Dương Minh Vĩ từ đầu đến cuối không nói lời nào, ngoan ngoãn đi theo Trần Dương. Chỉ là khi đi đến cửa ký túc xá, hắn đột nhiên quay đầu lại nở một nụ cười âm u với Lục Thành Phủ, miệng toác ra, vô cùng tà khí, chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Những người khác không chú ý, nhưng Lục Thành Phủ lại nhìn thấy biểu cảm âm u rợn người đó của Dương Minh Vĩ, sắc mặt đại biến, tay không ngừng run rẩy.
Sau khi Trần Dương và Dương Minh Vĩ đi khỏi, không khí trong phòng vô cùng gượng gạo. Ngu Cận Châu an ủi Lục Thành Phủ, Tiêu Lạc cùng Lục Vân Phong ba người nhìn nhau.
Đường Chiêu Minh lại châm chọc nói mát: "Chẳng phải là ỷ vào gia thế bắt nạt người khác sao?"
Mà lúc này, vì nụ cười rợn người trước khi đi của Dương Minh Vĩ, tim Lục Thành Phủ vẫn đập thình thịch, thậm chí quên cả việc phản bác lại lời châm chọc của Đường Chiêu Minh.
Vẫn là Ngu Cận Châu và Tiêu Lạc nhận ra Lục Thành Phủ không ổn: "Thành Phủ, cậu sao vậy?"
Lục Thành Phủ nở một nụ cười khó coi, lắc đầu: "Không sao!"
"Không sao!" Lục Thành Phủ nói là không sao, nhưng cuối cùng không chỉ tay run mà toàn thân cũng phát run. Cậu muốn kiểm soát bản thân nhưng không thể nào kiểm soát được, điều duy nhất an ủi cậu là tên ngu ngốc Trần Dương cuối cùng cũng dẫn cái tên họ Dương kia đi rồi.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Tâm trạng Lục Thành Phủ vẫn có chút bất an, cậu không để ý đến Đường Chiêu Minh, mà quay sang nói với Ngu Cận Châu: "Cận Châu, cậu về nhà cùng tôi được không?"
Cậu vừa nói ra lời này, bên ngoài có người thông báo cho Ngu Cận Châu biết Giáo sư Vu gọi cậu ấy qua, có việc cần tìm.
Sắc mặt Lục Thành Phủ lúc này vô cùng khó coi, nhưng Ngu Cận Châu vì nể mặt Giáo sư Vu, vỗ vai Lục Thành Phủ, bảo cậu đợi ở đây, cậu ấy ra ngoài một lát.
Lục Thành Phủ lờ mờ có cảm giác, lúc này Giáo sư Vu gọi cậu ấy đi, tối nay cậu ấy chắc chắn không rời khỏi ký túc xá được, chỉ sợ tên ngu ngốc Trần Dương kia lại dẫn Dương Minh Vĩ quay lại.
Lục Thành Phủ vội vàng nắm lấy tay Ngu Cận Châu, thậm chí muốn thốt ra câu "đừng đi", nhưng nghĩ đến việc Ngu Cận Châu đã phải trả giá rất nhiều, thức khuya dậy sớm mỗi ngày để được làm trợ lý cho Giáo sư Vu, cậu sững sờ không thốt nên lời, chỉ đành thất thần nhìn Ngu Cận Châu rời đi.
Trong lòng Lục Thành Phủ vô cùng bất lực. Bên cạnh, Tiêu Lạc và Lục Vân Phong thấy dáng vẻ tuyệt vọng này của Lục Thành Phủ thì giật nảy mình. Tiêu Lạc vội hỏi: "Thành Phủ, hôm nay cậu bị sao vậy? Có phải trong nhà có chuyện gì không? Hay là kể cho bọn tôi nghe đi?"
Lục Vân Phong bình thường tuy việc không liên quan đến mình thì treo cao, nhưng hắn có ấn tượng tốt với Lục Thành Phủ, lúc này cũng không nhịn được mở miệng hỏi: "Không sao chứ!"
Lục Thành Phủ c.ắ.n răng lấy lại bình tĩnh, bất kể thế nào, trên người Cận Châu đã có bùa của cậu. Lục Thành Phủ cũng nhận ý tốt của Tiêu Lạc và Lục Vân Phong, lúc này mở miệng lần nữa: "Tôi vẫn câu nói đó, mấy ngày nay các cậu tốt nhất đừng ở ký túc xá. Tên Dương Minh Vĩ kia có vấn đề, hắn không phải người, nếu các cậu thực sự ở lại, chỉ có thể cùng nhau chôn cùng thôi!"
Cho dù Trần Dương đã dẫn Dương Minh Vĩ đi, nhưng cậu không tin được tên ngu ngốc Trần Dương kia. Còn về phần Đường Chiêu Minh, cậu mặc kệ hắn sống c.h.ế.t ra sao!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái.net.vn - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-ta-lam-thien-su-bat-quy/chuong-201.html.]
Quả nhiên!
Lời Lục Thành Phủ vừa dứt, Đường Chiêu Minh lại cười khẩy một tiếng, vô cùng khinh thường.
Tiêu Lạc và Lục Vân Phong nhìn nhau. Tiêu Lạc tuy vẫn không tin, nhưng sợ kích động cảm xúc của Thành Phủ. Lục Vân Phong lại đăm chiêu nhìn Tiêu Lạc, đột nhiên mở miệng: "Có thể bảo người bạn kia của cậu bán cho tôi thêm vài lá bùa được không, bây giờ tôi bỏ tiền ra mua?"
Trước đó đã thấy quá nhiều người không tin mình, giờ nghe được lời của Lục Vân Phong, cơ thể đang căng cứng của Lục Thành Phủ thả lỏng đôi chút. Có lẽ trong lòng Lục Vân Phong cũng chưa tin hoàn toàn, nhưng người ta biết đề phòng vạn nhất, đúng là người thông minh.
Lục Thành Phủ nghĩ đến lời chị dâu nói cậu sẽ không sao, cậu cũng vui vẻ làm cái ân tình này, móc ra vài lá Khu Tà Phù của mình để Lục Vân Phong bỏ tiền mua.
Cậu cũng không phải thánh mẫu, nhưng dù sao cũng có mâu thuẫn với một số người trong ký túc xá, nhưng rốt cuộc đã ở cùng nhau mấy năm, cậu không làm được chuyện biết rõ bọn họ sẽ c.h.ế.t mà còn lạnh mắt đứng nhìn bọn họ cùng nhau chôn cùng.
Dù sao bùa trên người cậu đều là mua từ chỗ chị dâu, đến lúc đó cậu cần bùa thì lại đến cửa hàng chị dâu hoặc mua trực tiếp từ tay chị dâu là được.
"Năm vạn một lá!" Lục Thành Phủ đưa cho Lục Vân Phong năm lá Khu Tà Phù và năm lá Lôi Quang Phù. Tổng cộng năm mươi vạn.
Tiêu Lạc chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, bị cái giá sư t.ử ngoạm đột ngột của Lục Thành Phủ làm cho kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Lục Vân Phong cũng bất ngờ không nghĩ tới lá bùa này đắt như vậy, không nhịn được khóe miệng giật giật. Vốn dĩ trong lòng còn ba phần tin, giờ biến thành một phần, vô cùng nghi ngờ chuyện Tiêu Lạc nói Lục Thành Phủ bị tẩy não, bị l.ừ.a đ.ả.o có phải là đúng hay không.
Nhưng hắn không thiếu tiền, lời đã nói ra rồi, hắn có thể làm sao? Cắn răng chuyển tiền, sau đó đành nhét mấy lá bùa đắt đến mức không thể đắt hơn kia vào túi.
Trong lòng Đường Chiêu Minh vô cùng khinh thường, nhưng vì đối tượng là Lục Vân Phong nên không dám mở miệng, chỉ âm dương quái khí cười lạnh. Lục Thành Phủ coi tiếng cười nhạo khinh bỉ của hắn như tiếng rắm, sớm muộn gì có ngày tên ngu ngốc này sẽ hối hận đến xanh ruột!
Lục Thành Phủ không thèm để ý đến nụ cười lạnh trào phúng của Đường Chiêu Minh, đưa xong cho Lục Vân Phong lại đưa cho Tiêu Lạc vài lá, không bắt cậu ta trả tiền.
Tiêu Lạc không định lấy, vô cùng bất đắc dĩ nhìn Lục Thành Phủ: "Đừng... đừng đừng, cậu đưa cho Vân Phong là được rồi, không cần đưa cho tôi đâu!"
Lục Thành Phủ trực tiếp nhét vào tay cậu ta để bày tỏ tâm ý, nhưng không nói thêm lời nào nữa. Còn về việc Tiêu Lạc có sống được hay không thì phải xem vận may của cậu ta, cậu đã cố gắng hết sức rồi, ai bảo cậu ta không tin cậu!
Vì Ngu Cận Châu rời đi, Lục Thành Phủ ở lại ký túc xá đến gần mười giờ tối, nhưng vẫn chưa thấy Ngu Cận Châu về. Nếu còn không về nữa thì cửa ký túc xá sẽ khóa, cậu thấy lúc này tên ngu ngốc Trần Dương kia vẫn chưa về, trong lòng mạc danh thở phào nhẹ nhõm. Lại nhận được điện thoại của Ngu Cận Châu, bảo rằng cậu ấy còn phải ở lại một lát nữa, bảo cậu về trước.
--------------------------------------------------