May mắn là tên mập nhỏ Vương Đạo Bình ngày thường chơi khá thân với Chu Ứng Bác đột nhiên phản ứng lại đầu tiên, nghĩ cũng không nghĩ ném một lá bùa về phía bàn tay đầm đìa m.á.u kia.
Lập tức bàn tay đầm đìa m.á.u kia chạm vào phù lục liền lóe lên kim quang, bàn tay đầm đìa m.á.u kia tức khắc bị bỏng bốc lên khói xanh đen, nóng đến mức bàn tay đầm đìa m.á.u kêu rên một tiếng, lập tức rụt về trong tường.
Chu Ứng Bác tê liệt ngã xuống đất, Vương Đạo Bình sợ bàn tay đầm đìa m.á.u kia đột nhiên vươn ra, lập tức lôi kéo người cách xa mặt tường một chút.
"Ứng Bác, cậu không sao chứ!" Vương Đạo Bình cũng là đột phát nghĩ đến chuyện phù lục, không ngờ phù lục chị gái kia đưa thật sự hữu dụng, lúc này Vương Đạo Bình vừa sợ hãi vừa vui mừng.
Chu Ứng Bác bên này may mắn được cứu, một nữ sinh khác ngồi dựa vào tường lại không may mắn như vậy, bị một bàn tay đầy đốm x.á.c c.h.ế.t sống sờ sờ giống như Vương hiệu trưởng vừa rồi kéo vào khe hở, kèm theo tiếng kêu t.h.ả.m thiết sống không bằng c.h.ế.t lại thê lương của nữ sinh, nghe đến mức tất cả mọi người rợn tóc gáy, ầm ầm hét to.
Tất cả mọi người lúc này mới sợ tới mức tỉnh táo lại một chút, từng người khóc cha gọi mẹ liều mạng chạy ra ngoài, chỉ tiếc người cầm đầu chạy nhanh nhất vừa chạy đến cửa, liền bị một bàn tay đầm đìa m.á.u kéo vào khe nứt.
Nhất thời đám học sinh vừa chạy về phía cửa lại khóc lóc chạy trở về, đâu đâu cũng là tiếng kêu rên cầu cứu, tiếng kêu t.h.ả.m thiết, sững sờ là làm thế nào cũng không dám tới gần mặt tường nữa.
Mà trên mặt tường lại có thêm mấy bàn tay đầm đìa m.á.u.
Những người khác không chú ý cảnh tượng Vương Đạo Bình cứu Chu Ứng Bác, nhưng Trương Gia Cường, Quảng Văn Mậu cùng Dương Vân lại nhìn thấy.
Dương Vân lúc này vô cùng may mắn vì mình đã nhận lấy phù lục tên nhóc Vương Đạo Bình đưa, ngược lại hai người Trương Gia Cường và Quảng Văn Mậu trước đó vẫn luôn không tin phong kiến mê tín tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm phù lục trên tay Vương Đạo Bình.
Đáy mắt Trương Gia Cường vừa nổi lên tinh quang, phía sau đột nhiên xuất hiện một bàn tay đầm đìa m.á.u trong nháy mắt kéo cậu ta vào khe nứt, kèm theo tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Trương Gia Cường, dọa cho Quảng Văn Mậu ở bên cạnh tê liệt ngã xuống đất, liều mạng kêu cứu mạng.
Lớp 9 bên này thê t.h.ả.m, các lớp khác cũng hỗn loạn, đủ loại tiếng la hét t.h.ả.m thiết không ngừng.
Ngô Hạo Minh, Tiêu Sơn tự hỏi vẫn luôn không tin mê tín, chỉ tin tưởng khoa học.
Chỉ là lúc này nhìn thấy một con quỷ dị dạng có khuôn mặt phù thũng to gấp đôi mặt người bình thường, tròng mắt lồi ra, chỉ có đầu và hai cái chân đột nhiên từ trần nhà bò xuống, vừa cười gằn khanh khách, lưỡi duỗi ra, cái lưỡi dài vô tận cuốn lấy eo một học sinh, ngay tại chỗ m.á.u b.ắ.n tung tóe chia làm hai đoạn, dọa cho tất cả mọi người nước mắt nước mũi giàn giụa, sụp đổ tê liệt trên mặt đất, ngay cả hai người Ngô Hạo Minh, Tiêu Sơn tự nhận là cảnh sát cũng sợ tới mức suýt chút nữa tè ra quần, khóc cha gọi mẹ.
Ngọa tào!
Mấy thứ này rốt cuộc là quỷ quái gì!
Trên thế giới này thế mà thật sự có quỷ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-554.html.]
Tiêu Sơn và Ngô Hạo Minh sợ tới mức vẻ mặt mờ mịt đầu óc trống rỗng, nhìn thấy thứ quỷ quái này liền muốn chạy, sau đó liền thấy mặt tường đột nhiên vươn ra một bàn tay đầm đìa m.á.u, đột nhiên kéo một học sinh đang hét ch.ói tai kêu cứu mạng dựa vào tường vào trong khe nứt, bọt m.á.u và thịt vụn bị lóc ra từ khe nứt không ngừng chảy ra.
"Trì đại sư, lão Ngô, lão Ngô, cậu mau liên lạc với Phong cục bảo Trì đại sư tới cứu chúng ta, quá kinh khủng! Mẹ nó quá kinh khủng!" Sắc mặt Tiêu Sơn trắng bệch.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Sắc mặt Ngô Hạo Minh cũng chẳng khá hơn là bao, mặt trắng bệch, cả người đều dựa vào trên người Tiêu Sơn, nếu không phải lúc này dựa vào Tiêu Sơn, e rằng cả người anh ta đã tê liệt ngã xuống đất: "Ngọa tào! Tà môn rồi, điện thoại này căn bản gọi không được."
Ngay lúc này, hai người không chú ý phía sau có một bàn tay đầm đìa m.á.u đột nhiên túm lấy Ngô Hạo Minh, bay nhanh kéo người về phía khe tường.
Ngô Hạo Minh lạnh tim, Tiêu Sơn mắt sắc tay nhanh lập tức túm c.h.ặ.t Ngô Hạo Minh. Tiêu Sơn tự nhận sức lực rất lớn, nhưng lúc này hai người đàn ông trưởng thành còn là cảnh sát đều bị một bàn tay đầm đìa m.á.u kéo đi.
Mắt thấy cơ thể Ngô Hạo Minh sắp bị kéo vào khe nứt, trong lòng Tiêu Sơn lạnh toát, rống to một tiếng: "Lão Ngô!"
Ngô Hạo Minh không ngờ có một ngày lại c.h.ế.t uất ức như vậy, mắt thấy Tiêu Sơn bị anh ta liên lụy, Ngô Hạo Minh lập tức buông tay cậu ta ra.
"Lão Ngô!" Tiêu Sơn rống to.
"Đừng lo cho tôi!" Ngô Hạo Minh rống lên một câu.
Ngay lúc này, cửa bị đá văng, Tiêu Sơn quay đầu liền nhìn thấy Phong cục nhà mình dẫn theo vài người đi vào. Còn chưa đợi Tiêu Sơn cầu cứu, Phong Uyển Lâm ném ra một lá bùa, lập tức phù lục phiếm kim quang nện vào trên bàn tay đầm đìa m.á.u kia, trực tiếp nướng bàn tay kia thành đen thui, theo tiếng kêu rên thê lương, bàn tay thành than đen kia lập tức rụt trở về.
Tiêu Sơn, Ngô Hạo Minh lúc này nhìn thấy Phong cục kích động biết bao, kích động còn vui hơn nhìn thấy cha mẹ ruột mình, vội gọi một tiếng: "Phong cục!"
"Phong cục, vừa rồi cái ngài ném là thứ gì vậy? Cho tôi vài tấm với!" Ngô Hạo Minh vốn là người có tính cách hào sảng, sau kinh hoàng lại hưng phấn lên, lập tức vươn tay hỏi Phong cục.
Tiêu Sơn cũng vội nhìn chằm chằm Phong cục nhà mình, Phong Uyển Lâm lạnh lùng liếc mắt nhìn hai thuộc hạ trước mặt, phun ra một câu: "Lúc trước các cậu không phải không hiếm lạ sao?"
Tiêu Sơn Ngô Hạo Minh: ... Hai người bọn họ khi nào nói không muốn thứ này rồi?
Phong Uyển Lâm không rảnh nói chuyện với hai người, mắt thấy trong phòng học đủ loại hỗn loạn, các loại tiếng kêu sợ hãi ch.ói tai, mất khống chế hô to cầu cứu, lại liếc mắt nhìn thứ quỷ quái xấu xí không có cơ thể kia.
Phong Uyển Lâm lúc này liếc mắt nhìn Cố Vân Tranh bên cạnh, Cố Vân Tranh ánh mắt rơi vào phù lục anh móc ra từ trong túi trước đó, hơi nheo mắt muốn nói lại thôi, nhưng lúc này không phải trường hợp tốt để nói chuyện, dời mắt rơi vào trên người thứ quỷ quái cách đó không xa, sắc mặt có chút trầm, mở miệng nói: "Anh dẫn những người khác ra ngoài trước, đi về phía sân thể d.ụ.c, thứ này giao cho tôi đối phó trước!"
--------------------------------------------------