Trì Thù Nhan quét qua ánh mắt tham lam của người phụ nữ kia, trong lòng cười lạnh.
Không bao lâu sau, trong năm tảng mao liệu của Lục Thành Phủ quả nhiên giải ra ba tảng, trong đó hai tảng là Phúc Lộc Thọ Hỉ giá trị phi phàm vô cùng hiếm thấy, trong đó một tảng thế mà lại là Băng chủng có hoa xanh trôi nổi, Băng chủng này còn là màu tím T.ử La Lan vô cùng hiếm thấy, được gọi là "Đào Hoa Xuân".
Vô cùng hiếm thấy, giá cả tùy tiện thế nào cũng phải mấy ngàn vạn.
Cùng với việc Lục Thành Phủ cược ra ba tảng ngọc thượng phẩm, cả cửa hàng đều sôi trào, nhao nhao ra giá, Lục Thành Phủ vẻ mặt ngơ ngác, bên cạnh Lục Vân Phong và Ngu Cận Châu, Tiêu Lạc cũng không ngờ tới Lục Thành Phủ vận may thế mà lại tốt như vậy.
Năm tảng thế mà trực tiếp giải ra ba tảng, còn là ba tảng ngọc thượng phẩm khó gặp nhất, tùy tiện một món đều trên mấy ngàn vạn.
Lục Vân Phong lúc này cũng có chút ghen tị với vận may của thằng nhóc này rồi, ngược lại Kỳ Hạo bị đả kích nhất, bị kích thích đến hộc m.á.u, nhìn chằm chằm vào ngọc Lục Thành Phủ giải ra nhất quyết không dám tin, trước đây chị dâu cậu ta cứ nói Lục Thành Phủ vận may tốt, cậu ta đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không thừa nhận, lúc này là muốn không thừa nhận cũng không được, nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu với Lục Thành Phủ: "Đù! Thằng nhóc mày được lắm!"
Ba tảng ngọc thượng hảo Lục Thành Phủ cược ra, mọi người lần lượt cạnh tranh giá, cuối cùng viên T.ử La Lan "Đào Hoa Xuân" kia đấu giá đến năm sáu ngàn vạn, Lục Thành Phủ c.ắ.n c.h.ặ.t răng nhất quyết không bán.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Lục Thành Phủ giải thạch xong, đến lượt Trì Thù Nhan giải.
Vốn dĩ cô định để nhóc con lúc này đi giải thạch luôn, từ khi biết thứ nhóc con này ôm trong lòng đoán chừng là bảo bối, cô cũng không lo lắng nhóc con này lại khóc nhè nữa.
Thấy nhóc con vẻ mặt căng thẳng, Trì Thù Nhan đành phải tạm thời thôi, để sư phụ giải thạch cho cô trước.
Tảng đầu tiên Trì Thù Nhan lấy ra vừa khéo là tảng Dương Triều Ninh cùng Trương Phong hai người kia chọn thừa trước đó.
Quả nhiên!
Dương Triều Ninh và Trương Phong hai người kia nhìn thấy, vẻ mặt hả hê khi người gặp họa, Trì Thù Nhan ra hiệu một chút, bảo sư phụ cắt từ bên này, đợi sư phụ một d.a.o cắt xuống, quả nhiên rất nhanh đã ra xanh rồi!
Bởi vì vừa rồi Lục Thành Phủ đại xuất phong đầu, cho nên kéo theo những người khác vô cùng để ý đến tảng mao liệu này, vừa ra xanh liền có người cạnh tranh giá.
Thấy bên trong lờ mờ lộ ra Nhu chủng Tuyết Hoa Miên hiếm thấy, mọi người càng thêm nhiệt tình, không ít người bắt đầu cạnh tranh giá, mắt thấy giá cả càng hô càng cao, Dương Triều Ninh đột nhiên hả hê nói: "Nhu chủng là Nhu chủng tốt, đáng tiếc mọi người không nhìn ra vỏ ngoài có vết nấm mốc (bì tiển) sao?
Tôi cược bên trong mười phần thì tám chín phần có một đường nấm mốc nằm ngang, Nhu chủng tốt này bị phá hủy sạch sẽ, không trướng nổi đâu!"
Chỉ dựa vào việc Dương Triều Ninh vừa rồi tám tảng mao liệu cược ra bốn tảng, những người khác cũng không dám đ.á.n.h giá thấp cô ta cũng không dám không nghe lời cô ta, lúc này nghe thấy lời cô ta, những người vừa rồi cạnh tranh giá không một ai dám ra giá nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-332.html.]
Dương Triều Ninh đáy mắt lóe lên vẻ hả hê nói với Trì Thù Nhan: "Trì tiểu thư, tôi thật sự không phải cố ý nói như vậy đâu, tôi chỉ là lương tâm c.ắ.n rứt có lòng tốt khuyên những người khác kịp thời dừng lỗ. Trì tiểu thư, cô chắc sẽ không trách tôi nhiều chuyện chứ?"
Dương Triều Ninh vừa dứt lời, ở đây Uông Học Văn là người bốc đồng nhất lại tuổi trẻ ngông cuồng, hận không thể trực tiếp đ.á.n.h cho người phụ nữ này một trận, quả thực không có người phụ nữ nào đáng ghét hơn người phụ nữ này.
Bên cạnh Kỳ Hạo, Lục Thành Phủ ngay cả Ngu Cận Châu, Lục Vân Phong khá bình tĩnh cũng muốn đ.á.n.h cho con mụ này một trận.
Người phụ nữ này sao lại đáng ghét thế nhỉ?
Trì Thù Nhan vốn dĩ không định bán ngọc kiếm tiền, cô lười để ý người phụ nữ này lải nhải. Không để ý đến người phụ nữ trước mặt, bảo sư phụ tiếp tục cắt.
Đợi sư phụ hoàn toàn giải ra tảng này, chỉ thấy bên trong quả nhiên là Nhu chủng Tuyết Hoa Miên hiếm thấy, hơn nữa bên trong không có một chút nấm mốc nào như lời người phụ nữ Dương Triều Ninh kia nói, Nhu chủng Tuyết Hoa Miên nặng vài ký vô cùng hoàn mỹ lại xinh đẹp, ít nhất thế nào cũng đáng giá hai ba ngàn vạn, không ít người vừa rồi không tiếp tục cạnh tranh giá hối hận không thôi.
Có mấy người thực sự đau lòng không nhịn được ngoài miệng châm chọc Dương Triều Ninh một câu, sắc mặt Dương Triều Ninh vốn dĩ khi thấy người phụ nữ trước mặt nhặt của thừa của bọn họ giải ra ngọc hiếm thấy thượng hảo thì đã khó coi lại đau lòng, mắt nhìn chằm chằm vào Nhu chủng Tuyết Hoa Miên hoàn mỹ kia vẫn không thể tin được, Trương Phong lúc này sắc mặt cũng vô cùng khó coi lại đau lòng.
Nhưng hai người cũng không phải người chưa từng thấy ngọc tốt, rất nhanh thu liễm thần sắc, nhưng ánh mắt đau lòng hối hận không dám tin kia vẫn thỉnh thoảng lóe lên, dù sao thứ này nếu bọn họ không vứt, lúc này đã là ngọc của bọn họ rồi.
Trì Thù Nhan cố ý nói: "Dương tiểu thư, còn không tin? Nếu cô còn không tin cô có thể qua đây sờ thử!"
Lời này vừa dứt, Dương Triều Ninh mặt đỏ bừng, mấy người Kỳ Hạo, Lục Thành Phủ nín cười.
Sau đó Trì Thù Nhan lại giải năm tảng, năm tảng này tuy không tốt bằng Nhu chủng Tuyết Hoa Miên thượng phẩm vừa rồi, nhưng cũng lần lượt ra xanh, vô cùng hoàn mỹ, mỗi cái ít nhất giá trị mấy trăm vạn.
Bên cạnh mấy người Kỳ Hạo, Lục Vân Phong, Ngu Cận Châu cũng bị vận may tốt của Trì Thù Nhan làm cho suýt mù mắt.
Trì Thù Nhan cũng biết mình hôm nay chơi nổi khá lớn, nhưng may mắn những thứ này đều là ngọc bình thường, Trì Thù Nhan vốn không định chơi nổi nữa, nhưng ánh mắt lướt qua hòn đá đen người phụ nữ Dương Triều Ninh kia vừa ném cho cô, đôi mắt Trì Thù Nhan lóe lên.
Để người phụ nữ này cứ lải nhải mãi, cô hôm nay nếu không làm cho người phụ nữ này tức đến hộc m.á.u thì cô không mang họ Trì, nghĩ đến đây, Trì Thù Nhan đưa qua tảng mao liệu đen sì to bằng hai nắm tay kia: "Sư phụ, bác giúp cháu giải tiếp tảng này!"
Sư phụ vừa nhìn thấy tảng mao liệu đen sì này, lông mày nhíu c.h.ặ.t, cảm thấy tảng mao liệu này không giống mao liệu mà giống đá bình thường hơn. Sư phụ cảm thấy đừng nói cược trướng, ngay cả ra xanh cũng khó, không nhịn được khuyên: "Hay là cô đổi tảng khác tôi giải cho cô?"
--------------------------------------------------