anh thực sự đã quyết định xong? Em

thậm chí hơi lo…” Kết hôn thì chỗ nào cũng cần tiền, vả lại…

Gã nhíu mày, “Cậu đừng nghĩ nhiều,

tình hình chưa tệ đến vậy.” Thế cuộc gần đây khiến gã rất phiền muộn.

Que Củi thở dài, “Đại ca, bất kể ra

sao thì em cũng xin lỗi anh…”

Gã không nói tiếp mà cúp máy, vì

bây giờ không phải lúc để thảo luận.

“Tôi không thể mang thai, tôi muốn

xem kết quả xét nghiệm.” Thật lâu sau Kiều Duy Đóa mới tìm được bình tĩnh.

Gã ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi đưa kết

quả xét nghiệm cho mẹ tôi rồi.”

Kiều Duy Đóa hít một hơi lạnh toát,

gã, gã, gã…

“Có mang thai hay không bản thân em

là người rõ nhất, em đừng nói với tôi, em chẳng có chút cảm giác nào về thể

chất của mình.” Gã lãnh đạm nói.

Kiều Duy Đóa sợ run. Đúng vậy, dạo

này cơ thể cô rất khó chịu.

“Tôi không muốn kết hôn!” Cô nhíu

mày.

Vì con mà kết hôn, cảm giác thật

tồi tệ.

“Tôi và em không có cách lựa chọn

khác.” Gã cúi đầu tiếp tục làm việc.

Gã nói cái gì mà không có lựa chọn

chứ? Lòng Kiều Duy Đóa cảm thấy thật bự bội.

“Tôi có thể…” Cô quật cường.

“Đừng nói những lời khiến chính bản

thân em phải hối hận!” Gã lớn tiếng cắt ngang.

Nếu cô dám nói một câu phá thai gì

đấy, gã sẽ làm cho cô sáng mắt!

“Được rồi, tôi sẽ có trách nhiệm

với em tới cùng, chuyện này không cần thảo luận nữa.” Gã nhấn mạnh.

Kiều Duy Đóa không thốt nổi nên

lời, bởi vì, một sự thật quá lớn đánh sâu vào cõi lòng cô.

Cánh cửa văn phòng đối diện đột

nhiên bật mở, rồi những tiếng bước chân cuống cuồng vang lên và tiếp đó có

người đẩy cửa đi vào.

“A Kiến, Que Củi nói anh muốn kết

hôn?” Vẻ mặt của Ôn Ngọc rất hoang mang.

Ban nãy nhóm bạn thân bọn họ đều

nhận được điện thoại của Que Củi gọi tới.

“Ừ.” Gã buông cây bút xuống, sắc

mặt vẫn không thay đổi.

“Tại… tại sao?” Mặt Ôn Ngọc không

còn chút máu, đôi môi run rẩy.

Gã liếc Kiều Duy Đóa một cái, từ

lúc Ôn Ngọc xông vào phòng, vẻ mặt cô vẫn đầy căng thẳng.

“Tình thế cấp bách.” Gã trả lời

bằng bốn chữ tương tự.

Sắc mặt Ôn Ngọc càng thêm tái mét,

đó là lí do mà gã quyết định chịu mọi trách nhiệm?

“Tôi về trước đây.” Kiều Duy Đóa

bình tĩnh đứng dậy.

Mọi vấn đề khó khăn hãy để gã từ từ

giải thích với Trần Ôn Ngọc.

Giải thích – vì sao gã ‘đòi hỏi’ cô

hằng đêm.

Giải thích – vì sao cô lại mang thai.

Cô nghĩ tâm trạng mình sẽ rất mù

mịt, ấy vậy mà cô bất ngờ phát hiện, khi nhìn thấy Trần Ôn Ngọc khó chịu, lòng

cô lại sung sướng đến biến thái.

Tại sao cô không thích Trần Ôn

Ngọc? Thực ra Trần Ôn Ngọc rất đỗi bình thường, nhưng vì sao mỗi lần gặp chị ta

thì lòng cô như bị gai đâm? Hơn nữa, thấy dáng vẻ bị đả kích của Trần Ôn Ngọc

mà cô… có chút vui sướng khi người gặp họa.

Kiều Duy Đóa che mặt, cô nhất định

bị bệnh rồi mới có thể kì cục như thế. Bây giờ cô không nên suy diễn lung tung,

mà nên tìm một nơi để tiêu hóa việc mang thai này và ngẫm nghĩ về tương lai của

mình.

Tóm lại, đây là bắt đầu của một

cuộc thay đổi, hay bắt đầu của một sự hủy diệt?

Nhiều ngày nay, Cục Bảo hộ lao động

vô cùng bận rộn .

“Tháng này có ba vấn đề nổi bật.”

Trong phòng họp, nét mặt vị cục trưởng rất nghiêm túc.

Tình hình Ôn Thành càng ngày càng

bất thường.

“Chỉ mới hai – ba năm ngắn ngủi mà

Ôn Thành đã từ một đô thị sản xuất chuyển sang một thành phố cho vay nặng lãi!”

Vị cục trưởng vò đầu nhức óc. “Theo số liệu thống kê thì Ôn Thành có tới 89% hộ

gia đình hoặc cá nhân và 59.67% doanh nghiệp tham gia cho vay, rất ít người sẵn

sàng đem gởi tiền vào ngân hàng!”

“Các doanh nghiệp vừa và nhỏ rất

khó vay vốn, nhưng vì nhu cầu phát triển mà buộc phải quay sang nhờ sự giúp đỡ

từ vay tư nhân. Theo cuộc khảo sát quý trước, mặt bằng lãi xuất vay tư nhân đã

cao nhất lịch sử! Hơn nữa, hai năm nay ngành cho vay nặng lãi thu nhập rất cao,

nên đã thu hút một loạt các nhà công nghiệp từ bỏ ngành công nghiệp để chuyển

sang cho vay. Tuy nhiên, cho vay nặng lãi quy mô càng lớn thì sụp đổ càng mau.

Đã có một số doanh nghiệp, nhà máy bắt đầu đóng cửa… Một khi bong bóng tài

chính vỡ tan thì tình hình kinh tế càng trở nên trầm trọng!”

Tình hình hiện nay quá mập mờ.

“Tôi chuẩn bị lập một nhóm điều tra

khủng hoảng tài chính ở Ôn Thành, đặc biệt chuyên theo dõi và điều tra nguy cơ

lần này. Tạm thời điều phối các tổ viên như sau: Lưu XX thuộc tổ nhận thư khiếu

nại và ghé thăm, Trương XX thuộc tổ hậu cần và Lục Tư Nguyên thuộc tổ trọng tài

lao động…”

Vì phải tạm thay đổi vị trí công

tác nên Lục Tư Nguyên dành cả buổi chiều để thu xếp các hồ sơ. Hơn bốn giờ

chiều anh mới thu dọn xong chồng hồ sơ hoàn chỉnh, cái nào chưa được xử lý anh

đều chuyển tới văn phòng tạm thời kế bên.

“Tư Nguyên, điện thoại của cậu reo

mấy lần rồi kìa.” Một đồng nghiệp gọi anh.

Anh lau mồ hôi, tay chân vừa mỏi vừa

đau. Anh mở ngăn kéo lấy điện thoại ra, quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ, nhìn tên

người gọi, anh bất giác nở nụ cười.

Anh tính gọi lại thì ‘đinh đinh’,

vừa khéo có tin nhắn gởi tới.

Anh mở tin ra xem: [Em định tìm anh

tâm sự, nhưng chắc anh đang bận… Có lẽ em phải kết hôn vì hình như em mang thai

rồi…]

Nhìn màn hình điện thoại mà tay

chân Tư Nguyên cứng ngắc đến tê dại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ngang Trái
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...