“Tôi trước đó đã nói nếu tôi có biện pháp làm cô khôi phục tướng mạo trước kia, cô còn không muốn?” Trì Thù Nhan nhàn nhạt nói.
Lời vừa dứt, thân thể Chu Mạn Thanh run lên, ngước mắt kích động lại không dám tin tưởng: “Trì đại sư, ngài thật…… thật sự có biện pháp?”
“Biện pháp là do người nghĩ ra, liền xem chính cô có nguyện ý hay không, tôi thấy Phó Thời Ân người quả thật không tồi, anh ấy cũng vẫn luôn nhớ thương cô, cô không muốn thỏa mãn anh ấy một chút?” Lời nói dừng lại, Trì Thù Nhan lại nói: “Kỳ thật tôi ngược lại cảm thấy cô dùng bộ dáng này đi gặp Phó Thời Ân cũng không tồi, nếu anh ấy ngay cả bộ dáng này của cô cũng không chê, vậy tuyệt đối là chân ái, kiếp này cô cũng không cần lo lắng nữa.”
Lúc Chu Mạn Thanh còn sống, tuy rằng lớn lên đẹp, trước kia đối với thứ như vẻ bề ngoài nhìn rất nhạt, người khác nói cô đẹp bao nhiêu, cô vẫn luôn không có bao nhiêu cảm giác, luôn cảm thấy người vẫn là dựa vào bản lĩnh quan trọng nhất.
Đối với bạn trai của mình, Chu Mạn Thanh cũng không cầu lớn lên đẹp bao nhiêu, dù sao trong cái vòng luẩn quẩn kia, cô gặp nhiều người tướng mạo tốt phẩm tính lại nát bét, về phần lúc trước có thể đi cùng Phó Thời Ân, là bởi vì Phó Thời Ân làm cô an tâm lại kiên định, vô cùng có cảm giác an toàn.
Đến bây giờ, Chu Mạn Thanh vẫn tin tưởng phẩm tính của anh.
Bất quá lại không cảm thấy đối phương có thể chấp nhận cô như vậy, chính là bản thân cô thỉnh thoảng trong gương nhìn thấy mình người không ra người quỷ không ra quỷ đều có chút rợn tóc gáy và chán ghét.
Cô cảm thấy nếu mình lấy diện mạo này đi gặp đối phương, đối phương cũng nên hết hy vọng.
Cô cũng không muốn vì cô mà làm lỡ dở cuộc sống của anh, Chu Mạn Thanh hít sâu một hơi nói: “Trì đại sư, tôi nguyện ý gặp anh ấy, không cần thay đổi hình tượng gì, tôi muốn cứ như vậy gặp anh ấy. Để anh ấy hết hy vọng cũng tốt!”
Trì Thù Nhan thấy Chu Mạn Thanh thật sự coi lời nói sau đó của cô là thật, suýt chút nữa thì bị sặc, bộ dáng này cô ngược lại không biết Phó Thời Ân có thể chấp nhận hay không, nhưng người bình thường tuyệt đối giật nảy mình.
E rằng sau đêm nay, người đàn ông Phó Thời Ân kia phải gặp ác mộng thật lâu.
Trì Thù Nhan cắt ngang lời Chu Mạn Thanh, lại móc ra một bình Sinh Cốt Đan, bảo cô ấy nuốt xuống trước.
Chu Mạn Thanh hiện tại đối với vị Trì đại sư trước mặt này vô cùng tin tưởng, nghĩ cũng không nghĩ trực tiếp nuốt xuống.
“Lát nữa sẽ hơi đau, nhịn một chút trước!”
Đợi sau khi Chu Mạn Thanh nuốt xuống, Trì Thù Nhan lập tức vận linh khí, đợi xương cốt trong cơ thể cô ấy bắt đầu sinh trưởng, Trì Thù Nhan lập tức hoàn nguyên xương cốt bị đè nát toàn thân Chu Mạn Thanh.
Quá trình này vô cùng đau đớn, cho dù Chu Mạn Thanh là một hồn thể, cũng đau đến sắc mặt vặn vẹo, may mắn động tác của Trì Thù Nhan lại vô cùng nhanh, không bao lâu sau bẻ chính lại xương cốt toàn thân Chu Mạn Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-484.html.]
Bởi vì vừa thăng cấp, Trì Thù Nhan ngược lại không tốn bao nhiêu linh khí, linh khí trong thân thể cuồn cuộn không ngừng, Trì Thù Nhan lúc này nhìn Chu Mạn Thanh trước mặt bộ dáng bình thường lại xinh đẹp thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi!”
Chu Mạn Thanh nằm mơ cũng không ngờ có ngày còn có lúc khôi phục tướng mạo, đợi cô soi gương xong, Chu Mạn Thanh còn tưởng rằng mình nằm mơ vẻ mặt không dám tin tưởng, run tay sờ mặt lại sờ toàn thân vẫn không dám tin tưởng lại khiếp sợ.
Nhìn nhìn đột nhiên vui quá hóa khóc, cô tuy rằng không chú trọng tướng mạo nhưng cũng không muốn giống như bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ trước đó.
Chu Mạn Thanh chỉ cảm thấy sự cảm kích trong lòng không gì sánh kịp, suýt chút nữa lại quỳ xuống, bị Trì Thù Nhan ngăn lại.
Chu Mạn Thanh che miệng nghẹn ngào: “Trì đại sư!”
“Được rồi, đừng khóc nữa, đợi sau này nếu Phó Thời Ân làm việc hiệu suất không tồi, đến lúc đó tôi lại cho cô một kinh hỷ.” Người ta cho cô một cái Càn Khôn Giới, cô hỗ trợ cũng chẳng qua là tiện tay mà thôi, thật sự luận ra, cô vẫn là chiếm hời.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Trì Thù Nhan lúc này cũng vừa đ.á.n.h giá tướng mạo Chu Mạn Thanh, tuy rằng tướng mạo của cô ấy giống hệt Chu Mạn Ninh, nhưng cảm giác mang lại hoàn toàn bất đồng, khí chất nhàn tĩnh lại ôn nhu, đuôi lông mày thiếu đi sự cao ngạo của Chu Mạn Ninh, so với Chu Mạn Ninh còn nhiều hơn vài phần ôn nhu, đôi mắt trong veo, lúc nhìn người nhìn vào trong lòng người khiến người ta mạc danh thoải mái, quanh thân không có tính xâm lược, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng thân thiết lại thoải mái.
Trì Thù Nhan liếc mắt một cái nhìn ra sự khác biệt của hai chị em song sinh, cô đối với Chu Mạn Ninh không có hảo cảm gì, đối với Chu Mạn Thanh lại càng nhìn càng thuận mắt.
Chu Mạn Thanh lắc đầu: “Trì đại sư, không cần kinh hỷ gì nữa, đủ rồi, thật sự đủ rồi!” Cô luôn luôn biết đủ là vui, không tham cầu cái khác, lời nói dừng lại, hốc mắt Chu Mạn Thanh đỏ bừng lại nghẹn ngào nói: “Nói đến nếu không phải ngài, thân thể anh ấy cũng không chuyển biến tốt nhanh như vậy, mấy ngày gần đây, sắc mặt anh ấy đẹp hơn nhiều rồi.”
Trì Thù Nhan thấy Chu Mạn Thanh bởi vì tướng mạo mà tự tin hơn rất nhiều, đuôi lông mày cũng giãn ra, trong lòng cũng thay cô ấy cao hứng. Bởi vì mình phải ra ngoài, Trì Thù Nhan sợ Bùa Tránh Nắng đưa cho cô ấy trước đó không đủ, lại đưa thêm mấy tấm, bảo cô ấy đi bồi Phó Thời Ân, tối nay 7 giờ rưỡi cô đúng giờ tới cửa.
Trong lòng Chu Mạn Thanh tự nhiên nhớ thương bệnh tình của Phó Thời Ân, những ngày này cô không dám đến gần anh nhiều, sợ âm khí quanh thân mình không tốt cho anh, chỉ xa xa nhìn, xem một ngày sinh hoạt thường ngày cùng công việc của anh, chỉ cần hai người ở cùng một không gian, cô xa xa nhìn cô cũng vô cùng thỏa mãn.
Bất quá sợ mình vẫn luôn đi theo anh không tốt, Chu Mạn Thanh đặc biệt hỏi một tiếng: “Trì đại sư, tôi nếu vẫn luôn đi theo Thời Ân có ảnh hưởng đến sức khỏe thân thể anh ấy hay không?”
Trì Thù Nhan nghe cô ấy nói mỗi lần cô ấy đều cách Phó Thời Ân rất xa, trong lòng cô khá chua xót, lắc đầu nói: “Thời gian ngắn không sao! Cô cũng đừng lo lắng! Phó Thời Ân không yếu ớt như cô nghĩ đâu!”
Nói xong Trì Thù Nhan vẫn đưa cho cô một tấm Bùa Tránh Âm, tỏ vẻ cô mang theo tấm bùa này, cách gần hơn nữa cũng không sao, chỉ cần người quỷ không làm chuyện đôn luân quá giới hạn.
--------------------------------------------------