Đợi Vương giám đốc ra khỏi cửa, Chu tổng trợ rất nhanh báo cáo hành trình hôm nay của mình, khi nhắc tới nhà ma, Chu tổng trợ vẻ mặt kinh hoàng lại khiếp sợ nói: "Boss, ngài biết không, thế giới này thế mà lại thật sự có ma! Nhà ma kia quá đáng sợ!"
Chu tổng trợ nói xong lời này vốn tưởng rằng ông chủ nhà mình sẽ hỏi thêm vài câu, nào biết ông chủ nhà mình nghe xong chỉ hờ hững buông một câu: "Tiếp tục!"
"Boss, trên đời này thật sự có ma, may mắn là tôi và cháu gái nhỏ đều không sao! Còn nữa cháu gái nhỏ của ngài thật sự là quá đáng yêu quá xinh đẹp!" Chu tổng trợ lúc này nói quá thuận miệng, trực tiếp buột miệng nói ra xưng hô trước đó của mình. Vốn tưởng rằng ông chủ nhà mình đoán chừng sẽ nghi ngờ ông ấy nói nhảm chuyện quỷ thần, nào biết sự chú ý của ông chủ nhà mình hoàn toàn đặt ở chỗ khác.
Kỳ Trăn Bách nguy hiểm nheo mắt lại: "Cháu gái nhỏ?"
Chu tổng trợ vội nuốt nước miếng vội giải thích: "Boss, tôi thấy Trì tiểu thư tuổi còn quá nhỏ, cô ấy người lại quá tốt, lại là cháu gái của ngài, cho nên tôi mới gọi Trì tiểu thư là cháu gái nhỏ!"
Nếu nói trước đó Kỳ Trăn Bách chỉ là không có biểu cảm gì, lúc này nghe thấy câu "cháu gái của ngài" từ miệng Chu tổng trợ, khuôn mặt liệt cơ căng c.h.ặ.t của Kỳ Trăn Bách suýt chút nữa thì nứt toác, nhiệt độ xung quanh theo khí trường sắc bén của anh giảm mạnh, ánh mắt sắc lẹm nhìn Chu tổng trợ khiến mặt ông ấy trắng bệch, hai chân mềm nhũn, chỉ nghe ông chủ nhà mình mặt vô cảm lạnh lùng thốt ra một câu: "Ai nói với cậu cô ấy là cháu gái nhỏ của tôi?"
Chu tổng trợ ở bên cạnh ông chủ nhà mình bao nhiêu năm, vẫn phân biệt được dáng vẻ tức giận phát hỏa của ông chủ nhà mình, thường thường là sắc mặt ông chủ càng bình tĩnh, chứng tỏ tâm trạng anh càng không tốt.
Lúc này nhìn ông chủ nhà mình sắc mặt bình tĩnh đến dọa người trước mặt, thậm chí ông ấy lờ mờ còn cảm thấy sắc mặt ông chủ nhà mình còn có chút đen sì, Chu tổng trợ kinh hồn bạt vía, hoàn toàn không biết câu "cháu gái nhỏ" của mình sao lại chọc giận ông chủ nhà mình, vẻ mặt nơm nớp lo sợ xách hộp cơm, trong đầu Chu tổng trợ lờ mờ có một suy đoán đáng sợ, lại không dám tin.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Ông ấy cảm thấy ông chủ nhà mình tìm ai làm bạn gái cũng không thể tìm người tuổi nhỏ như vậy chứ!
Chu tổng trợ nuốt nước miếng: "Hóa... hóa ra Trì tiểu thư... thật sự không phải là... cháu gái nhỏ của Boss!" Hai chữ "cháu gái" dưới ánh mắt sắc bén đáng sợ của ông chủ, ông ấy sững sờ không có gan thốt ra.
Kỳ Trăn Bách nguy hiểm nheo mắt lại đột nhiên đổi giọng nói: "Tôi rất già?"
Chu tổng trợ vội vàng nói: "Không già, không già, Boss đương nhiên không già!"
Kỳ Trăn Bách lạnh lùng nheo mắt: "Vậy cậu cảm thấy tôi và người hôm nay bảo cậu qua đón có quan hệ gì?"
Chu tổng trợ từ văn phòng Kỳ Trăn Bách đi ra với vẻ mặt tim đập chân run đầy đả kích, nghĩ đến quan hệ giữa ông chủ nhà mình cùng vị Trì tiểu thư kia, ông ấy hoàn toàn không ngờ hai người thật sự là quan hệ tình nhân!
Chu tổng trợ càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng khiếp sợ.
Hôm nay vị kia thế mà lại là bà chủ nhỏ tương lai của ông ấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-320.html.]
Nghĩ đến hôm nay ông ấy thuận miệng gọi đối phương là "cháu gái nhỏ", còn một câu xưng hô ông chủ nhà mình là "chú của cháu".
May mắn là lúc đó ông chủ không có mặt, nếu không đoán chừng nuốt sống ông ấy cũng có khả năng!
Đặc biệt là nhớ tới hôm nay ông ấy ở trước mặt bạn gái chính thức của ông chủ thuận miệng nói nhảm về nhân duyên với phụ nữ và tin đồn tình ái của ông chủ, ông chủ nhà mình đây là còn chưa biết, nếu mà biết, Chu tổng trợ bất thình lình rùng mình một cái, cảm thấy mình sống không lâu nữa rồi!
Còn có chuyện liên quan đến cái gì mà Ảnh hậu theo đuổi ông chủ gia hạn hợp đồng, Chu tổng trợ lúc này hận không thể cầm d.a.o m.ổ b.ụ.n.g, để thời gian quay trở lại lúc mới gặp bà chủ nhỏ tương lai.
Chu tổng trợ bên ngoài kinh hồn bạt vía, Kỳ Trăn Bách ở trong văn phòng tâm trạng cũng không tốt, bất cứ ai bị người ta nói quan hệ giữa mình và bạn gái thành vai vế chú cháu, anh có thể vui vẻ mới là lạ!
Kỳ Trăn Bách không khỏi lần nữa nghi ngờ bản thân có phải thật sự già rồi hay không. Ánh mắt liếc qua hộp đồ ăn trên bàn, Kỳ Trăn Bách bấm gọi điện thoại cho vợ mình.
Kỳ Trăn Bách lúc này gọi điện thoại cũng khá đúng lúc, Trì Thù Nhan huấn luyện quân sự giữa giờ nghỉ ngơi không bao lâu, nhận điện thoại của người đàn ông, Trì Thù Nhan liền nghe thấy người đàn ông hỏi cuối tuần có thể về nhà không.
Trong lòng Trì Thù Nhan cũng rất muốn về căn hộ của người đàn ông, những ngày này tuy cô đã thích nghi với ký túc xá, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ nhung người đàn ông này, hơn nữa ở ký túc xá cũng vô cùng bất tiện, ở căn hộ bên kia của người đàn ông, cô ít nhất có không gian riêng để tu luyện, để luyện đan, nhưng ở ký túc xá, cô chẳng làm được gì cả, tối đa buổi tối lúc ngủ mới miễn cưỡng có thể tu luyện.
Nhưng nghĩ đến ngày mai cô còn có việc phải làm, cô không cho người đàn ông câu trả lời chắc chắn, chỉ nói xem xét trước đã.
Kỳ Trăn Bách đối với câu trả lời này của vợ mình vô cùng không hài lòng.
Nhân lúc người đàn ông này gọi điện thoại, Trì Thù Nhan kể chuyện mình mua nhà ma với người đàn ông một lượt, thuận tiện bảo anh không cần bảo Chu tổng trợ tiếp tục tìm nhà cho cô nữa.
Kỳ Trăn Bách nhớ tới câu nói có ma trong miệng Chu tổng trợ vừa nãy, đáy mắt vẫn có vài phần tò mò, nheo mắt hỏi: "Căn biệt thự đó thế nào? Thật sự có ma?"
Trì Thù Nhan nghĩ đến việc mình chỉ tốn ba ngàn ba trăm vạn đã mua được căn biệt thự độc lập, tâm trạng rất tốt, trả lời người đàn ông: "Đúng là có ma, một già hai tiểu quỷ, đúng rồi, hộp đồ ăn nhờ Chu tổng trợ chuyển giao anh đã ăn chưa? Nếu nguội rồi, anh tốt nhất hâm nóng lại rồi hãy ăn, mùi vị không tệ!"
Trì Thù Nhan nói nói rồi nhắc tới thân phận của Lý Ngự Trù ở nhà ma, lại nói tới cái giá mình mua nhà ma, mở miệng nói: "Em cảm thấy nơi đó em thật sự là vớ được món hời lớn rồi! Chỉ riêng cái giá đó muốn mời một Ngự trù còn thật sự không thể nào! Càng không cần nói là Ngự trù Hoàng gia chính tông!"
Cô hiện tại có chút nóng lòng muốn che giấu Âm khí của nhà ma, chỉ sợ người có chút đạo hạnh nhìn ra chút gì đó, thu phục một già hai trẻ ở biệt thự kia.
--------------------------------------------------