Lục Thành Phủ đành bất đắc dĩ rời đi trước. Trước khi đi, cậu không quên dặn Ngu Cận Châu về đến nơi thì gọi cho cậu, nếu thấy tên ngu ngốc Trần Dương kia dẫn người về thì nhất định phải rời đi.
Nhận được lời đồng ý của Ngu Cận Châu, Lục Thành Phủ mới chịu đi.
Ngu Cận Châu về ký túc xá lúc mười rưỡi, khi về đến nơi không thấy Trần Dương và Dương Minh Vĩ đâu, Ngu Cận Châu mạc danh thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến việc cửa ký túc xá đã khóa, đối phương chắc không thể nào về được nữa, Ngu Cận Châu sợ Lục Thành Phủ lo lắng, gọi điện thoại báo cho cậu biết cửa ký túc xá đã khóa, Trần Dương và Dương Minh Vĩ không về.
Quả nhiên!
Lục Thành Phủ thở phào nhẹ nhõm, còn đặc biệt bảo Ngu Cận Châu gọi video cho cậu xem. Thấy quả thực không có bóng dáng Trần Dương và Dương Minh Vĩ, cậu hoàn toàn yên tâm.
Bên cạnh, Lục Vân Phong và Tiêu Lạc đối với tình cảm tốt đẹp giữa Ngu Cận Châu và Lục Thành Phủ đã thấy mãi thành quen.
Tiêu Lạc vẫn không nhịn được cảm thán một câu: "Cận Châu, tình cảm của cậu với Thành Phủ tốt thật đấy!"
Ngu Cận Châu không trả lời, đi tắm rửa.
Đợi tắm xong đi ra, cậu lờ mờ nghe thấy Tiêu Lạc đang hét lên: "Cái gì mà hôi thế!"
Cậu mặc quần áo xong đi vào, liền thấy ngoài Tiêu Lạc, Lục Thành Phủ, Đường Chiêu Minh ra, vậy mà Trần Dương và Dương Minh Vĩ cũng đang ở đó.
Trong lòng Ngu Cận Châu kinh hãi, cũng không biết có phải do mấy ngày nay Lục Thành Phủ cứ lải nhải bên tai cậu chuyện về Dương Minh Vĩ hay không, mí mắt Ngu Cận Châu giật giật. Trực giác của cậu luôn rất chuẩn xác, lúc này nhìn thấy Dương Minh Vĩ mặt vô cảm ngồi trên giường Trần Dương, cậu cảm thấy có chút kỳ quái.
Dương Minh Vĩ nở nụ cười với cậu, Ngu Cận Châu càng cảm thấy quái dị, trong lòng thậm chí có vài phần rợn người. Cậu cảm thấy mình lo xa, nhưng mí mắt phải cứ giật liên hồi.
Tiêu Lạc lúc này vẫn không nhịn được nói: "Rốt cuộc là mùi gì mà thối thế? Lục thiếu, cậu có ngửi thấy không?"
Tiêu Lạc nói thì nói vậy nhưng mắt lại liếc về phía Trần Dương và Dương Minh Vĩ, đúng là sau khi hai người này vào thì mới có cái mùi này.
Trần Dương cũng nhíu mày, tưởng là Dương Minh Vĩ chưa rửa chân, vội vàng bảo hắn đi rửa chân.
Dương Minh Vĩ lại dửng dưng, phải đợi Trần Dương nói một lúc lâu, Dương Minh Vĩ mới cứng ngắc đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Vì lời nói của Lục Thành Phủ, Ngu Cận Châu vẫn luôn quan sát Dương Minh Vĩ, thấy cử động của hắn có vẻ chậm chạp hơn trước nhiều. Cậu vừa định chỉnh lại quần áo, lúc thò tay vào túi đột nhiên bị lá bùa làm bỏng một cái.
Ban đầu cậu còn tưởng là ảo giác, nhưng chỉ một lát sau nhiệt độ lá bùa ngày càng nóng rực, sắc mặt Ngu Cận Châu đột nhiên thay đổi.
Bất ngờ không kịp đề phòng, cậu đột nhiên nhớ đến những lời Lục Thành Phủ và chị dâu cậu ta nói trước đó, cùng với việc lá bùa ngày càng nóng, sắc mặt cậu ngày càng khó coi.
Cậu theo bản năng lập tức mặc áo khoác chuẩn bị ra ngoài, trước khi đi, theo bản năng hỏi Tiêu Lạc và Lục Vân Phong: "Ra ngoài đi dạo chút không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-202.html.]
"Muộn thế này rồi, ra ngoài đi dạo cái gì chứ?" Tiêu Lạc trả lời trước: "Hơn nữa giờ này quản lý ký túc xá cũng đóng cửa rồi." Thật ra lúc này nếu muốn ra ngoài cũng được, trước mười một giờ quản lý vẫn có thể mở cửa, chỉ là cậu ta lười đi, đã muộn thế này rồi, Cận Châu định đi đâu?
Tiêu Lạc lắc đầu không quan tâm nữa.
Lục Vân Phong cũng không có ý định ra ngoài. Đường Chiêu Minh thì đã ngủ từ sớm.
Ngu Cận Châu đành phải tự mình ra ngoài, cậu vừa định bước ra, Dương Minh Vĩ lúc này đột nhiên đi ra, nhanh chân hơn một bước đóng cửa rồi khóa lại: "Muộn thế này rồi ra ngoài làm gì a?"
Lúc này cơ thể hắn linh hoạt hơn trước nhiều, nhưng nhìn kỹ thì động tác vẫn vô cùng cứng nhắc, giọng nói nghe thì không khác gì bình thường, nhưng thực tế lại vô cùng ch.ói tai khó nghe.
Ngu Cận Châu nhìn mà sắc mặt ngày càng trầm xuống, dự cảm cũng ngày càng xấu. Rõ ràng là đang cười, nhưng Dương Minh Vĩ trước mặt lại cười ra cái cảm giác khiến người ta rợn tóc gáy.
Cùng với lá bùa trong túi ngày càng nóng, sắc mặt cậu lờ mờ có chút trắng bệch, trong lòng cũng dậy sóng kinh hoàng. Nếu nói trước đó cậu chỉ tin lời Lục Thành Phủ năm phần, thì lúc này đã tin đến chín phần.
Tên Dương Minh Vĩ này vô cùng không bình thường.
Cậu không dám để đối phương nhìn ra điều gì, thấy đối phương cứ đứng chặn ở cửa không nhúc nhích, rõ ràng không định cho cậu ra ngoài. May mà cậu vẫn giữ được bình tĩnh, cho dù là dự kiến được cảnh tượng đáng sợ sắp tới, sắc mặt Ngu Cận Châu càng thêm bình tĩnh, gật đầu: "Thôi, muộn quá rồi, mai tôi đi sau!"
Dương Minh Vĩ nhìn chằm chằm cậu một lúc như để xác định cậu thực sự không định đi nữa, lúc này mới dời mắt, động tác vụng về khóa cửa lại.
Khi Ngu Cận Châu đi về giường, khóe mắt vô tình liếc qua nụ cười càng thêm rợn người trên mặt Dương Minh Vĩ và động tác khóa cửa, trong lòng Ngu Cận Châu lạnh toát.
Lần này cậu thật sự tin lời chị dâu Thành Phủ nói về chuyện chôn cùng.
Cho dù lúc này Ngu Cận Châu có bình tĩnh đến đâu, thì cũng bị suy đoán của chính mình dọa cho tim đập chân run.
Cậu nơm nớp lo sợ ngồi trên giường, nhân lúc Dương Minh Vĩ không chú ý liền gửi một tin nhắn cho Lục Thành Phủ, nhờ cậu ấy đi tìm chị dâu giúp, nhưng tin nhắn mãi vẫn không gửi đi được.
Ngu Cận Châu thử mấy lần, thậm chí mượn cả điện thoại của Tiêu Lạc và Lục Vân Phong, nhưng sững sờ là không lần nào gửi thành công.
Trán Ngu Cận Châu toát đầy mồ hôi lạnh, lúc này Dương Minh Vĩ vốn luôn phớt lờ cậu đột nhiên quay đầu lại cười với cậu, Ngu Cận Châu kinh hãi suýt chút nữa đ.á.n.h rơi điện thoại trong tay, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Cậu cố nén sự kinh hoàng và sợ hãi trong lòng, nỗ lực duy trì vẻ bình tĩnh trên mặt, sau đó phớt lờ Dương Minh Vĩ đang cười quỷ dị, đột nhiên mở miệng nói với Lục Vân Phong: "Vân Phong, tối nay chúng ta ngủ chung được không?" Cậu cũng muốn gọi Tiêu Lạc ngủ cùng, nhưng chưa nói đến cái giường quá nhỏ, mà tính cách tên Tiêu Lạc này lại hay la lối om sòm, không gánh vác được chuyện lớn.
Cho nên cậu chỉ có thể chọn Lục Vân Phong.
Thú thật thì Lục Vân Phong và Ngu Cận Châu bình thường đều không phải người dễ gần, mặc dù bọn họ ở cùng ký túc xá mấy năm, nhưng bình thường nhiều nhất cũng chỉ gật đầu chào nhau, ít khi nói chuyện, cho nên lúc này nghe thấy lời của Ngu Cận Châu, Lục Vân Phong đang uống nước trực tiếp bị sặc, mắt trợn tròn, còn tưởng mình nghe nhầm lời cậu ta.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
--------------------------------------------------