Cha Phùng nghe được lời này, nghĩ đến huy hoàng một ngày nào đó, lúc này mới c.ắ.n răng hạ quyết tâm: "Được!"
...
Một căn biệt thự.
"Ngọa tào! Ngọa tào! Ngọa tào! Cứ như vậy bị cướp sạch rồi?" Kỳ Hạo không ngừng đập bàn phím và chuột, vẻ mặt không dám tin nói: "Vừa rồi tớ lên rõ ràng nhìn thấy còn rất nhiều bùa chú, sao thoáng cái đã không còn?"
"Hạo t.ử, cậu được không đấy? Được không đấy, cậu cũng quá vô dụng rồi!" Uông Học Văn ngồi yên lặng một bên sốt ruột một phen kéo Kỳ Hạo ra, làm mới trang web vô số lần, đợi nhìn chăm chú mấy trăm tấm bùa chú bán sạch sành sanh, cũng nhịn không được c.h.ử.i thề một câu: "Mẹ kiếp, má ơi, tớ còn chưa kịp đại triển thần uy đâu, đám súc sinh cướp hàng này tay chân cũng quá nhanh đi, tớ cuối cùng cũng biết so với cái tên hàng giả kia, đây mới là đắt hàng thật sự a!"
Uông Học Văn vô cùng tang thương cảm thán một tiếng, lúc trước sao bọn họ lại cho rằng bùa chú của tên đại sư hàng giả kia đắt hàng chứ, so với vị đại sư hàng giả kia, bùa chú của chị dâu quả thực còn khó cướp hơn lên trời a.
"Còn cần cậu nói đắt hàng, cái tên ngu ngốc này! Cho cậu lúc trước đốt bùa của tôi!" Kỳ Hạo một cước đá văng cái ghế Uông Học Văn ngồi, lại nhịn không được đ.ấ.m hắn mấy đ.ấ.m, đ.ấ.m Uông Học Văn suýt chút nữa phun cả cơm thừa canh cặn ra, ngay cả chổi lông gà bên cạnh cũng cầm lên rồi.
"Này này, sao cậu cứ túm lấy chuyện đó không buông vậy." Uông Học Văn vò đầu bứt tai như tổ gà, vẻ mặt tủi thân né tránh, thái độ có chút ngượng ngùng: "Tớ đây không phải đã sớm biết sai rồi sao, chẳng lẽ không thể cho một cơ hội hối cải để làm lại cuộc đời."
Uông Học Văn vừa nhớ tới hành vi lúc trước của mình gọi là hối hận không kịp, nhất là càng nhận thức được sự trân quý của bùa chú này, thì càng ghen tị vận may của Lục Thành Phủ, lúc trước sao mình lại tìm đường c.h.ế.t như vậy chứ, chính vì mỗi lần nói đến chuyện này, Hạo t.ử lại nhịn không được muốn tẩn hắn một trận, nhưng hắn vừa nhớ tới chuyện tìm đường c.h.ế.t đốt bùa lúc trước của mình, cũng nhịn không được cho bản thân lúc trước mấy cái tát tai.
"Ái chà, ái chà, cậu dừng tay a! Tớ vất vả lắm mới lẻn ra được, đừng đ.á.n.h mặt a, nếu ba mẹ tớ biết tớ lẻn ra ngoài, ăn không hết gói đem về!" Mấy ngày nay Uông Học Văn sống cũng rất nghẹn khuất, bị ba mẹ hắn tịch thu tất cả đồ điện t.ử, bị cấm túc ở nhà, vất vả lắm mới trèo tường trèo ra được, nào ngờ Kỳ Hạo động một chút là đ.á.n.h hắn một trận, ngày tháng này của hắn trôi qua thật là!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Kỳ Hạo nheo mắt: "Đúng rồi, không phải cậu còn đang bị cấm túc sao?"
Uông Học Văn vội vàng gật đầu, còn tưởng rằng Kỳ Hạo lương tâm trỗi dậy, kể khổ nói: "Đúng vậy, chúng ta không giống nhau, tớ bây giờ ngay cả điện thoại cũng không sờ tới được, ba mẹ tớ phòng tớ như phòng trộm vậy." Uông Học Văn lải nhải oán giận, còn chưa nói xong đã thấy Kỳ Hạo lộ ra răng nanh đắc ý, gọi một cuộc điện thoại, hắn lập tức có một dự cảm không tốt lắm, sắc mặt đại biến, vội nhào tới cướp, một bên ai oán gào thét: "Huynh đệ, huynh đệ, cậu đây là đẩy tớ vào hố lửa."
"Cậu đáng đời!" Kỳ Hạo ngắt điện thoại, thấy Uông Học Văn sợ thành như vậy, lập tức có chút hả giận, cậu đột nhiên mắt sáng lên: "Đúng rồi, tớ nhớ Vân Hiên thằng nhóc đó biết làm tool cướp vé nhất, đi, tìm nó đi!"
Cậu cũng mặc kệ Uông Học Văn bị dọa trắng bệch mặt, trực tiếp đi ra ngoài!
Uông Học Văn nhìn Kỳ Hạo hấp tấp, lau một phen mồ hôi lạnh, may mắn không thôi, may mà Hạo t.ử không làm thật, lập tức nghĩ thông hai người chính là giao tình nối khố, nhưng đi đi lại lại thế này cũng đủ dọa người, hắn có chút khổ đại thù thâm nhăn mặt, trong miệng có chút đắng, hắn đây là tạo nghiệt gì!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-166.html.]
Trong lòng Uông Học Văn oán trách thì oán trách Kỳ Hạo, nhưng bước chân đuổi theo Kỳ Hạo lại một chút không chậm, dù sao Kỳ gia rễ sâu lá tốt, cây to dễ hóng mát, đến lúc đó cho dù âm thầm ba mẹ hắn biết hắn lẻn đi, chỉ cần tên Kỳ Hạo này không phản bội mách lẻo, ba mẹ hắn cũng sẽ nể mặt Kỳ gia vài phần.
Hơn nữa Uông Học Văn liếc nhìn Kỳ Hạo phía trước, cứ như nhìn thấy một cục vàng, ánh mắt phát sáng, nhân vật huyền học lợi hại như Trì đại sư có quan hệ không tầm thường với Kỳ Cửu gia, hắn nếu có thể ôm đùi vàng, lấy lòng Trì đại sư vui vẻ, có thể nhận được một chút chỉ điểm của Trì đại sư, hắn nhịn không được cười ngây ngô.
Kỳ Hạo chỉ cảm thấy như có gai ở sau lưng, vừa quay đầu lại liền thấy Uông Học Văn tên ngu ngốc này ngơ ngác nhìn chằm chằm bóng lưng cậu, đứng tại chỗ cười ngây ngô, dọa cậu rùng mình một cái.
"Tên ngu ngốc cậu cười ngây ngô cái gì?"
Uông Học Văn bị tiếng quát này của Kỳ Hạo làm cho giật mình hoàn hồn, ngượng ngùng buột miệng nói: "Tớ đây không phải nhớ thương chị dâu đồng ý nói chỉ điểm chúng ta sao, cũng không biết khi nào chị ấy tới."
Kỳ Hạo thở phào nhẹ nhõm, từ sau chuyến đi huyện Vĩnh Ninh, cậu có chút nhạy cảm, còn tưởng rằng Uông Học Văn lại trúng tà, nhìn Uông Học Văn nịnh nọt lấy lòng, nhe răng cười lạnh lùng vô tình: "Chị ấy là chị dâu tớ, không có phần của cậu!"
"Đừng, cậu đừng để bụng a!" Uông Học Văn dở khóc dở cười.
Kỳ Hạo lại không để ý tới hắn, xoay người vặn tay nắm cửa, vào phòng Kỳ Vân Hiên.
"Các anh từng người một có thể tôn trọng sự riêng tư của em chút không? Ngay cả cửa cũng không gõ đã xông vào!" Kỳ Vân Hiên trong phòng phồng má không vui trừng mắt nhìn hai người đi vào, Kỳ Hạo phía trước nghênh ngang, Uông Học Văn phía sau cứ như một cô vợ nhỏ bị bắt nạt.
"Em đi nói với anh Trăn Bách đi." Kỳ Hạo mắt sắc nhìn thấy Kỳ Vân Hiên lén lút giấu một cái hộp, nheo mắt một bước vọt lên trước, một phen cướp lấy: "Em đây là giấu thứ gì không thể gặp người?"
Kỳ Vân Hiên tức giận trừng mắt nhìn Kỳ Hạo một cái, muốn cướp lại, vẫn là chậm một nhịp.
Uông Học Văn run lên một cái, lập tức có tinh thần, cứ như ch.ó ngửi thấy mùi xương cũng có hứng thú, ghé đến bên cạnh Kỳ Hạo, đợi Kỳ Hạo mở ra, nhìn thấy từng xấp từng xấp bùa chú màu vàng, hắn thất vọng "xùy" một tiếng, còn tưởng rằng thằng nhóc Kỳ Vân Hiên này khai khiếu rồi chứ.
"A Hiên, chậc chậc, em mua bùa chú từ tay tên thần côn l.ừ.a đ.ả.o nào vậy? Từng xấp lại từng xấp thế này." Uông Học Văn vừa nhớ tới chuyện bọn họ lầm tưởng thần côn là đại sư, lầm tưởng bùa giả là bảo bối bi t.h.ả.m, ánh mắt cứ như nhìn một thiếu niên lầm đường lạc lối, lập tức thấm thía nói: "Nhóc con em đừng để người ta lừa, nghề này vàng thau lẫn lộn, kẻ l.ừ.a đ.ả.o thần côn nhiều, giống như anh trai em còn có anh Học Văn em tinh minh cẩn thận như vậy cũng suýt chút nữa chịu thiệt của kẻ l.ừ.a đ.ả.o, em vẫn là bớt làm mấy trò phong kiến mê tín này đi."
--------------------------------------------------