Ngụy Khiếu sáng sớm đi ra ngoài chưa ăn sáng, lúc này ngửi thấy mùi thơm của cháo linh mễ, uống sạch sành sanh cháo dưới đáy nồi lộ cả đáy nồi. Cháo ngon thì ngon thật, nhưng sắc mặt Ngụy Khiếu vô cùng khó coi.
Trì Thù Nhan để đề phòng mình vừa rồi nghe nhầm, vội vàng đặt bát xuống, không nhịn được mở miệng nói: "Chú Ngụy, vừa rồi rốt cuộc chú nói gì? Chú nói Thẩm Dung Âm muốn kết hôn với Phương Khánh Dương? Còn phủi sạch chuyện nhà họ Thẩm? Chuyện này không có khả năng lắm đâu!"
Ngụy Khiếu nhắc tới chuyện này, lúc này vẫn không nhịn được hộc m.á.u. Nói ra thì, lần này coi như ông coi thường tên nhóc Phương Khánh Dương này, ông thật sự không ngờ tên này vậy mà lại là một kẻ si tình?
Si tình với ai không tốt, cứ phải đối với người phụ nữ Thẩm Dung Âm kia. Vườn hoa nhà họ Thẩm chôn nhiều xương người như vậy còn chưa tra rõ, Nhan Nhan đều nói người phụ nữ kia không phải người, tên Phương Khánh Dương kia cũng dám dán vào người phụ nữ Thẩm Dung Âm kia, hắn ta lấy đâu ra gan đó?
Ông hiện tại không chỉ cảm thấy năng lực Phương Khánh Dương có vấn đề, đầu óc cũng có vấn đề.
Trì Thù Nhan không cam lòng hỏi: "Chú Ngụy, chuyện lớn như vậy của nhà họ Thẩm không thể nói phủi sạch quan hệ là phủi sạch quan hệ được chứ? Hoa trong vườn hoa kia đã là do Thẩm Dung Âm trồng, không có lý nào cô ta không biết bên dưới chôn xương người! Người ngoài hơi suy nghĩ một chút là thấy không đúng!" Ngừng một chút, Trì Thù Nhan đột nhiên tiếp tục hỏi: "Đúng rồi, Phương Khánh Dương ra sức bảo vệ Thẩm Dung Âm, vị Đoàn trưởng Phương kia cũng chính là Phương Khánh Thiên cũng tán thành, không có ý kiến gì sao?"
Ngụy Khiếu thở dài một hơi nói: "Nhan Nhan, cháu chỉ biết một mà không biết hai, cháu cũng biết mẹ Thẩm che chở đứa con gái Thẩm Dung Âm kia thế nào. Bà ta hiện tại đã thừa nhận hoa trong vườn hoa đều là do bà ta trồng, không liên quan gì đến Thẩm Dung Âm. Thẩm Dung Âm cũng tỏ vẻ chuyện gì cũng không biết, cộng thêm Phương Khánh Dương giống như trúng tà ra sức bảo vệ Thẩm Dung Âm, cho nên hiện tại chỉ có thể thả người trước. Về phần Phương Khánh Thiên, hôm nay chú thấy sắc mặt ông ta không được tốt lắm, tán thành hay không chú thật sự không biết. Nhưng may mắn là Thủ trưởng Kỳ có vài phần giao tình với Thủ trưởng Nhậm bên trên, nói vài tiếng, hiện tại ngoài mặt thả người, lén lút phái người tiếp tục điều tra chuyện của Thẩm Dung Âm, còn có trước đó chú và ba cháu đều cảm thấy cái c.h.ế.t của lão Nhậm vô cùng kỳ quặc, cho nên cũng đang cùng nhau rà soát. Chân tướng rồi sẽ có ngày phơi bày ra ánh sáng! Đừng lo lắng!"
Trì Thù Nhan gật đầu, đột nhiên nghĩ đến cái gì, mở miệng nói: "Chú Ngụy, đúng rồi, dì Thường vẫn chưa tỉnh lại sao?"
Ngụy Khiếu thở dài một hơi: "Vẫn chưa, nhưng một hai ngày nay bệnh viện lại giúp kiểm tra một lần, nói dì Thường của cháu không có việc gì lớn, tỉnh lại chỉ là vấn đề thời gian!"
Trì Thù Nhan gật đầu.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Hai người lại trò chuyện một số việc khác, Trì Thù Nhan chuẩn bị đứng dậy đi thăm dì Thường, thuận tiện cùng đi bệnh viện thăm hỏi người phụ nữ Thẩm Dung Âm kia.
Ngụy Khiếu chủ động tỏ vẻ muốn đi cùng cô, Trì Thù Nhan xua tay: "Chú Ngụy, đừng lo lắng cho cháu, chú đi làm việc khác đi. Giữa ban ngày ban mặt thế này đối phương chẳng lẽ dám động thủ?"
Ngụy Khiếu đành phải thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-716.html.]
Trì Thù Nhan đi bệnh viện nhìn dì Thường vài lần, lại xác định trạng thái anh ba Ngụy không tệ, không bị lần đó dọa ra bóng ma tâm lý, thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là cô cẩn thận đ.á.n.h giá anh ba Ngụy, thấy hắc khí trên trán anh ba Ngụy lại ngưng tụ thêm một ít, tổng thể không có việc gì lớn.
Cô lại không nhịn được nhìn anh cả Ngụy, lần này thấy hắc khí trên trán anh cả Ngụy cũng nhiều thêm một ít, tuy rằng không có việc gì lớn, nhưng cũng có chút tổn thương. Trì Thù Nhan nheo mắt, không khỏi hoài nghi có phải anh cả Ngụy cùng anh ba Ngụy ở bệnh viện lâu, cho nên dính phải thứ bẩn thỉu gì không?
Trì Thù Nhan vốn định lập tức rời đi, lúc này ngồi trên ghế kiên nhẫn hỏi anh cả Ngụy và anh ba Ngụy mấy ngày nay gặp phải cái gì?
Anh cả Ngụy vẻ mặt vô cùng bình tĩnh tỏ vẻ cũng không gặp phải cái gì.
Anh ba Ngụy lúc này nghe thấy câu hỏi của Nhan Nhan, trong lòng bỗng nhiên lộp bộp một tiếng, sợ mình lại đụng phải thứ bẩn thỉu không nên đụng nào đó. Hôm nay anh ta giả bộ đặc biệt bình tĩnh, nhưng chỉ có mình anh ta biết chuyện mấy đêm trước dọa anh ta hồn vía lên mây, bóng ma này đoán chừng cả đời cũng không quên được. Mấy đêm nay sau mười giờ, anh ta không bao giờ dám ra ngoài đi vệ sinh, đều là đi vệ sinh trong phòng bệnh của mẹ anh ta. Lúc đi vệ sinh, còn mặt dày mở cửa xả nước, cho nên lúc này nghe thấy lời của Nhan Nhan, Ngụy Mãn sợ tới mức suýt chút nữa nhảy dựng lên, một khuôn mặt suýt chút nữa là khóc, run giọng nói: "Nhan Nhan, mấy ngày nay anh với anh cả đều an an phận phận, cái gì cũng không gặp phải, từ từ, sẽ không phải là cái con ma t.h.a.i p.h.ụ kia lại nhớ tới anh muốn quấn lấy anh chứ?"
Nói câu cuối cùng kia, sắc mặt Ngụy Mãn vô cùng tái nhợt, bộ dạng nếu Trì Thù Nhan gật đầu anh ta sẽ ngất xỉu.
Trì Thù Nhan nghĩ đến việc mình trước đó đã nhìn khắp bệnh viện này, cũng không có ác quỷ, lệ quỷ gì khó chơi, nhưng nghĩ đến Thẩm Dung Âm đã được thả ra, mắt Trì Thù Nhan lóe lên, đột nhiên đứng dậy dán một lá Ẩn Hình Phù lên cửa và cửa sổ, mở miệng nói: "Chắc là do em nghĩ nhiều rồi, nhưng anh Ngụy, anh ba, mấy ngày nay sau nửa đêm, ai tới gõ cửa gõ cửa sổ cũng đừng mở!" Ngừng một chút, Trì Thù Nhan cố ý nhìn anh ba Ngụy mở miệng nói: "Anh ba, không muốn gặp ma nữa, đừng quên lời em nói lúc này hôm nay!"
Trì Thù Nhan nói chuyện, Ngụy Mãn vội vàng lập tức đồng ý, anh ta hiện tại là thật sự tin phục Nhan Nhan rồi, hơn nữa đời này anh ta cũng không muốn gặp lại con ma gì đó nữa, cứ cho là thế giới này thật sự có ma, anh ta cũng không muốn gặp lại bị dọa thêm lần nào nữa.
Anh cả Ngụy tự nhiên cũng tin Nhan Nhan, gật đầu nói: "Nhan Nhan, anh biết rồi."
Trước khi rời đi Trì Thù Nhan mở miệng nói: "Nếu dì Thường tỉnh lại, đừng quên thông báo cho em!"
"Ừ, nhất định!"
Rời khỏi phòng bệnh của dì Thường, Trì Thù Nhan đi thẳng đến phòng bệnh của Thẩm Dung Âm. Nói ra cũng thật trùng hợp, cô vừa định đi vào, liền thấy Phương Khánh Dương giống như ông chồng hai mươi bốn hiếu dìu Thẩm Dung Âm chuẩn bị ra khỏi phòng bệnh, thuyết phục cô ta hiện tại đến ở nhà hắn ta.
--------------------------------------------------