Hơn nữa cô phát hiện người đàn ông này sau khi uống rượu nói đặc biệt ít.
Trì Thù Nhan còn muốn nói cái gì, chỉ thấy người đàn ông Kỳ Trăn Bách kia đột nhiên đứng dậy đi tới, Trì Thù Nhan còn tưởng rằng người đàn ông này có lời muốn nói với cô, liền nghe thấy người đàn ông này môi mỏng lạnh lùng phun ra một câu: “Nam nữ thụ thụ bất thân!”
Rầm! Một tiếng trực tiếp đóng cửa lại.
Trì Thù Nhan: ……
Nhân lúc người đàn ông đang bận, Trì Thù Nhan đành phải đi tắm rửa trước.
Lúc tắm rửa, Trì Thù Nhan vẫn luôn nghĩ vấn đề vừa rồi người đàn ông Kỳ Trăn Bách kia có phải uống say hay không, ngược lại quên mất động tĩnh ngoài cửa.
Đợi cô phản ứng lại, chỉ thấy người đàn ông Kỳ Trăn Bách kia không biết tiến vào từ lúc nào, còn đã dứt khoát cởi sạch quần áo quần của mình, lõa thể sải bước đi tới định cùng cô tắm uyên ương.
Dáng người đàn ông thật sự rất đẹp, cơ bụng rắn chắc toàn thân lại tràn ngập sức bật.
Cô liếc mắt một cái liền nhìn thấy cái không nên nhìn, tuy rằng hai người hiện tại đã thân mật vô số lần, nhưng cô vẫn là lần đầu tiên dưới ánh đèn sáng trưng như vậy nhìn người đàn ông lõa thể, đặc biệt là thứ tồn tại cảm mười phần, phân lượng mười phần lại trầm điện điện giữa hai chân đối phương.
Trì Thù Nhan rùng mình một cái, cũng chẳng trách mỗi lần hai người làm đều đặc biệt đau, cô quả thực khó có thể tưởng tượng thứ to lớn như vậy của người đàn ông ở trong thân thể cô.
Trì Thù Nhan cứng đờ thân thể, luôn cảm thấy ngày thường người đàn ông này làm không ra chuyện như vậy, chẳng lẽ người đàn ông này thật sự uống say?
Trì Thù Nhan trộm nhìn lên mặt người đàn ông, chỉ thấy ánh mắt người đàn ông vẫn sáng ngời có thần, hoàn toàn không phân biệt được rốt cuộc uống say hay là chưa say, khuôn mặt cũng lạnh hơn bình thường, giữa mày lăng lệ mười phần, môi mỏng mím c.h.ặ.t, một bộ dáng người lạ chớ tới gần, hoàn toàn không giống như đang phát tình.
Trì Thù Nhan thử thăm dò hô một tiếng: “Kỳ Trăn Bách! Anh đi ra ngoài trước đi, em đang tắm! Lát nữa em tắm xong gọi anh?”
Trên thực tế Trì Thù Nhan thật đúng là nghĩ sai rồi, vốn tưởng rằng bộ dáng lạnh lùng của đối phương hoàn toàn không giống phát tình, vốn tưởng rằng mình thông báo vài tiếng, người đàn ông này sẽ ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nào biết động tác của người đàn ông kia hoàn toàn tương phản với sắc mặt lạnh nhạt của anh, đột nhiên bế cô lên hung hăng chặn môi cô lại, một bên để cô quấn chân lên eo anh.
Trì Thù Nhan đột nhiên lơ lửng bị bế lên, hai chân theo bản năng kẹp lấy eo người đàn ông này, chỉ là hai người lúc này đều đang trần trụi, không mặc quần áo, da thịt tương thân ngược lại càng khơi dậy lửa tình của người đàn ông.
Đợi nhận thấy phản ứng của đối phương càng ngày càng lớn, ánh mắt người đàn ông càng ngày càng u thâm tối tăm, sắc mặt Trì Thù Nhan cứng đờ.
Trước kia cô không nhìn thấy thứ to lớn kia còn đỡ, nhưng vừa rồi cô có thể nhìn rõ ràng kích cỡ của thứ đó, thân thể cũng theo đó cứng đờ.
Trì Thù Nhan thở hổn hển vội vàng nói: “Đừng, hay là chúng ta để ngày mai ngày kia…… lại làm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-480.html.]
Bởi vì bị người đàn ông chặn môi, cô nói một câu mơ hồ đứt quãng, đầu óc cô một bên bị người đàn ông trước mặt hôn đến choáng váng, một bên cảm thấy lời mình vừa nói cô đều nghe không rõ, càng đừng nhắc tới việc để người đàn ông nghe rõ lời cô.
Mắt thấy thật sự không ngăn được cơn phát tình của người đàn ông, Trì Thù Nhan đành phải lập tức đổi giọng, vừa thở dốc tìm khe hở lúc người đàn ông buông miệng nhanh ch.óng nói: “Lên giường!”
Chỉ tiếc cuối cùng vẫn không lên giường, người đàn ông uống rượu đặc biệt biết lăn qua lộn lại người ta, lực đạo lại tàn nhẫn, trong lúc vô tình, người đàn ông này lại mở khóa không ít tư thế táo bạo, làm cho Trì Thù Nhan ứng phó không xuể cũng vô lực thừa nhận.
Trên tường, mặt đất, bồn rửa tay, bồn tắm mỗi nơi đều lăn lộn một lần, quả thực làm cho cô mở rộng tầm mắt lại trợn mắt há hốc mồm.
Hơn nữa sau khi lăn lộn trong phòng tắm xong trở về giường còn tiếp tục lăn lộn, sau đó cô hôn mê lúc nào cũng không biết, trước khi hôn mê, ý niệm duy nhất của cô chính là sau này tuyệt đối không thể để người đàn ông này uống quá nhiều rượu nữa.
Đợi đến mười hai giờ rưỡi trưa hôm sau, Trì Thù Nhan mới tỉnh lại, lúc tỉnh lại, quả nhiên bên cạnh đã trống không. Chỉ để lại một tờ giấy, bảo cô sau khi tỉnh lại thì đi ăn cháo ăn cơm.
Trì Thù Nhan nhìn thấy chữ của người đàn ông này là thấy giận, cả người đau nhức vô cùng, bất quá không biết có phải thân thể cô thiên phú dị bẩm, hay là gần đây đã quen với sự lăn lộn của người đàn ông kia, hoãn một lát, ngược lại không giống như lúc ban đầu xuống giường cũng khó khăn.
Sau khi mặc quần áo rửa mặt, Trì Thù Nhan mới nhớ tới tối hôm qua Phong cục hình như ở nơi này, may mắn người đàn ông kia sắp xếp Phong cục ở phòng cho khách cách phòng ngủ rất xa.
Nếu không cô sau này thật sự không còn mặt mũi nào gặp người bạn nối khố kia của anh nữa.
Đồng thời Trì Thù Nhan không khỏi hoài nghi người đàn ông kia sắp xếp Phong cục ở phòng ngủ cách xa phòng ngủ nhất có phải là cố ý hay không, còn có tối hôm qua người đàn ông kia rốt cuộc có uống say hay không?
Mọi ý niệm của Trì Thù Nhan im bặt khi bụng kêu lên.
Bởi vì cô tỉnh quá muộn, cháo và thức ăn có chút nguội, Trì Thù Nhan hâm nóng lại một chút, mới bưng lên bàn ăn cơm.
Lúc ăn cơm, Trì Thù Nhan ngược lại không quên chuyện của Chu Mạn Thanh và Phó Thời Ân, nghĩ đến chiếc nhẫn Chu Mạn Thanh đưa cho cô trước đó cô còn chưa xem, lúc ấy cô ẩn ẩn từ trong nhẫn thế mà nhận ra hơi thở của tu sĩ.
Nghĩ đến đây, Trì Thù Nhan ăn cơm xong thu dọn bát đũa, lập tức về phòng ngủ, đ.á.n.h ra kết giới, sau đó móc ra chiếc nhẫn Chu Mạn Thanh đưa, thu liễm thần tình nghiêm túc nhìn chằm chằm chiếc nhẫn đen sì này.
Nhìn bề ngoài, thật đúng là nhìn không ra đây là một bảo bối, Trì Thù Nhan vận linh khí thử đưa linh khí vào phá cấm chế của chiếc nhẫn này.
Chỉ là cô vừa đưa linh khí vào, lập tức bị b.ắ.n ngược trở lại.
Trì Thù Nhan ẩn ẩn cảm thấy là năng lực hiện tại của cô không đủ, phải thăng thêm một cấp mới được, nhận thấy linh khí trên người mình gần đây ẩn ẩn viên mãn tùy thời có thể đột phá, Trì Thù Nhan định đột phá trước rồi mới tìm hiểu chuyện chiếc nhẫn.
--------------------------------------------------