Không thể không nói, chỉ riêng việc cô ta không bám được vị Kỳ tổng kia mà lại để người phụ nữ này bám được, trong lòng cô ta vẫn luôn không cam lòng. Bữa tiệc trước đó, người phụ nữ này liền giống như xem cô ta chê cười, cô ta chưa bao giờ mất mặt như vậy, người phụ nữ này dựa vào cái gì lấy tư thái cao cao tại thượng xem cô ta chê cười?
Cô ta có tư cách gì?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nghĩ đến tao ngộ gần đây của mình, sắc mặt Tần Thanh không khỏi chuyển thẳng sang u ám, trên mặt có lệ nói với Trì Thù Nhan vài câu, nhấc chân liền đi.
Đợi Tần Thanh rời đi.
“Được rồi, các người tiễn đến đây là được, không cần tiễn nữa!” Trì Thù Nhan nói với Phó Thời Ân cùng Chu Mạn Thanh.
Phó Thời Ân lúc này không nhịn được hỏi: “Trì đại sư, vừa rồi thứ đó là…… thật sự là quỷ?”
Trì Thù Nhan cũng cảm thấy Phó Thời Ân có chút buồn cười, Chu Mạn Thanh con quỷ này ở bên cạnh anh không sợ, ngược lại sợ một con tiểu quỷ, nheo mắt lại đột nhiên mở miệng nói: “Phó tiên sinh, kỳ thật tôi cảm thấy anh hiện tại rất thích hợp đi ra bên ngoài nhìn xem một số ‘phong cảnh’ khác. Bất quá chỉ cần anh đeo ngọc bài trên cổ, sẽ không có việc gì!”
Phó Thời Ân rùng mình một cái, nhanh ch.óng từ chối: “Trì đại sư, tôi cùng Mạn Thanh ở trong nhà là được.”
Đáy mắt Trì Thù Nhan lộ ra vài phần trêu chọc: “Nếu anh sợ quỷ, không bằng tôi mang Mạn Thanh đi trước?”
Phó Thời Ân theo bản năng muốn lập tức nắm lấy tay Chu Mạn Thanh không cho cô đi, lại nắm hụt, Chu Mạn Thanh đối với người đàn ông bên cạnh sợ quỷ lại không sợ cô vừa ngọt ngào vừa bất đắc dĩ.
Thấy hai người dính dính nhớp nhớp, Trì Thù Nhan thật không làm bóng đèn nữa, sau khi vào thang máy liền đi.
Phó Thời Ân và Chu Mạn Thanh trên mặt đầy vẻ cảm kích.
Bên kia, Tần Thanh trở lại căn hộ càng nghĩ càng không cam lòng, đặc biệt là một hai ngày nay cô ta cùng Phong Uyển Lâm chiến tranh lạnh, cuộc điện thoại đầu tiên Phong Uyển Lâm gọi tới không phải xin lỗi mà là bảo cô ta tiếp xúc nhiều hơn với người phụ nữ Trì Thù Nhan kia, tỏ vẻ mọi người đều là người mình.
Người mình?
Tần Thanh hừ lạnh một tiếng, nghĩ đến tối hôm qua cô ta bất chấp mặt mũi muốn đại diện Kỳ thị, người đàn ông Phong Uyển Lâm này không cho cô ta đi cửa sau, nhưng vừa chuyển đến người phụ nữ kia, từng câu từng chữ ‘có việc tới tìm anh, chuyện gì cũng giúp giải quyết’, người đàn ông này có coi cô ta là người mình là bạn gái không?
Hay là chỉ coi người phụ nữ kia là người mình?
Cô ta hiện tại vô cùng hoài nghi người đàn ông Phong Uyển Lâm kia căn bản chính là để ý người phụ nữ họ Trì kia, cho nên mới tiêu chuẩn kép như vậy.
Ngược lại là người phụ nữ kia khéo đưa đẩy, trước kia cô ta còn tưởng rằng cô gái nhỏ người ta lớn lên xinh xinh đẹp đẹp, là một người thành thật, bất quá cũng chỉ như thế, trên đời này đâu có người thành thật chân chính?
Vừa nghĩ tới người phụ nữ như vậy đều có thể bám được vị Kỳ tổng kia, cô ta căn bản không cảm thấy mình kém hơn người phụ nữ này, nói không chừng cái cô ta thiếu chính là thủ đoạn của người phụ nữ này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-487.html.]
Lúc này di động đột nhiên vang lên, Tần Thanh nghe điện thoại, một giọng nam quen thuộc truyền đến, giọng nói này nói không nên lời có bao nhiêu hèn mọn bỉ ổi: “Bảo bối, anh hiện tại đang đợi em ở phòng 1185, sao em còn chưa qua đây?”
Tần Thanh nghe được giọng nói có vài phần hèn mọn bỉ ổi này liền có chút muốn nôn, nghĩ đến những ngày trước cãi nhau với Phong Uyển Lâm, sau đó uống say vô tình cùng đối phương rượu sau loạn tính.
Mới đầu trong lòng cô ta nói không nên lời hối hận, cảm thấy có lỗi với Phong Uyển Lâm, nhưng sự áy náy hiện giờ đã bị mài mòn sạch sẽ trong sự m.á.u lạnh của Phong Uyển Lâm đối với cô ta.
Thấy Tần Thanh không nói lời nào, đối phương tiếp tục dụ dỗ: “Bảo bối, anh đã nói em lại bồi anh một lần nữa, nữ chính bộ phim tiếp theo của anh không phải em thì không còn ai khác!”
Lời này nghe được đáy mắt Tần Thanh mới có vài phần hứng thú: “Anh nói thật?”
“Đương nhiên là nói thật, trong mắt anh, chỉ có bảo bối em xứng đôi với nữ chính bộ phim kia của anh!” Người đàn ông hèn mọn bỉ ổi đối diện nói.
Lời này nói khiến Tần Thanh vô cùng thoải mái lại thỏa mãn lòng hư vinh của cô ta, lúc ở bên Phong Uyển Lâm, cô ta không phải chưa từng vì thượng vị mà bất chấp thân thể.
Bất quá trước đó cô ta là thật sự thích Phong Uyển Lâm, cũng định cùng đối phương sống tốt, nhưng nghĩ đến lâu như vậy Phong Uyển Lâm cũng chưa từng chạm vào cô ta, Tần Thanh mấy năm nay không phải chưa từng hoài nghi Phong Uyển Lâm có phải căn bản không được hay không.
Trước kia tình cảm hai người tốt, cô ta cũng có thể vì anh ta mà ủy khuất chính mình, nhưng hiện tại nếu người đàn ông Phong Uyển Lâm này không trải đường, bản thân lại không có năng lực giúp cô ta, vậy cô ta chỉ có thể tự mình giúp mình.
“Được, em bây giờ qua đó ngay!”
Đợi đáp ứng lời này, trong lòng Tần Thanh ẩn ẩn có sự thống khoái sau khi trả thù, cô ta muốn cho Phong Uyển Lâm hối hận thật sâu về những lời nói và việc làm tối hôm qua!
Phong Uyển Lâm lúc này còn chưa biết ánh sáng xanh trên trán mình lại đậm thêm một tầng, nghĩ đến một hai ngày nay chiến tranh lạnh với Tần Thanh, nên nói là Tần Thanh đơn phương không để ý tới anh ta, Phong Uyển Lâm day day mi tâm, vô cùng bất đắc dĩ.
Nghĩ đến tối hôm qua ở nhà Trăn Bách một đêm, lúc Phong Uyển Lâm ra cửa chỉ chào hỏi Trăn Bách, không báo một tiếng với vợ Trăn Bách, cộng thêm vụ án Chu Mạn Ninh hiện tại chuyển đến tay anh ta, anh ta cũng có chút việc muốn hỏi vợ Trăn Bách.
Lúc này không nhịn được gọi điện thoại cho vợ Trăn Bách, đợi điện thoại vừa kết nối, Phong Uyển Lâm nói: “Vợ Trăn Bách, có rảnh không? Buổi tối anh mời em đi ăn khuya thế nào?”
“Tốt như vậy?”
“Có chút việc vừa lúc cũng muốn em giúp một chút!” Phong Uyển Lâm nói: “Vụ án Chu Mạn Ninh trước đó đã chuyển giao vào tay anh, vợ Trăn Bách, em phải cho anh chút ý kiến và manh mối, anh không tin người khác, chỉ tin em là người mình.”
Trì Thù Nhan không khỏi nghĩ đến cô bạn gái tồi tệ kia của Phong Uyển Lâm, cô hiện tại thật đúng là sợ người phụ nữ kia bổ não quan hệ của cô cùng Phong cục, nhìn thoáng qua sắc trời mở miệng nói: “Phong cục, sắc trời này có chút muộn, không bằng ngày mai?”
--------------------------------------------------